LÀM NGHIÊN CỨU KHOA HỌC Ở KHU TẬP THỂ HÀNG KHÔNG [THẬP NIÊN 80] - Chương 334: Cú chốt hạ hoàn hảo tại sân bay
Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:58:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Will gượng gạo: "Tham quan á? Thôi, chắc cần thiết ."
Ông tự đến mức chán sống để dám lưu cái chốn tham quan thời điểm nhạy cảm như thế.
Vân Ngưng mỉm sắc lạnh: "Các lôi tên Harris bia đỡ đạn, đương nhiên là diễn cho trót, thể hiện sự chân thành một chút chứ. Như thế thì mới ăn dễ với dư luận quốc tế . Tỏ thiết với chúng lúc , đối với các chỉ lợi chứ hại ."
Những gì Vân Ngưng đều đ.á.n.h trúng tim đen, nhưng Will vẫn do dự.
Ông tin rằng, với cái tính khí bạo liệt của cô gái mặt, cô dư sức gọi tới tóm cổ ông tống giam luôn tại trận.
Vân Ngưng dường như guốc trong bụng ông : "Yên tâm , mời ông tham quan Viện 1 ."
Will ngớ : "?"
Không tham quan đại viện hàng vũ trụ, thế thì tham quan cái gì?
Vân Ngưng hất cằm chỉ về phía lưng: " bảo ông tham quan trung tâm thủ đô của chúng ."
Ánh mắt Will xuyên qua lớp cửa kính trong suốt của sân bay, lờ mờ thấy hình bóng của những công trình kiến trúc san sát bên ngoài.
Mặc dù sân bay ở khu vực ngoại ô, nhưng ông vẫn thể nhận bóng dáng của những tòa nhà cao tầng đang mọc lên như nấm.
... Nơi thực sự là Hoa Quốc ?
* * * Cảnh 2: Hồi hương và những vết thương rỉ m.á.u
Sự việc giáng một đòn mạnh mẽ mối quan hệ giữa Hoa Quốc và Quốc gia A. Ít nhất là trong thời gian ngắn hạn sắp tới, chẳng nhân tài kỹ thuật nào dám liều mạng sang Quốc gia A công tác nữa.
Giới nghiên cứu từ các nước khác cũng bắt đầu dè chừng, cẩn trọng hơn hẳn. Sự thật xí phơi bày khiến mối quan hệ giữa các quốc gia lớn tụt dốc phanh, các chương trình giao lưu, hợp tác cũng vì thế mà thưa thớt dần.
Vân Ngưng kéo tay Lục Lăng lên xe trở về nhà.
Cô nắm c.h.ặ.t lấy tay suốt dọc đường. Bàn tay vốn lành lặn, nay xuất hiện thêm vô những vết xước xát nhỏ. Cô xót xa hỏi: "Sao thương thế ?"
Lục Lăng trả lời qua loa: "Điều kiện bên đó lắm, ở quen."
Làm Vân Ngưng đoán những thủ đoạn dơ bẩn của bọn chúng chứ. Cô lập tức xoay , vươn tay định vạch cổ áo Lục Lăng kiểm tra. Lục Lăng theo phản xạ nắm lấy tay cô, ngượng ngùng liếc tài xế: "Khụ... đang ở xe mà."
"Để em xem nào," Vân Ngưng đanh mặt . "Nếu bọn chúng thực sự dám dùng nhục hình, em thề sẽ sân bay gông cổ tên Will !"
Chỉ cần trở về Hoa Quốc, thấy Vân Ngưng bằng xương bằng thịt, đối với Lục Lăng là sự thỏa mãn lớn nhất .
Anh nhịn , xoa dịu cô: "Những hành động gây phương hại đến quan hệ quốc gia thì nên . Anh thực sự ."
Vân Ngưng gắt lên: "Thế thì em tiếp tục rò rỉ dữ liệu! Dù cũng là mấy cái dữ liệu bọn thèm xài, xem ai sợ ai!"
Cái xe ô tô họ đang là xe công vụ do đại viện điều phái, bác tài xế ghế lái cũng là của đại viện. Nghe thấy những lời "phản quốc" hùng hồn đó, bác tài sợ đến mức tim đập chân run.
Thôi xong, Tiểu Tổ Tông họ Vân nổi giận , hậu quả khôn lường!
ngẫm , bây giờ trong đại viện , ai mà cản nổi Vân Ngưng cơ chứ?
Mà cũng , lũ Quốc gia A như cũng là đáng kiếp, gieo gió gặt bão, trách ai .
Trên cổ Lục Lăng vẫn in hằn những vết bầm tím rõ mồn một.
