Lâm An cựu mộng, kinh hoa cố nhân - 6

Cập nhật lúc: 2026-01-24 14:14:38
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Đột nhiên, một tiếng "ầm" vang lên, là âm thanh vật nặng ngã xuống đất.

Ta theo bản năng đẩy cửa , qua khe cửa, thấy Lục Hoài Thanh đang dẫm một chân lên l.ồ.ng n.g.ự.c gã đàn ông , đáy mắt hung hãn cuồn cuộn: "Ngươi coi thường nàng, nhưng đừng tưởng ai cũng giống . Nàng là một cô nương nhất thế gian, cho phép ngươi nàng nửa lời."

Dứt lời, dời chân, giọng lạnh thấu xương: "Nếu ngươi dám ngoài tung tin đồn nhảm bất lợi cho nàng, ngại tay với Chu gia . Ngươi đúng một câu đấy, Lục gia là hào môn, thứ mà ngươi đắc tội là đắc tội ."

Chỉ một câu thôi khiến ánh mắt oán hận của Chu Quân Ngạn co rụt vì sợ hãi.

Ta khí thế của cho kinh ngạc, vội vàng xa vài bước.

ngay khoảnh khắc , bên trong bước .

Sau lưng truyền đến giọng trầm thấp: "Nghe thấy hết ?"

Ta bối rối vò nát chiếc khăn tay, đầu : "Vâng..."

Vào giây phút , thấy vẻ bồn chồn lo lắng, nhịn mà nở một nụ .

Trông thấy , cũng theo: "Đi thôi, về nhà."

"Được."

15

Kể từ ngày hôm đó, còn gặp Chu Quân Ngạn nữa.

cũng chẳng thì giờ mà nhàn rỗi tâm tưởng, bởi phụ , mẫu cùng lên tới kinh thành.

Sau khi tương phùng, Lục gia sắp xếp cho họ ở tại hậu viện.

Theo hôn kỳ cận kề, trăm công nghìn việc bủa vây, đến khi hồn thì là ngày đại hỷ.

Xong xuôi các nghi lễ, trong hỷ phòng, lòng khỏi lo lắng bồn chồn.

Nha cận của là Thải Hoan, vốn dĩ định cho con bé rời nhưng nó nhất quyết chịu, cứ đòi ở bên cạnh mẫu để chăm sóc còn nhỏ của .

Nguyên bản lo lắng nhất là việc tín theo hầu hạ, nhưng vì nhà thực sự thiếu nên con bé mới một bước ba ngoảnh tiễn lên kinh.

Giờ phút bên cạnh là Thải Hoan, mà là Hồng Ảnh và Hướng Âm.

Thải Hoan đang quỳ gối , nhỏ nhẹ hỏi: "Cô nương, thật lòng thích cô gia chứ? Đừng vì đại nhân và phu nhân mà để bản chịu uất ức."

Nghe lời , ngẩn , lâu vành mắt mới đỏ lên.

Ta đưa tay kéo con bé dậy, khẽ : "Thuở đầu quả thực chút hoang mang, nhưng Lục lang quân là . Hiện tại... đại để cũng chút thích ."

Hắn tâm ý tinh tế, đối xử với chu đáo, thực sự khó lòng mà rung động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lam-an-cuu-mong-kinh-hoa-co-nhan/6.html.]

Thấy giống như đang lời an ủi, con bé mới phá lên , trêu chọc: "Nô tỳ sớm cô nương sẽ thích mà, cô gia dung mạo tuấn bậc nhất kinh thành còn gì!"

Ta lườm con bé một cái: "Hồ đồ, năng gì thế ."

Đang lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Là Lục Hoài Thanh khi tiếp đãi tân khách trở về.

Thải Hoan đầy ẩn ý, mở cửa lui ngoài.

Cái con bé thật là!

Ta siết c.h.ặ.t chiếc quạt tròn trong tay, mắt chằm chằm đầu gối.

Cùng với tiếng khép cửa, tiếng bước chân trầm dần tiến gần.

Ngay đó, một bàn tay thon dài trắng trẻo đưa tới nhận lấy chiếc quạt tròn từ tay .

Ta ngước mắt lên, Lục Hoài Thanh ước chừng hơn hai mươi tuổi, khoác bộ hỷ phục đỏ thẫm, càng tôn lên gương mặt tuấn mỹ ai bì kịp.

Bấc đèn nổ lách tách.

Chúng cùng uống rượu hợp cẩn.

Rượu say , nhưng gò má đỏ bừng.

Trông thấy , khóe môi khẽ nhếch lên, cúi đầu hôn , giọng dịu dàng quyến luyến:

“Nương t.ử.”

Ta sững dám cử động, để mặc phủ lên đôi môi , tay tự chủ mà siết nhăn nhúm cả tấm chăn hỷ đỏ rực.

Màn gấm buông xuống.

Hơi thở của đàn ông dần trở nên dồn dập.

Ta ép ngửa cổ lên, trong một khoảnh khắc nào đó, tự chủ mà khẽ rên thành tiếng.

Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t ga trải giường bỗng một bàn tay khác nắm lấy, mạnh mẽ len từng kẽ ngón tay, mười ngón đan c.h.ặ.t.

Hắn áp sát vành tai , khẽ nhấm nháp, rõ ràng là động tình, giọng khàn đặc:

“A Lăng...”

Trướng rủ màn che lay động kịch liệt.

Khóe mắt ép nước mắt, dịu dàng hôn , nhịn mà đ.á.n.h nhẹ : "Đủ ..."

Hắn vờ như thấy: "Đêm còn dài lắm."

Loading...