Làm Lại Cuộc Đời Ở Tuổi Mười Sáu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-01 06:21:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgeZhAEFd

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ mấp máy môi, nhưng câu nào.

tưởng rằng chúng sẽ bao giờ gặp .

Ai ngờ nửa năm , bà bế Du Điềm gầy gò tìm đến .

“Đây là m.á.u mủ ruột thịt mà Tri Ân và Cẩn Niên để , con là dì ruột của con bé, con thể bỏ mặc con bé !” Ánh mắt bà tiều tụy, giọng đầy thê lương: “Con mà nhẫn tâm mặc kệ hai bà cháu , sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay mặt con! Đây là thứ con nợ , nợ Tri Ân!”

Cũng chính ngày hôm đó, chằm chằm , cuối cùng nỗi oán độc tích tụ suốt nửa đời : “Con tại luôn thương Tri Ân hơn , tại lúc nào cũng cảm thấy con nợ cái nhà ?”

“Trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba của con, giới thiệu cho một đàn ông, ly hôn, con riêng. Ông để ý , nhưng ông …” Giọng bà như mảnh sắt gỉ cọ : “Con gái lớn của em sắp đại học, là lúc tốn kém nhất, nuôi một đứa con lớn như thế cho khác , nuôi thì cũng chẳng thiết .’”

“Mẹ suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm, từ chối ông .” Bà , còn khó coi hơn : “Một c.ắ.n răng nuôi con học đại học, từ ngày đó trở , từng chút vất vả, đều nhớ rõ. Con nhớ ân tình của , con dùng cả đời để trả.”

tại chỗ, lạnh buốt. Thì .

Thì bao năm nay liều mạng để họ sống hơn, trong mắt , chẳng qua chỉ là chuộc tội.

thừa nhận, nhưng suy nghĩ thì nhận , tuy cố ý, song quả thật chặn mất con đường hạnh phúc của bà.

Thế nên cho bà và Du Điềm ở .

cũng giấu chuyện với Cảnh Nhiên và Cảnh Hân, hai đứa con tròn tám tuổi của .

Chúng còn nhỏ như ép hiểu thứ tình hoang đường nhất trần đời, cha và dì út lén lút sinh một đứa con ngoài giá thú, còn bà ngoại hề trách móc dì út, ngược còn ép của chúng nuôi đứa trẻ .

buộc nuôi, bởi trong mắt bà ngoại, đó là món nợ trả.

Bọn trẻ trong trạng thái gần như thờ ơ, song vẫn chăm sóc đến khi già. Trước khi c.h.ế.t, siết c.h.ặ.t t.a.y : “Đều là vì con, cả đời mới rơi nhiều nước mắt như … Đừng nghĩ rằng con chịu uất ức, thật sự chịu uất ức là và Tri Ân.”

“Sau khi c.h.ế.t, bộ tài sản của con đều để cho Du Điềm, đó là thứ con nợ con bé.”

chậm rãi rút tay .

Nhìn bà tắt thở trong tiếng gào thét tuyệt vọng.

Sau khi qua đời, Du Điềm trách vô tình vô nghĩa với bà ngoại.

Nó đ.ấ.m đá , trút hết nỗi bi thương và phẫn nộ đè nén suốt bao năm, nó hận từng quan tâm đến nó, chỉ đưa tiền. Nó lớn lên nhờ bà ngoại nuôi dưỡng, bà ngoại mới là duy nhất của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-lai-cuoc-doi-o-tuoi-muoi-sau/chuong-2.html.]

thấy day dứt, hối hận, đau đớn đến sống bằng c.h.ế.t.

Cảnh Nhiên kéo nó qua một bên, Cảnh Hân thì ném cho nó một xấp tài liệu: “Đọc xong đống , gào như ch.ó điên thế nào thì cứ gào.”

Du Điềm cúi đầu run rẩy lật tài liệu, nó bộ sự thật: “Bà ? Bà là dì ? Mẹ cướp chồng của bà? Còn bà ngoại ép bà nuôi ? cứ tưởng và bà ngoại là nạn nhân, hóa bà mới là nạn nhân, còn và bà ngoại là kẻ , ha ha ha ha… là kẻ .”

Du Điềm biến mất.

tìm, hai đứa con cũng từng nhắc đến nó, càng từng nhắc đến cha của .

Không đúng, nhắc đến một .

Đó là lúc mệt đến mức viện, bọn trẻ tưởng ngủ.

Hai đứa tụ với , nhỏ giọng những suy nghĩ trong lòng.

Cảnh Nhiên , nếu kiếp , thằng bé thà sinh , cũng con của Dư Cẩn Niên, bởi vì như đồng nghĩa với việc gặp Dư Cẩn Niên, thằng bé chịu khổ như thế nữa.

Cảnh Hân , nếu kiếp , con bé sẽ tự tay đẩy bà ngoại từ lầu xuống, để bà ôm Du Điềm và Phó Tri Ân tan nát thành bốn năm mảnh.

Những lời đó khiến nghẹn đến thở nổi.

2.

đưa tay xoa n.g.ự.c.

Xót xa cho hai đứa con của .

Đồng thời cũng hạ quyết tâm.

đáp lời chào của Dư Cẩn Niên, chỉ gật đầu với Tri Ân một cái bước nhà.

Có lẽ đây là đầu Tri Ân thấy lạnh nhạt như , hốc mắt em đỏ lên, nghẹn ngào vọng trong bếp: “Mẹ ơi, chị để ý đến con…”

Mẹ lập tức lau tay , “rầm” một tiếng đẩy cửa phòng : “Có chuyện gì ? Vừa về đến nhà mà cau ?”

đang ngửa giường, mệt đến mức gần như mở nổi mắt. Lời quở trách của bà khiến miễn cưỡng chống dậy, giọng đầy mệt mỏi: “Mẹ, quầng thâm mắt con … Con cau , tại con mệt quá, con chỉ ngủ một lát thôi.”

Mẹ khựng , ánh mắt dừng mặt chốc lát, giọng điệu trở nên cứng rắn: “Thi cử ai mà mệt? Năm ngoái Dư Cẩn Niên nhà bên thi xong còn xuống đồng giúp cha nó gặt lúa đấy thôi.”

Loading...