Vân Ngưng dứt khoát rút đèn pin soi tận nơi để kiểm tra.
Nhân cơ hội đó, Lục Lăng vòng tay ôm trọn cô lòng, thủ thỉ: "Thật sự đau , chuyện qua hết ."
Vân Ngưng tựa cằm lên vai , ngoài nỗi xót xa vô bờ bến, trong lòng cô còn trào dâng một sự uất ức, cam tâm tột độ.
Quan hệ quốc tế nên diễn theo cái cách méo mó như thế .
Và ít nhất, quốc gia của cô bao giờ phép đóng vai kẻ bắt nạt.
Đây là đầu tiên trong đời, Vân Ngưng cảm thấy hối hận vì ngành học chọn. Đáng lẽ ngay từ đầu cô nên học chế tạo tên lửa đạn đạo mới !
Trong khi chiếc xe của vợ chồng Lục Lăng bình yên vô sự, thì chiếc xe căng thẳng như dây đàn.
Tài xế và đồng chí cảnh sát Trương Dân hàng ghế , còn Monica và Will rúm ró hàng ghế .
Ánh đèn pin lấp loáng hắt từ chiếc xe phía khiến Will lờ mờ đoán chuyện gì đang xảy .
Nếu Vân Ngưng mà căng vụ Lục Lăng thương...
Suốt cả quãng đường , Will cứ nơm nớp lo sợ.
Cho đến khi xe dừng cổng đại viện – khu vực mà Will và Monica phép tiến – Vân Ngưng mới thong thả bước xuống xe, lững thững về phía chiếc xe .
Cô tựa cửa sổ xe, chẳng chẳng rằng, chỉ nở một nụ mỉm chi chi chằm chằm Will.
Will thở phào nhẹ nhõm. Tạ ơn Chúa, trông cô vẻ tức giận lắm.
Ông niềm nở lên tiếng: "Cô còn dặn dò gì thêm ?"
Vân Ngưng vẫn giữ im lặng, nụ môi hề đổi lấy một milimet.
Will: "..."
Trời ơi, cô đáng sợ quá!!
Will vội vàng luống cuống rút ví : "À, còn chuẩn thêm một chút..."
Chưa kịp hết câu, Vân Ngưng giật phắt cái phong bì tay ông , gót bước thẳng.
Will: "..."
Trở xe, Lục Lăng vẫn đợi cô. Vừa nãy xuống xe cùng, nhưng Vân Ngưng sống c.h.ế.t cản .
Lục Lăng dỗ dành: "Anh thực sự để bụng chuyện đó ."
"Anh để bụng nhưng em để bụng," Vân Ngưng nghiến răng trèo trẹo. "Dù thể tóm cổ bọn chúng mang bức cung, nhưng ít nhất cũng lấy chút tiền bồi thường chứ."
Vân Ngưng nắn nắn độ dày của cái phong bì.
Will đưa tiền bằng ngoại tệ Quốc gia A. Với độ dày , ước chừng cũng ngót nghét một vạn.
Cô nhét thẳng cái phong bì tay Lục Lăng: "Tiền bán của đấy, cất kỹ ."
Lục Lăng: "..."
Có những câu vốn dĩ bình thường, nhưng hễ qua miệng Vân Ngưng là mang một tầng ý nghĩa vô cùng... đen tối.
* * * Cảnh 3: Bữa tiệc đoàn viên ấm áp
Chiếc xe dừng ngay sảnh khu tập thể gia đình.
Thang Phượng Ngọc tươm tất chuẩn sẵn một mâm cỗ thịnh soạn để tẩy trần cho Lục Lăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-thap-nien-80/chuong-334-cu-chot-ha-hoan-hao-tai-san-bay.html.]
Đám bạn thiết của Lục Lăng ở Bộ phận thiết kế Tua-bin bơm như Phàn Lâm cũng mặt đông đủ. Cả mấy vị kỹ sư từng cùng Lục Lăng sang Quốc gia A công tác cũng đến góp vui.
Nhà đông khách đến mức cái phòng khách bé tẹo nhét xuể.
Thư Sách
Lục Lăng bước nhà, sững sờ khi thấy sự hiện diện của .
Tuy chung đại viện, nhưng những mà Lục Lăng thực sự qua chỉ Phàn Lâm, còn những khác chủ yếu chỉ giao tiếp phương diện công việc.
Bản tính vốn là cởi mở, hướng ngoại. Việc thiết với Phàn Lâm là do tên nhóc đó cứ mặt dày lẽo đẽo bám theo lúc nơi.
Anh thực sự ngờ bọn họ cất công đến thăm .
