Làm Lại Cuộc Đời Ở Tuổi Mười Sáu - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:01:54
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LKG8wVame

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

từng phản bác, ngược còn âm thầm vui mừng, cam tâm tình nguyện để em gái dựa dẫm.

Chỉ cần thời gian rảnh, dẫn em ngắm hoa dại ven ruộng, bờ sông nhặt đá cuội. Em ít khi chơi với bọn trẻ khác, trong mắt chỉ chị là , vì khi xe của chú Lý dừng cửa, kéo em rời , Tri Ân đến xé lòng.

“Chị ơi, con chị…”

Em bám c.h.ặ.t khung cửa, nước mắt đầy mặt.

“Tại đưa chị cùng? Chị cũng … chị cũng ?”

Em đến mức gần như thở nổi, hình bé nhỏ vùng vẫy dữ dội trong lòng . em mới chỉ tám tuổi, cuối cùng vẫn nửa bế nửa kéo lên xe.

Khi xe khởi động, cả khuôn mặt em dán c.h.ặ.t kính, bàn tay nhỏ đập mạnh cửa sổ xe, đôi mắt đỏ hoe đảo khắp nơi, liều mạng tìm giữa đám đông.

cách đó xa, nhẹ nhàng vẫy tay với em .

“Tri Ân, tạm biệt.”

Tri Ân tám tuổi vẫn là cô em gái mà yêu quý.

Chỉ là duyên phận giữa chúng dừng tại đây.

Chú Lý mở một cửa hàng bán buôn ở huyện, việc ăn khá thuận lợi. Nhiều năm ông thích , tiếc rằng khi đó mỗi đều gia đình. Nay ông ly hôn, cũng góa chồng, ông quyết tâm lấy cho bằng , ông chính là nỗi tiếc nuối mấy chục năm của .

Chiếc xe dần khuất ở đầu làng. tại chỗ, với khí một câu:

“Mẹ, chúc mừng toại nguyện.”

5.

Dư Cẩn Niên hiểu, tại thể mặt cả làng, những lời như:

“Không và em gái kéo chân, lên thành phố học.”

Anh tin như .

hôm đó, tất cả đều thấy. Giọng rõ ràng, ánh mắt bình thản. Dù khác chỉ trỏ bàn tán, mặt cũng lấy nửa phần d.a.o động.

Sau đó hỏi nhiều :

“Tri Nhã, rốt cuộc em ?”

Lần hỏi gấp gáp nhất là mặt trưởng thôn và cha . Anh chặn , giọng dồn nén sự tức giận và khó hiểu:

“Em nghĩ đó là hưởng phúc ? Em mỗi năm bao nhiêu học sinh Nhị Trung thi đỗ đại học trọng điểm ? Hoàn bằng Nhất Trung của huyện !”

Đương nhiên .

Nhị Trung nề nếp học tập lỏng lẻo, thậm chí còn gán cho cái danh trường học yêu đương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-4.html.]

thì chứ?

Trên đời , con đường nào mà trả giá?

Nhị Trung đưa đủ sức cám dỗ, ăn ở miễn phí, mỗi tháng còn trợ cấp, chỉ cần thi đại học đạt sáu trăm điểm, còn sẽ thêm một khoản tiền thưởng.

Những năm gần đây danh tiếng của họ sa sút, đang cần học sinh giỏi để vớt thể diện, nên đào học sinh khắp nơi.

Cái danh hạng nhất huyện của trở thành miếng bánh thơm trong mắt họ.

ơn vì họ tồn tại, để thể dùng chính giá trị của đổi lấy cơ hội sinh tồn.

Còn Dư Cẩn Niên, kiếp từng hận , hận đến mức mong c.h.ế.t . khi thật sự còn nữa, nhớ đến những điều của . Nhất là khi còn niên thiếu, tấm chân tình trong trẻo .

thẳng đôi mắt sốt sắng của , bày sự thật phũ phàng:

“Dư Cẩn Niên, cũng thấy đó, em nuôi em nữa. Nếu em đến Nhị Trung, mà chọn Nhất Trung của huyện thì thể nuôi em ?”

Đầu những năm chín mươi, ở huyện chúng hề cơ hội cho học sinh cấp ba học , ngay cả quán ăn cũng ít, mà nếu thì cũng lớn chiếm hết.

Muốn thì đều nhà máy ở phương Nam, việc học dựa cha , vì hỏi :

“Hoặc là thể để cha nuôi em ? Sau em nhất định sẽ báo đáp gấp mười , gấp trăm .”

Khi những lời , chằm chằm Dư Cẩn Niên, thể thấy rõ ánh mắt dần tối .

Nhà ba em trai đều đang học, mỗi sắp đến kỳ khai giảng, cha chạy vạy vay mượn khắp nơi, sổ nợ chồng chất cao ngất. Anh thể vì mà khiến gia đình càng thêm khốn đốn.

Cha bên cạnh, trong ánh mắt thương xót, thở dài, nhưng ai lên tiếng.

Trưởng thôn vỗ vai , trầm giọng :

“Cẩn Niên , Tri Nhã sai… mỗi con đường của riêng . Đây chính là mệnh của Tri Nhã, ngoài Nhị Trung , ai cần nó.”

Dư Cẩn Niên cúi đầu, mím c.h.ặ.t môi, vành mắt đỏ hoe.

Cuối cùng cũng hiểu, Nhị Trung chính là con đường duy nhất của .

6.

Sau khi rời , bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Lên cấp ba , định về nữa.

Khi dẫn em gái rời , bà với rằng căn nhà là do cha xây, sẽ để cho em gái, bảo nhất đừng dòm ngó.

Sao dòm ngó chứ?

Nếu vì chuyện thể xóa sạch khỏi cuộc đời bà, còn ơn bà hết.

tại từng thương còn dành tình yêu cho nữa, mà cũng đào sâu tìm hiểu.

Loading...