Làm Nữ Phụ Độc Ác Sướng Quá Chừng - Chương 4: Kết quả chỉ có vậy thôi sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:45:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

vốn là đứa chịu chịu thiệt, mỗi khi ai mắng hổ, nhất định kéo theo cả Hứa Tồn Ý . Dù thì cũng chẳng thứ lành gì, đúng ? Làm nên tiêu chuẩn kép như , đừng chỉ túm lấy mà mắng.

 

Thế nên mỗi gặp trường hợp đó, đều hì hì đáp trả: "Bạn mắng sai, nhưng Hứa Tồn Ý cũng chẳng hạng chim quý gì . Nếu thật sự tình sâu nghĩa nặng với Tưởng Tâm Tri đến thế thì thể cạy góc tường dễ dàng ?"

 

Đối phương lúc thường sẽ tức l.ồ.ng lộn lên mà khẳng định chắc chắn là do lén lút dùng thủ đoạn lên mặt bàn nào đó để quyến rũ .

 

xua tay bảo , cô em sai . Chỉ cần là một đàn ông bình thường về cả tâm lý lẫn sinh lý thì việc đều xuất phát từ ý nguyện của chính . Trừ khi nhược điểm chí mạng nào đó trong tay , bằng chẳng bao giờ những việc trái với lương tâm cả.

 

với đối phương, hoặc là cô thừa nhận đàn ông chỉ là một gã tầm thường dễ mỹ nữ quyến rũ, hoặc là cô thừa nhận vốn như cô tưởng tượng. Cô nàng xong lập tức im bặt như gà mắc tóc, chẳng lời nào.

 

Thật lòng mà , hiểu tại nhiều , đặc biệt là các cô gái ghét đến thế mà hiếm khi công kích kẻ khởi xướng còn là Hứa Tồn Ý. Bởi vì họ tin rằng nam thần lý tưởng của là một gã đàn ông tầm thường như . Hóa cũng chẳng thâm tình, chẳng chuyên nhất và cũng hề chung thủy đến già.

 

Quần chúng hài lòng với cái kết lãng xẹt , họ săm soi tới lui và luôn cảm thấy cặp kim đồng ngọc nữ vốn nên như thế, nên chỉ còn cách chĩa mũi dùi con hồ ly tinh là đây. phục, thừa nhận chẳng lành gì nhưng dựa mà Hứa Tồn Ý ngoài cuộc chứ? Thế nên mỗi khi mắng , đều lôi để mắng luôn cả hai đứa cho bõ ghét. Ha ha ha, thế mới sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-nu-phu-doc-ac-suong-qua-chung/chuong-4-ket-qua-chi-co-vay-thoi-sao.html.]

 

Thực chuyện đào góc tường đơn giản lắm. Có một ngày tan học về phòng ký túc xá, bắt gặp Hứa Tồn Ý đang bên hồ thứ bao nhiêu chiến tranh lạnh với Tưởng Tâm Tri. hì hì hỏi rằng học bá, cãi với ngọc nữ đấy , ngày nào cũng thế thấy mệt ? Hay là ở bên , với cô hợp .

 

Hôm đó Hứa Tồn Ý mặc một chiếc sơ mi trắng, tóc mái trán gió thổi bay trông càng tuấn hơn. Anh ghế đá lặng lẽ lâu mà gì, trong mắt hiện lên những cảm xúc mà hiểu nổi. thực sự hiểu, ngay cả chính bản cũng rõ tại lúc đó đồng ý lời đề nghị như đùa giỡn của . Đến tận bây giờ cũng nghĩ thông suốt .

 

Tuy nhiên hạng thích truy hỏi tới cùng nên cũng lười nghiên cứu kỹ. Tóm hôm đó nửa tháng, điện thoại của đột ngột nhận một tin nhắn chỉ duy nhất một chữ: "Được."

 

Đầu tiên ngẩn , cái gì cơ? Sau đó ngơ ngác gửi tin nhắn, ý nghĩa gì đây? Phải mất nửa ngày mới hồn , ồ, hóa đồng ý ở bên .

Trang Thảo

 

Theo lý thường thì nên giống như những nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết mà lập tức đắc ý vênh váo, nhưng thực tế hề như thế. chỉ liếc tin nhắn tiếp tục đ.á.n.h nốt mấy ván game mới nhắn một chữ . Trong lòng bỗng thấy trống rỗng và chút tẻ nhạt. cũng chẳng rõ tại như , chỉ luôn cảm thấy sự việc vốn nên kết thúc một cách vô vị thế . với và Tưởng Tâm Tri đáng lẽ một màn kịch cẩu huyết mới đúng chứ?

 

Kết quả chỉ thôi ? Chỉ thế là hết ? thứ dễ dàng như ?

 

phục nên nhắn tin hỏi rằng thế còn Tưởng Tâm Tri thì , hai chia tay , chia tay khi nào thế? Anh đáp là chia tay từ một tháng . hỏi tiếp, mà hai cứ thế chia tay thôi , níu kéo cô , hòa , hai cứ thế là kết thúc thật ư? Anh chỉ đáp: "Cứ thế thôi, đó nữa."

 

Không đó nữa. mấy chữ ít ỏi màn hình mà bỗng rơi nỗi mất mát mơ hồ. Giống như trong mối quan hệ dây dưa bấy lâu của ba chúng , thậm chí còn để tâm đến tình cảm của hai họ hơn cả chính chủ. Hứa Tồn Ý nhưng một cách đơn giản như ! Trong tưởng tượng của , đại chiến với Tưởng Tâm Tri ba trăm hiệp, hóa thành bóng ma giữa hai họ để nên một vở kịch cẩu huyết truyền kỳ cơ mà! Kết quả là bao nhiêu hứng khởi đều nghẹn ở n.g.ự.c, cứ thế mà mắc kẹt ở đó.

Loading...