Nhìn thấy Lục Lăng, đám vây mừng rỡ, thậm chí hai kỹ sư từng cùng sang Quốc gia A còn lén lau nước mắt:
"Trưởng đoàn Lục, về là ! Cậu bình an trở về là chúng mừng lắm . Lần chúng khắc cốt ghi tâm bài học , từ nay về tuyệt đối bao giờ tin bất kỳ lời hứa hẹn ma quỷ nào của bọn chúng nữa!"
"Kỹ sư Lục ở bên đó chắc chịu nhiều khổ cực lắm... Cũng may là Kỹ sư Vân cao tay ấn, nếu thì chẳng mòn mỏi đợi đến kiếp nào..."
"Thôi thôi, đừng nhắc ba cái chuyện xui xẻo đó nữa! Người về là , sóng gió qua, từ nay chỉ còn những con đường bằng phẳng trải đầy hoa hồng thôi!"
Phàn Lâm thì kích động hơn, nhào tới ôm chầm lấy Lục Lăng như gấu koala: "Anh zai! Cuối cùng cũng về ! Anh mà về, ở bộ phận ai chống lưng bảo kê cho em cả!"
Cả phòng bật rần rần.
Lục Lăng khẽ mỉm gật đầu đáp , nhưng trong ánh mắt vẫn còn vương chút ngỡ ngàng.
Vân Ngưng kề sát tai thì thầm: "Mọi ai cũng lo lắng cho lắm đấy. Anh ăn ở nên lòng ghê."
Lục Lăng sang cô, ánh mắt ánh lên sự kinh ngạc.
Hóa ... cũng nhiều quan tâm đến ?
Kể từ khi qua đời, những duy nhất còn sót bên cạnh chỉ là vợ chồng sư phụ. Anh bạn học, nhưng chẳng lấy một tri kỷ để dốc bầu tâm sự, và từng mặc định rằng cần những mối quan hệ như thế.
Khi dọn khỏi nhà Thang Phượng Ngọc, Lục Lăng từng nghĩ chẳng khác nào ngọn cỏ ven đường, bơ vơ chốn nương tựa.
giờ phút đây, xung quanh đang nhiều ở bên.
Anh hò reo kéo đến bàn ăn.
Bàn ăn đủ chỗ, chia hai mâm. Tivi bật rộn ràng, ăn xong còn lôi bài tây, mạt chược sát phạt . Đây lẽ là ngày ồn ào, náo nhiệt nhất từng trong căn nhà của Vân Ngưng.
Và cũng là ngày Lục Lăng nhận một chân lý ấm áp: Anh bao giờ cô độc, bên cạnh vẫn luôn nhiều vòng tay giang rộng.
* * * Mãi đến 10 giờ tối, Vân Ngưng mới tiễn hết khách khứa về.
Lục Lăng tự giác gom bát đĩa định mang rửa, thì Vân Ngưng cuống cuồng chạy giật lấy: "Thôi để em cho. Anh bây giờ là động vật quý hiếm trong sách đỏ của cái nhà , tuyệt đối động tay động chân việc nặng."
Lục Lăng dở dở : "Anh , mấy việc quen ."
Hồi sự kiện của An Lệ Nhã, chịu đựng oan khuất cũng là .
Vân Ngưng cảm thán: "Cuộc đời cứ như cầm nhầm kịch bản của mấy nữ chính ngôn tình cẩu huyết, chuyên chịu kiếp khổ mệnh ."
Lục Lăng: "..."
Vân Ngưng kéo ghế sô pha, ấn vai bắt xuống đàng hoàng, nắm lấy hai tay , sâu mắt bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Từ nay về , em nhất định đối xử với thật . Em thể nào chịu đựng cảm giác để mất thêm một nào nữa."
Lục Lăng khựng .
"Đối với em, là vô cùng, vô cùng quan trọng." Vân Ngưng nhấn mạnh từng chữ.
* * * Cảnh 4: Vinh quang rực rỡ và những trang mới của lịch sử
Đại viện đặc biệt tổ chức một buổi lễ vinh danh hoành tráng để chào đón Lục Lăng.
Ban đầu, các vị lãnh đạo định rùm beng ngay tại sân bay, mời gọi hết giới truyền thông cả nước đến đưa tin rầm rộ. kế hoạch đó Vân Ngưng kiên quyết gạt phắt .
Chuyến bay hạ cánh quá muộn, cô Lục Lăng chân ướt chân ráo về đến nhà gồng ứng phó với hàng tá thứ thủ tục rườm rà. Cô chỉ nghỉ ngơi.
