Làm Nữ Phụ Độc Ác Sướng Quá Chừng - Chương 8: Ngoại truyện Hứa Tồn Ý

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:25:08
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Suốt ba năm qua, bao đêm trằn trọc, tốn nhiều thời gian để thuyết phục bản , chịu đựng áp lực nặng nề để quyết định đối diện với nội tâm, gom hết dũng khí để thử bước một con đường khác.

 

kết quả thì .

 

Trang Thảo

Hóa sự yêu thích của cô dành cho cũng chỉ như , chẳng khác gì thích một món đồ trong cửa hàng, thể đổi bất cứ lúc nào. Một giọng chế giễu trong lòng nhạo : Hứa Tồn Ý, mày cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Anh cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Hứa Tồn Ý đống đổ nát sàn, đôi mắt dần mờ . Anh bỗng kiệt sức, quỵ xuống, còn phân biệt gì nữa. Nước mắt rơi xuống, tầm trở nên nhòe nhoẹt. Anh , cũng còn sức để cử động. Anh chỉ thể quỳ sàn, bất lực những giọt nước mắt rơi vỡ ngày một nhiều.

 

Kể từ ngày đó, hận cô gái đến tận xương tủy.

 

Anh hận Trần Thư Nhiên. Anh hận cô, duy nhất hận, hận nhất chính là cô, chỉ cô. Anh hận sự tùy tiện của cô, hận nụ xinh của cô, hận sự lòng đổi , hận cả sự vô tâm của cô.

 

Anh quá nhiều điều để hận, nhiều đến mức chính cũng rốt cuộc đang hận điều gì.

 

, Hứa Tồn Ý, hận đến cuối cùng, rốt cuộc đang hận điều gì đây.

 

Sau ngày hôm đó, Hứa Tồn Ý thề sẽ bao giờ gặp Trần Thư Nhiên nữa.

 

Anh . Kể từ đó, bất kỳ tin tức nào về cô, gặp bất kỳ ai liên quan đến cô, cũng đặt chân đến những nơi cô thể xuất hiện. Hứa Tồn Ý thực hiện điều một cách triệt để, như thể khắc sâu tim. Anh xóa bỏ khỏi cuộc đời , như thể cô từng tồn tại trong sinh mệnh .

 

Sau kỳ thi đại học, Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri đều thuận lợi đỗ đại học A. Anh Trần Thư Nhiên học ở , và cũng cố tình .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-nu-phu-doc-ac-suong-qua-chung/chuong-8-ngoai-truyen-hua-ton-y.html.]

Khi trưởng thành hơn, trưởng bối hai nhà Hứa và Tưởng càng qua thiết. Họ thường hẹn tụ họp, gọi con cái hai nhà đến cùng tham gia, thậm chí đôi khi còn đùa gọi là thông gia.

 

Một ngày nghỉ hè năm nhất, Hứa Tồn Ý và Tưởng Tâm Tri chịu nổi bầu khí ngột ngạt trong nhà nên trốn ngoài. Trên đường , Hứa Tồn Ý im lặng lâu hỏi Tưởng Tâm Tri rằng họ ở bên .

 

Tưởng Tâm Tri suy nghĩ một lúc rằng thể. Cô thể, chứ nguyện ý. Đối với cô, việc ở bên Hứa Tồn Ý dường như là điều hiển nhiên, và với Hứa Tồn Ý cũng . Nếu quen thuộc và phù hợp như thế, thì cần gì tốn công tìm thứ gọi là tình yêu.

 

Tình yêu là thứ nguy hiểm và đau đớn, điều Hứa Tồn Ý cảm nhận rõ. Vì thế, cặp đôi kim đồng ngọc nữ trong mắt ngoài cuối cùng cũng đến với , đúng như mong đợi của cha và những xung quanh.

 

Nếu chuyện cứ bình yên như thì bao. trớ trêu , một ngày năm hai đại học, Hứa Tồn Ý gặp khiến từng thống khổ.

 

Hôm đó trời nắng rực rỡ, bầu trời xanh trong như gột rửa. Hứa Tồn Ý vẫn học như bình thường, bắt đầu một ngày bận rộn như bao ngày khác. giữa đường, một đột nhiên lao chặn .

 

Gương mặt cô gái nở nụ rạng rỡ, vẫn ch.ói mắt như trong ký ức, khiến kìm nhớ ngày nghiệp cấp ba đầy hổ và bẽ bàng năm .

 

"Hứa Tồn Ý, đúng là . Lâu gặp. học đại học A, nhưng mãi mà gặp. Sao chơi với ? nhắn tin cho cũng trả lời."

 

Tim Hứa Tồn Ý đập mạnh một nhịp. Anh cô với vẻ lạnh nhạt, rõ ràng thêm lời nào.

 

Trần Thư Nhiên nhận điều đó. Cô liên tục chuyện, kể những chuyện trong hai năm qua, từ cuộc sống đại học vui thế nào đến việc cô đang chơi trò gì. Những chuyện vụn vặt cứ tuôn ngừng.

 

Hứa Tồn Ý cô gái đang mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác chán ghét, thậm chí là căm ghét. Tại cô vẫn thể thản nhiên xuất hiện mặt như từng chuyện gì xảy . Tại thể ngang nhiên bước cuộc sống của thêm một nữa.

 

Nếu cô thể bình thản như , thì nỗi đau của đây là gì.

 

Là trò .

 

Ngày hôm đó Trần Thư Nhiên nhiều, nhưng Hứa Tồn Ý lọt một chữ. Anh chỉ cảm thấy phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ. Anh chán ghét việc cô xuất hiện mắt với vẻ vô tâm như . Lần , tuyệt đối cho phép. Anh sẽ để cô xáo trộn cuộc sống của thêm nào nữa.

Loading...