Lại Xuyên Không Vào Nữ Phụ Trong Truyện Ngôn Tình Ngọt Sủng Nữa Rồi!!! - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-05 05:55:46
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa lúc hai đang giằng co, điều mà lên tiếng:

"Hai cứ tự nhiên trò chuyện nhé, là... em xin phép ?"

định thử mở cửa xe chuồn lẹ, thì giây tiếp theo, cổ tay Phó Thời Ngôn nắm c.h.ặ.t lấy. Không khí lập tức trở nên áp lực đến nghẹt thở.

trời? đúng lúc ?

đầu , thấy ánh mắt Phó Thời Ngôn đang đóng đinh vùng xương quai xanh của Chu Nhan Nhan. Anh khẩy một tiếng đầy mỉa mai...

Chu Nhan Nhan cũng cảm nhận , vội vàng kéo cổ áo che vết đỏ ch.ói mắt .

"Hóa là cô gặp thằng con hoang đó xong, mới sực nhớ đến chúc mừng sinh nhật ?"

Giọng lạnh thấu xương:

"Còn định mang theo cả "dấu vết" của nó gặp ?"

Sắc mặt Chu Nhan Nhan nhanh ch.óng đỏ bừng, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khó xử. Cô vẫn cố chấp mở miệng:

"Chúng tớ gì cả, chỉ là..."

Phó Thời Ngôn đặt tay lên vô lăng, nhạo một tiếng:

"Hắn là bạn trai cô, hai cái gì cần báo cáo với . mà..."

Anh lạnh lùng thẳng mắt cô .

"Nếu chọn , thì đừng đến trêu chọc nữa, hiểu ?"

Anh mặc kệ bàn tay Chu Nhan Nhan còn đang vịn cửa xe, lạnh lùng kéo kính lên đạp mạnh chân ga.

Chiếc xe lao khỏi cổng trường, tốc độ mỗi lúc một nhanh, vẻ mặt cũng ngày càng băng giá. thận trọng mở lời:

"Cái đó... là cho em xuống xe ? Em sợ chậm chút nữa là em đường về luôn á..."

Phó Thời Ngôn lạnh lùng quét mắt :

"Cô còn lời nào khác với ?"

đắn đo hồi lâu mới thốt một câu:

"Chúc ... sinh nhật vui vẻ?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

" ..."

"Đi ăn với một bữa..."

Lời còn dứt, điện thoại của Phó Thời Ngôn đặt bên cạnh vang lên. Đầu dây bên là giọng của :

"Thiếu gia, phu nhân hỏi ngài còn tới, bà cứ nhắc ngài mãi..."

Chiếc xe dừng cổng một viện dưỡng lão cao cấp.

Phó Thời Ngôn tựa ghế lái, bực bội rút một điếu t.h.u.ố.c, nhưng nghĩ ngợi một hồi cất . Anh sải đôi chân dài xuống xe, lẳng lặng theo đến tận cửa một ngôi biệt thự nhỏ độc lập, mới nhận sự hiện diện của .

"Sao theo đây?"

Anh im lặng hồi lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lai-xuyen-khong-vao-nu-phu-trong-truyen-ngon-tinh-ngot-sung-nua-roi/chuong-4.html.]

"Xin , chú ý tới cô."

Người đang ở nơi chính là của Phó Thời Ngôn trong tiểu thuyết. Bà bệnh tâm thần dày vò nhiều năm, phần lớn thời gian đều tỉnh táo. Bà đối xử với Chu Nhan Nhan đến mức cố chấp, nhưng tình mẫu t.ử dành cho con trai ruột chẳng đáng một xu.

Câu bà nhiều nhất với Phó Thời Ngôn chính là:

"Phải đối xử với Nhan Nhan, cưới con bé về nhà." Mỗi đưa Chu Nhan Nhan đến thăm, bà sẽ dịu dàng vô cùng. nếu thấy Chu Nhan Nhan, bà sẽ bằng ánh mắt lạnh lẽo hoặc gào thét điên cuồng.

Sự cố chấp của Phó Thời Ngôn đối với Chu Nhan Nhan phần lớn cũng ảnh hưởng từ .

Bà coi Chu Nhan Nhan như một sự cứu rỗi, như thể nếu Chu Nhan Nhan chọn Phó Thời Ngôn thì bà vẫn thua tay " đàn bà ".

Trong viện, một phụ nữ gầy gò nhưng đoan trang đang xe lăn, lặng lẽ cửa sổ. Phó Thời Ngôn ở cửa quan sát hồi lâu khẽ với :

"Đợi bên ngoài một lát."

Nỗi đau đớn trong mắt dường như thể kiềm chế nổi. khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của :

"Vâng."

Anh ngờ hành động đó, thoáng ngẩn . mỉm trấn an .

"Mẹ."

Anh cất bước .

Người phụ nữ bên cửa sổ xoay xe lăn . Không khó để nhận gương mặt xinh gầy sọp khiến xương gò má nhô cao. Bà nở nụ dịu dàng:

"Thời Ngôn tới . Nhan Nhan ? Con bé cùng con chứ?"

lướt qua vai Phó Thời Ngôn để tìm kiếm, nhưng chỉ im lặng.

"Người ? Ta chẳng bảo con đưa con bé tới !"

Giọng bà đột ngột v.út cao.

nấp ngoài cửa mà tim đập chân run.

"Nhan Nhan ? Lại bận ? Con chăm sóc con bé nhiều , đừng để nó vất vả như . Lần nhớ mang nó theo cùng nhé? — Bà sửa cà vạt cho Phó Thời Ngôn đang quỳ chân , chuyển sang tông giọng thầm thì."

Phó Thời Ngôn bà sâu sắc:

"Sau sẽ tới nữa. Cô ở bên cạnh Phó Luật ."

Người phụ nữ cứng đờ, đôi tay đang nắm cà vạt của siết c.h.ặ.t :

"Ta chẳng bảo con đối xử với nó ? Nếu con tệ bạc, theo thằng con hoang đó? Rõ ràng con yêu nó như , ở bên con? Con đúng là đồ phế vật, con ngay cả thằng con hoang đó cũng bằng!"

Bà bắt đầu rơi trạng thái điên loạn:

"Không ai yêu con cả! Cũng giống như , đều đáng yêu thương!"

điên dại.

"Mẹ! Mẹ bình tĩnh !"

Phó Thời Ngôn đỏ hoe mắt ôm lấy bà, nhưng bà vung tay tát thẳng mặt.

Chát!

Một tiếng vang giòn giã, gương mặt tuấn tú của móng tay bà quẹt trúng, để một vết thương rướm m.á.u.

Loading...