Hắn nhướng mày , khẽ nheo mắt, bèn suy nghĩ một chút, thật thà cầm lấy: "Vậy , giữ hộ Nhị thúc , đợi đến khi Nhị thúc và Phùng tiểu thư thành sẽ giao cho..."
"Tiết Ngọc, tẩu bậy bạ gì đó?"
Ta kịp dứt lời, đột nhiên ngắt ngang, sắc mặt vui, giọng cũng trầm xuống: "Phùng tiểu thư nào, ở Phùng tiểu thư, kẻ nào khua môi múa mép với tẩu?"
"... Chẳng là tiểu thư Phùng gia ở phủ Trấn Bắc tướng quân , Nhị thúc thích nàng ?" Ta lý nhí đáp.
Phản ứng của giật , theo bản năng cho rằng thích vị Phùng tiểu thư .
Hắn hừ lạnh một tiếng từ trong mũi: "Không thích."
"Ồ, thì thôi, sống đời với vẫn nên tìm tâm đầu ý hợp mới . Nhị thúc nếu thích, Phùng gia là cao môn đại hộ đến mấy chúng cũng trèo, quý nữ trong kinh thành nhiều, cũng cần gấp gáp, cứ từ từ thôi."
"Quý nữ trong kinh thành nhiều chăng nữa thì liên quan gì đến ? Tẩu chớ năng xằng bậy."
Hắn đột nhiên cau mày nổi nóng, giọng điệu âm trầm. Ta liên tục quở trách, lòng đầy căng thẳng bất an, cũng chẳng sai chỗ nào, trong lòng thấy uất ức, chẳng hề dễ chịu.
nghĩ đến việc sắp , cũng định chấp nhặt, bèn chuyển chủ đề, khẽ hỏi : "Số ngân phiếu , thể lấy một trăm lượng để dùng ?"
"Tất nhiên, tùy tẩu tiêu thế nào thì tiêu."
"Ái chà, chỉ cần một trăm lượng thôi."
Trong thoáng chốc trở nên vui vẻ” "Hồi lúc giúp tiệm vải khuân đồ, thấy một xấp lụa, giá tới mấy chục lượng bạc lận, gọi là gấm Phù Quang Trang Hoa Đoạn gì đó, ao ước ba năm nay , thật sự may một bộ y phục bằng loại vải . Nhị thúc giờ tiền , may cho một bộ, cho Tiểu Đào một bộ, Thái mẫu một bộ..."
Khi vui vẻ thường nhiều. Bùi Nhị Lang dùng đôi mắt thâm thúy , bỗng nhiên chen ngang một câu: "Tẩu thể may thêm mấy bộ, may bao nhiêu thì may bấy nhiêu, , đều sẽ như ."
Ta ngẩn , hiểu ý .
Trong đáy mắt đen kịt của lóe lên tia sáng vụn vặt, mở miệng hỏi : "Tẩu còn thứ gì đưa cho ?"
"Thứ gì cơ?" Ta hiểu .
"Khí hậu trong kinh giống như biên cương, thực những thứ đó đa phần cũng dùng tới nữa, nhưng nếu tẩu xong thì cứ đưa cho , ngày dùng đến."
"Nhị thúc đang gì ?"
"Hộ tất."
Đầu óc khựng một chút, há miệng.
Lần lúc giúp đo kích thước, trong giỏ kim chỉ của quả thực một bộ hộ tất xong, còn một tấm đệm bằng lông cừu đen.
đó là cho Trần tú tài.
Tú tài thi hương nhiễm lạnh, sắp tới đến kỳ thi ba năm một , sẵn hộ tất và tấm đệm cho y từ mấy tháng , đều dùng loại da lông cừu đen dày.
Lúc Bùi Nhị Lang bảo lấy, mở miệng giải thích, nhưng thế nào cũng đó là đồ cho khác.
Thế là đành về phòng, lấy bộ hộ tất đưa cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lang-hoai-huu-ngoc-pjnm/chuong-20.html.]
"Còn tấm đệm ?"
"Nhị thúc dùng tới cái đó , cứ để ở nhà ."
"Dùng tới, lấy ." Giọng cho phép cự tuyệt.
...
Lúc Bùi Nhị Lang rời , khoác lên bộ huyền giáp .
Hắn từ biệt Thái mẫu.
Gần một năm nay, thái mẫu càng thêm lú lẫn, giận dữ dùng gậy đ.á.n.h : "Sao con nữa, con Tiểu Ngọc , bao giờ hai đứa mới con, ngươi bao nhiêu tuổi , thằng ranh con , rốt cuộc con ăn gì , gắng sức chứ..."
Vị tướng quân trẻ tuổi khoác chiến giáp quỳ mặt bà, thản nhiên chịu đựng, nhưng vành tai đỏ bừng.
Da đầu tê rần, cũng dám , chỉ đành tiến lên kéo Thái mẫu , cuống quýt : "Hắn là Nhị Lang, là Nhị Lang mà, Thái mẫu nhận nhầm ."
"Muốn lừa ? Con coi là kẻ ngốc chắc, tận mắt thấy con cùng nó bái đường mà, nó đuổi con , nó cần con nữa ? Con đừng sợ, xem đ.á.n.h c.h.ế.t nó ..."
...
Thoắt cái đến cuối năm.
Bùi Nhị thúc về kinh ba tháng.
Từ khi , cuộc sống vẫn trôi qua như cũ, nhưng chút đổi .
A Hương ngã bệnh, một thời gian dài đến tiệm.
Ngô quả phụ ở thôn Đại Miếu tìm đến, hỏi thăm về Hàn tiểu tướng.
Lúc mới , khi đám Hàn tiểu tướng ở thôn Đại Miếu, ăn ít cơm canh do Ngô quả phụ mang tới.
Sau đó vị Hàn tiểu tướng cậy chút nhan sắc, ngủ với Ngô quả phụ.
Còn hứa hẹn sẽ cưới .
Kết quả lúc theo Bùi Nhị thúc về kinh, y lén lút rời , đến một lời chào cũng để .
Ta với Ngô Thúy Liễu: "Sao tỷ thể tin y chứ, y hạng nam nhân lành gì."
"Hừ, nam nhân mấy kẻ , tóm mặc kệ, y hứa cưới , dù trốn đến chỗ Hoàng đế lão nhi thì cũng lôi cho bằng ."
"Lôi thì , nếu y nhất quyết chịu cưới tỷ thì ?"
"Thế thì hoạn y."
"..."
Thế nàng thật sự thu dọn đồ đạc, lên kinh thành.