Editor: Trang Thảo.
Vì thế, câu đầu tiên là: " bạn gái."
Trần Thư Nhiên tròn mắt, rõ ràng ngờ câu đầu tiên là chuyện : "Hả... ... ừm..."
"Cho nên, nếu việc gì, mong đừng tìm ."
"Xin , chỉ là lâu gặp nên chuyện với một chút thôi." Trần Thư Nhiên ngượng, trong mắt vẫn là vẻ tinh nghịch quen thuộc, xen lẫn chút lấy lòng.
" chuyện với ." Nói xong, Hứa Tồn Ý rời , hề đầu .
Sau kỳ thi đại học, Trần Thư Nhiên đương nhiên thể đỗ đại học A. Với năng lực của cô, điều đó là thể. Cô học tại một học viện trực thuộc đại học A. Hôm đó cô nổi hứng sang cơ sở chính chơi, ngờ tình cờ gặp .
Đây là chuyện Hứa Tồn Ý vô tình khác kể , nhưng cũng bận tâm. Anh vẫn cùng Tưởng Tâm Tri tiếp tục cuộc sống bình lặng của . Ở bên Tưởng Tâm Tri khiến dễ chịu hơn nhiều so với khi ở cạnh Trần Thư Nhiên. Anh cần chịu đựng những cảm xúc đau khổ rõ nguyên nhân, cần trằn trọc suy nghĩ về một ánh mắt một câu , cũng cần dùng vẻ ngoài điềm tĩnh để che giấu bản .
Tóm , và Tưởng Tâm Tri thực sự phù hợp. Chỉ là đôi khi cảm thấy thiếu vắng một thứ gì đó. Có một , nhịn mà hỏi Tưởng Tâm Tri: "Cậu bao giờ gặp một khiến cảm thấy khó chịu, đau khổ và thực sự lúng túng ? Cậu ghét đó, vô cùng ghét, họ chẳng ưu điểm gì, thậm chí còn phiền phức. nếu thật sự bao giờ gặp họ nữa, thì trong lòng thấy trống rỗng, giống như đột nhiên chìm xuống nước, thở nổi, sắp nghẹt thở."
Tưởng Tâm Tri nghiêm túc, dường như hiểu rõ ý nghĩa phía những lời . Cô lắc đầu: "Chưa từng."
"Tớ nghĩ nên cân nhắc ." Cuối cùng cô như .
Hứa Tồn Ý ngẩn . Cân nhắc? Anh cần cân nhắc điều gì? Một lúc mới hiểu ý của cô. Dù là hợp tác thì ít nhất cũng thái độ nghiêm túc, ý của cô là để bản phân tâm quá mức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-nu-phu-doc-ac-suong-qua-chung/chuong-9-ngoai-truyen-hua-ton-y.html.]
Trang Thảo
Hứa Tồn Ý rơi mơ hồ. Anh chợt nhận , trong mắt khác, trở nên buông thả đến mức nực như . Người chỉ xuất hiện một chút mặt , mà rối loạn đến thế. Anh nhịn mà tự giễu : Hứa Tồn Ý, mày thật nực .
Anh rơi trạng thái hoang mang từng . Bây giờ nên gì? Chẳng lẽ đổ cho Trần Thư Nhiên? Thực cô chỉ chào hỏi mà thôi, nhưng hiểu vì từ ngày đó, thấy trong trường cũng bóng dáng cô. Con đường hôm vốn lối thường , nhưng đó vô thức qua nhiều . Mỗi ngang, trong lòng đều dâng lên cảm giác khó tả.
Hứa Tồn Ý, rốt cuộc mày đang mong chờ điều gì?
Cuối cùng Hứa Tồn Ý cũng sụp đổ. Anh giống như mắc kẹt trong một chiếc hộp kín, nên . Không thể tiến, thể lùi, thậm chí thể lựa chọn. Anh một việc phá lệ đầu tiên trong đời, xin nghỉ với giảng viên hướng dẫn vì trạng thái , cần thời gian điều chỉnh. Giảng viên lập tức đồng ý và dặn nghỉ ngơi cho . Thầy Hứa Tồn Ý sống quá bận rộn, mỗi gặp đều thấy nỗ lực như thể đó là ngày cuối cùng của cuộc đời. Rõ ràng còn trẻ, nhưng mang vẻ già dặn và u sầu.
Hứa Tồn Ý khổ cảm ơn, một lên đường leo núi Tuyết Ngọc Long mà từ lâu. Anh chuẩn kỹ, mang theo quyết tâm và đầy đủ trang , từng bước thực hiện hành trình. Không hiểu vì luôn cảm thấy, nếu cuộc sống cho câu trả lời, thì lẽ thiên nhiên sẽ cho.
Hứa Tồn Ý tín ngưỡng, cũng tin những điều mơ hồ. lúc , giống như một niềm tin, hy vọng thiên nhiên thể cho đáp án. Vì thế, bắt đầu chinh phục ngọn núi tuyết , ngày đêm nghỉ, trải qua vô gian nan. Trên đường , gặp nhiều đồng hành. Có một đàn ông hỏi vì đến đây. Anh suy nghĩ đáp rằng tìm một câu trả lời.
Người đàn ông vỗ vai , rằng nếu câu trả lời thì thật lòng. Khi leo đến đỉnh núi và tâm trí lắng , đáp án sẽ tự xuất hiện. Hứa Tồn Ý tin điều đó, cảm ơn tiếp tục leo lên. Anh nỗ lực đến mức như thể trời đất sẽ thật sự trả lời .
Khi cuối cùng cũng lên đến đỉnh, tuyết trắng ánh nắng tỏa sáng rực rỡ, bầu trời xanh thẳm như một bức tranh.
Khoảnh khắc , trái tim Hứa Tồn Ý cuối cùng cũng tìm bình yên. Trong đầu chỉ còn một cái tên.
Trần Thư Nhiên.
Trần Thư Nhiên.
Trần Thư Nhiên.