Làng Người Keo - Chương 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-16 23:29:54
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ mỉm rạng rỡ, đưa ngón tay trỏ lên đặt cửa miệng.

Suỵt…

Đừng gì cả.

7

Đêm xuống, mấy trực linh đường đều dựa theo giờ giấc của mà thắp hương hóa vàng.

Chú Vương dặn hương hỏa giấy tiền đứt quãng, đốt liên tục cho đến tận bình minh.

Mấy tiếng đầu thì vẫn nhưng đến nửa đêm thì bắt đầu trụ vững nữa.

Con trai thứ nhà Lý Đạt bắt đầu thấy mệt mỏi.

Nó ngáp một cái dài, tùy tiện quăng cái mũ tang đầu sang một bên: “Buồn ngủ c.h.ế.t , tao ngủ một lát đây, tí nữa đứa nào giúp tao đốt một ít.”

Mấy đứa còn thì phục, đồng loạt bật dậy.

“Chỉ mày mệt chắc? Dựa cái gì mà chỉ để bọn tao ở đây đốt?”

Thằng con nhà Lý Đạt là một đứa béo lùn nhưng cao hơn mấy đứa nửa cái đầu.

Nó xắn tay áo bước đến mặt mấy , vênh váo bày bộ dạng đại ca: “Dựa cái gì ? Dựa việc ông đây ngủ! Đứa nào còn lầm bầm nữa thì ngày mai tao lột da tụi mày !”

Nếu là một chọi một, lẽ con trai Lý Đạt sẽ chiếm ưu thế.

mấy đứa đối diện cũng chẳng hạng , cậy đông nên bắt đầu lớn tiếng thách thức.

Cả đám vứt hết mũ tang sang một bên, quên sạch lời dặn dò đó của chú Vương, bắt đầu lao đ.á.n.h ngay trong linh đường.

Cảnh tượng nhất thời trở nên hỗn loạn vô cùng.

Không một ai phát hiện ngọn lửa trong chậu hóa vàng âm thầm tắt lịm.

Những tờ giấy vàng cuối cùng cháy thành tro bụi, bay lơ lửng rơi xuống đầu bọn họ.

Hương hỏa giấy tiền đứt.

Một luồng gió lạnh thốc căn linh đường trống trải.

ở cửa, gió thổi mà nổi hết cả da gà.

Đám bên trong dường như chẳng gì, cho đến khi một đứa trong đó phát tiếng hét thất thanh.

bên trong.

Chỉ thấy đứa con thứ nhà Lý Đạt, kẻ nãy còn lớn lối đòi lột da khác, giờ đây bắt đầu biến thành màu đỏ tươi.

Nó sợ hãi tột độ, cúi đầu chằm chằm cơ thể , hai con mắt như lồi hẳn ngoài.

“Cứu... cứu với…”

Nó loạng choạng bước về phía mấy đứa , mỗi bước chân qua đều để một vũng m.á.u ướt đẫm.

Mấy đứa còn sợ đến hồn bay phách lạc, chẳng còn màng đến gì khác, cuống cuồng bò lê bò càng chạy ngoài.

Ngôi làng vốn còn vài nhà thắp đèn, trong nháy mắt bỗng trở nên tối đen như mực, bốn bề im phăng phắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lang-nguoi-keo/chuong-4.html.]

Kẻ cầm đầu cãi với con trai Lý Đạt chính là Vương Chí, cháu họ của chú Vương.

Nhà chú Vương gần đây nhất, nó dẫn theo mấy đứa gào t.h.ả.m thiết chạy đến cửa nhà chú Vương, đập cửa rầm rầm.

Tiếng kêu la lộn xộn vang vọng khắp màn đêm.

Thế nhưng trong làng vẫn im lặng đến đáng sợ.

Dường như ngoài , một ai thấy tiếng kêu cứu của bọn chúng.

Mặt Vương Chí trắng bệch, nó tựa lưng đại môn nhà chú Vương mà la hét, quần ướt đẫm một mảng tự bao giờ.

Thằng con nhà Lý Đạt đỏ loét, nhe răng mỉm chi lững thững tiến về phía bọn họ.

Đám Vương Chí học từ , tưởng rằng cứ nín thở là con trai Lý Đạt sẽ phát hiện .

Từng đứa một bịt c.h.ặ.t miệng, nghẹn đến mức mặt đỏ tía tai.

Bọn chúng co cụm thành một đống bên cạnh then cửa nhà chú Vương, run rẩy, dán mắt từng bước của kẻ đỏ loét .

Thằng con Lý Đạt quả thực dừng ở nơi cách bọn chúng đầy một mét, nó yên một lúc đầu về hướng khác.

Ngay khi đám Vương Chí tưởng thoát nạn, thì kẻ nhà họ Lý bỗng đột ngột ngoắt đầu . Lớp cơ thịt đỏ tươi cổ nó rách toác một mảng lớn, cái đầu treo lủng lẳng chực rơi, nó hì hì với Vương Chí: “Tìm thấy tụi mày nhé!”

8

Sáng sớm hôm , chú Vương mở cửa "hân hoan" đón lấy cái xác tươi rói của đứa cháu ngoại.

Cũng giống như con trai Lý Đạt đêm qua, nó đỏ rực, như thể ai đó lột sạch lớp da.

Dù là từng trải qua sóng gió nhưng khi thấy mấy đứa cháu cưng ngổn ngang cửa nhà, chú Vương cũng nhịn mà nôn thốc nôn tháo.

Cả chú thẳng ngã ngửa , ngất lịm .

Nghe tin dữ, mấy vị phụ vội vã chạy đến cửa nhà chú Vương lóc t.h.ả.m thiết, đau đớn đến c.h.ế.t sống .

bậc cửa linh đường chứng kiến tất cả, cảm thấy ngon miệng hẳn lên, buổi sáng còn ăn thêm hai cái màn thầu.

Thật kỳ lạ.

Sao đây lột da bao nhiêu thấy ông ghê tởm, giờ thấy vài cái xác chịu nổi ?

Ồ…

Thì là vì những đó của ông .

Giờ chuyện rơi trúng đầu mới thế nào là đau thấu tim gan.

Xem náo nhiệt xong, lau tay bước linh đường đốt giấy cho .

Đêm qua vất vả cả đêm , hôm nay cũng nên nhận thêm chút giấy tiền để bồi bổ cơ thể.

Chẳng mấy chốc, chú Vương tỉnh , hầm hầm dẫn theo một đám xông linh đường.

Bọn họ túm lấy cổ áo , gào thét đòi đền mạng.

Cả đám ồn ào như vỡ trận, dùng hết sức bình sinh để hét lên đầu óc ong ong khó chịu.

 

Loading...