Mặc dù những bức ảnh Will đích hộ tống Lục Lăng về nước mang một giá trị truyền thông cực kỳ to lớn, nhưng... rõ ràng là ý kiến của Vân Ngưng sức nặng hơn nhiều.
Đơn giản vì bọn họ thể sống thiếu Vân Ngưng !
Ngày hôm , bộ dàn lãnh đạo cấp cao của đại viện tề tựu đông đủ tại Viện 11 để tham dự lễ tẩy trần của Lục Lăng.
Bài phát biểu của Viện trưởng vô cùng hào hùng, sục sôi khí thế. Lúc đây, Lục Lăng chẳng khác nào một vị hùng dân tộc.
Bị giam cầm ròng rã suốt một tháng trời mà hề nao núng, hé răng tiết lộ nửa chữ, bản lĩnh và khí tiết đó quả thực đáng để cả đại viện ngưỡng mộ.
Lục Lăng trong bộ vest thẳng thớm, thắt cà vạt lịch lãm, uy nghiêm bục phát biểu của hội trường lớn. Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, tường thuật bộ sự việc một cách mạch lạc, rõ ràng.
Đây chỉ là cơ hội để kể câu chuyện của , mà còn là một bài học đắt giá cảnh tỉnh tất cả . Những sai lầm tương tự tuyệt đối phép lặp trong tương lai.
Vân Ngưng hàng ghế khán giả, đắm đuối ngắm đàn ông đang tỏa sáng rực rỡ bục.
Xung quanh cô, những tiếng thì thầm thán phục ngừng vang lên:
"Kỹ sư Lục đúng là bản lĩnh thép. Nghe bảo cái tên Harris bắt giữ nổi tiếng là một con ác thú m.á.u lạnh, chuyên t.r.a t.ấ.n bức cung tàn độc. Thế mà Kỹ sư Lục vẫn chịu khuất phục, tinh thần đúng là đáng nể."
"Giỏi thế thì vụ đường quan lộ chắc chắn rộng mở thênh thang . Chuẩn cất cánh bay cao thôi."
"Người vốn dĩ là vị Trưởng phòng trẻ tuổi nhất đại viện , thăng chức tiếp thì cũng là chuyện đương nhiên. Lại còn bà xã Kỹ sư Vân hậu thuẫn nữa chứ."
"Bà nhắc mới nhớ, cái gia đình gen trội thật sự. Mẹ của Kỹ sư Vân, chính là cô giáo Thang mà sếp nào cũng quý , bảo bây giờ cô mở lớp dạy thêm bên ngoài kiếm bộn tiền, sắp đuổi kịp mức thu nhập của con bé nhà họ Nguy đấy."
Nhắc đến Nguy Minh Châu, giờ đây cô nàng nghiễm nhiên trở thành nữ đại gia nức tiếng nhất cái đại viện . Sự nghiệp kinh doanh của cô phất lên như diều gặp gió, từng vấp trắc trở nào. Hiện tại cô chính thức bắt tay ký hợp đồng sản xuất quy mô lớn với các nhà máy, và tậu thêm vài ba cái mặt bằng nữa.
"Gia đình đúng là cái gì cũng , quyền lực , tiền tài ... Nghĩ mà thèm."
"Bà bớt ghen tị ! Bà giỏi thì vác xác tù một tháng xem? Cơ mà khổ nỗi, bà chẳng cô vợ thần thánh nào đủ sức tung hê dữ liệu mật của quốc gia khác để cứu bà !"
"..."
Vân Ngưng coi như tai trâu gió thoảng, chẳng màng đếm xỉa đến những lời xì xầm đó. Trong mắt cô lúc chỉ duy nhất hình bóng của Lục Lăng.
Cô tự nhận thấy từng bất hạnh, nhưng đồng thời cô cũng là may mắn nhất thế gian.
May mắn lớn nhất của đời cô chính là tiếp tục theo đuổi đam mê nghiên cứu khoa học, và đặc biệt là, chặng đường đó luôn kề vai sát cánh.
Khi bài phát biểu kết thúc, Lục Lăng bước xuống bục.
Vân Ngưng mỉm rạng rỡ, bước tới và giơ tay về phía : "Đi thôi, em đến đón về nhà."
Lục Lăng nở nụ rạng ngời, vòng tay đan c.h.ặ.t lấy tay cô.
Hai sánh bước rời khỏi hội trường náo nhiệt. Tưởng như giông bão, thị phi ngoài đều bỏ phía lưng, giờ đây chỉ còn thế giới bình yên của riêng hai .
* * * Chuyến "du lịch tham quan" bất đắc dĩ ba ngày của Will tại Hoa Quốc cũng chính thức khép ...
(HOÀN CHÍNH VĂN)