Sau đó đảo bùng lên hỏa hoạn, cảnh sát và lính cứu hỏa vội vã tới nơi, lúc mới phát hiện t.h.ả.m án.
hòn đảo vốn là tài nguyên du lịch . Để tiện cho việc phát triển và quản lý , chính quyền địa phương cố tình ém nhẹm vụ việc cho báo cáo, cũng cho lan truyền mạng.
Chuyện chỉ bàn tán một thời gian giữa vài ngôi làng lân cận. Sau khi bắt vài tên cướp chịu tội , vụ án coi như khép .
Dù cũng là t.h.ả.m sát cả làng, còn ai đòi công bằng nữa.
Cho tới khi dân di cư vì xây hồ chứa chuyển tới, họ nơi từng xảy chuyện như .
Khi đảo bắt đầu đồn là ma, bà Lưu Châu từng nhờ lên đảo điều tra.
Thầy phong thủy chỉ đó là “hài trận”, vô phương hóa giải.
Dù bà tiễn những oan hồn đảo , cũng còn nơi nào để cầu cứu.
“Dương gian bó tay… âm gian cách ?” - sang Hàn Nữ.
“Không chuyện phức tạp, để Hắc Bạch Vô Thường một chuyến chuyện cũng xem như họ sơ suất.” - Hàn Nữ lau nước mắt.
“Xem đám khi phóng hỏa, thiêu những ‘thi thể giả’, nhốt tất cả .”
sang Liễu Tam Đinh. đáp, mặt tái nhợt, chằm chằm bà Lưu Châu.
“Liễu Tam Đinh?” - nâng giọng.
“Cô xem… liệu đứa bé năm đó ?” - Anh hỏi từng chữ một.
và Hàn Nữ nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt.
Làng họ Uông ven biển, quả thật xa đảo Lưu Hỏa. Lại thêm cái họ mà đạo trưởng đặt cho : Liễu gần âm với Lưu.
Chẳng lẽ đạo trưởng sớm t.h.ả.m án , nên mới đặt cho một họ gần với quê hương ?
Trong lòng dâng lên nỗi chua xót, nhất thời trả lời thế nào.
Bà Lưu Châu ôm lấy Liễu Tam Đinh, hai bật .
“Vậy thì quảng trường lớn chính là tòa nhà giảng dạy hiện nay, còn 6h là thời điểm bọn cướp phóng hỏa. Học sinh ở trong ‘hài trận’ suốt nửa năm, sớm phạm thi , nên mùa đông hơn hai mươi năm mới tái hiện cảnh tàn sát và nghi thức đó.”
cùng Hàn Nữ tổng kết vụ việc kỳ dị .
“ . Những gì cô và thấy ở hành lang chính là dân đảo đêm hôm .” - Hàn Nữ gật đầu.
“Thế thì dễ . sẽ một chuyến, khi đó để Hắc Bạch Vô Thường cùng, đưa họ đàng hoàng.”
quyết, chuẩn trở về dương gian.
“Cô… thể đưa cùng ? … gặp họ.”
Bà Lưu Châu ngẩng đầu, ngượng ngùng .
“ cũng .” - Liễu Tam Đinh lên tiếng.
9
“Được!”
thực sự thể thốt lời từ chối nào, dù việc sẽ tiêu hao linh lực của họ nhiều.
Sau khi trở giường trong khách sạn, xin hiệu trưởng Long cho phép trường rạng sáng hôm .
Những cư dân đảo ngoài hành lang hết đến khác gọi với học sinh và cả :
“Đi mau ! Đi mau !”
Họ chúng vì bước vùng cấm mà ảo ảnh mê hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lac-am-nuong-phao-hoa-tren-bien/chuong-5-het.html.]
Đáng tiếc, hai học sinh thể thoát .
Nghĩ đến Liễu Tam Đinh tìm thế, nghĩ đến đảo Lưu Hỏa mà bà Lưu Châu từng giữ , lòng trào dâng vô vàn cảm khái dần .
Khi tỉnh , chuông báo thức chỉ 5 giờ 30. bước con đường quen thuộc, tới lớp học quen thuộc.
Khác chăng là bên cạnh thêm hai là bà Lưu Châu và Liễu Tam Đinh.
6:00: Tiếng ồn ào ngoài hành lang vang lên đúng hẹn.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bà Lưu Châu chỉnh vạt áo, sửa sang quần áo, cẩn thận mở cửa .
Những ngoài đồng loạt đầu, về phía chúng .
Bà tiến lên, chỉ yên tại chỗ, lặng lẽ ngắm từng gương mặt.
“Liễu Tam Đinh, đây. Hai đang xách chiếc vali chính là cha .” - Bà vẫy tay.
Liễu Tam Đinh nở nụ rạng rỡ:
“Con ở đây! Con sống sót ngoài biển!”
Đôi vợ chồng cũng sững , mỉm vẫy tay với .
“Họ thấy , chỉ động tác thôi.” - Bà Lưu Châu bình tĩnh .
Dường như thấy, Liễu Tam Đinh vẫn tiếp tục vẫy tay.
“Cô thấy , cô bé mặc váy hoa là em gái . Sinh đảo mà thích ăn cá, kén ăn lắm. Còn là bạn của , thích nhất là biển nhặt sò khi thủy triều rút, chúng thường xâu vỏ sò thành dây chuyền tặng . Người cao là , còn bạn cùng bàn, bà chủ tiệm tạp hóa…”
Vừa giới thiệu, nước mắt bà tuôn rơi nhưng tất cả họ đều đang mỉm .
Cho tới khi Hắc Bạch Vô Thường xuất hiện, thu hết những oan hồn túi.
Vì cửa mở, trong lớp xuất hiện ảo giác nhiệt độ tăng cao, chỉ từng luồng gió lạnh rít qua.
“Về thôi, bà . Hãy nghỉ ngơi cho .” - khuyên.
“Đây là đầu tiên… khi trốn thoát… về nơi …” - Bà ngoài cửa sổ.
“Lúc họ bày trận… chắc cũng là giờ nhỉ?”
Bà bước một tới bên cửa sổ.
“Bao nhiêu năm … dám một chứ? Đáng trách thật…”
Vừa , bà ngẩng đầu đón ánh sáng ban mai.
“Bà!” - giật , lao tới định kéo bà chỗ râm.
Oan hồn khi hao tổn linh lực để trở về dương gian vốn suy yếu, càng thể chịu ánh dương. bà Lưu Châu hề nhúc nhích, nắm c.h.ặ.t bệ cửa.
“Hơn hai mươi năm rời bỏ họ… nhưng bây giờ, trở về bên họ.”
Bà , mỉm với .
Oan hồn tan biến nhanh trong chớp mắt, trong lớp chỉ còn và Liễu Tam Đinh.
Hóa ngay từ đầu… bà định về.
Sau khi tiễn Liễu Tam Đinh, báo kết quả cho hiệu trưởng Long, ông cảm kích vô cùng.
Trước khi rời đảo Lưu Hỏa, một ngôi trường, nơi từng là ngôi mộ tập thể.
“Đi … đến một nơi hơn. Mong một nhà.”
(HẾT)