KÝ SỰ KÉN RỂ CỦA NINH TAM CÔ NƯƠNG - 4
Cập nhật lúc: 2025-06-18 00:05:18
Lượt xem: 8,023
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả Đại Hạ triều , từng cáo mệnh phu nhân nào trẻ tuổi như !
Đủ thấy đại tướng quân Thánh thượng sủng ái cỡ nào.
Nhận thánh chỉ chẳng khác gì trúng độc đắc!
Ý nghĩa là — chỉ cần rảnh rỗi sinh nông nổi, g.i.ế.c chồng chứng đạo…
Thì thể an an tướng quân phu nhân cả đời!
Hoàng Thượng còn ban cho nhiều ruộng đất, cửa hiệu, đều của hồi môn riêng.
Không chỉ bổng lộc hàng tháng, đến lễ Tết còn ban thưởng.
Chưa gì thành “nhân viên chính thức”, đúng là nghề chắc chân!
Ta mừng đến mức lấy tay bịt miệng, sợ tiếng.
Hề hề, giờ còn lớn hơn phụ hai cấp! Ông dám mắng thử xem?
niềm vui , đến đêm động phòng thì dội gáo nước lạnh.
Uống rượu giao bôi xong, đại tướng quân chỉ dặn một câu “ngủ sớm ”, rời …
Đi …
Thật sự là… …
Ta giường, lôi từ trong chăn đống hạt dưa, lặng lẽ c.ắ.n nhấm một hồi.
Chợt nhớ đến lời căn dặn của mẫu tối qua.
— “Con rể hai mươi lăm mới thành , đêm tân hôn chắc sẽ bạo.”
— “Con đừng ngốc nghếch chịu trận, lúc cần đẩy thì cứ đẩy.”
Ta băn khoăn hỏi:
— “Mẫu , lỡ như… thì ?”
Mẫu hỏi đến nghẹn họng.
Bà nhỏ giọng đáp:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
— “Nam nhân chuyện sĩ diện. Lỡ , con cũng giả vờ như !”
Hai con nghiêm túc thảo luận một phen về tự tôn đàn ông.
Mẫu dặn dò:
— “Nhân lúc con rể nạp , con cũng nên hưởng thụ chút ít. Nhớ thì chủ động dụ dỗ. Đừng tự giam trong khuê phòng, uổng phí tuổi xuân.”
Nói chí !
Ta thể thủ tiết, nhưng thể thủ “sống” tiết!
Tâm của thuộc về đại tỷ, ý kiến.
thể… chí ít cũng nên thuộc về , ?
Ta sai Thúy Thúy dò la xem đại tướng quân ở , lén trốn ngoài tìm .
Không ngờ , đại tướng quân đang… luyện kiếm trong sân.
Hắn trần, chỉ mặc chiếc quần dài mỏng nhẹ.
Gió thổi phần phật, trăng sáng rọi ngời, rón rén núp bụi hoa.
Nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt lưng , cùng khuôn mặt tuấn trầm lặng.
Ta bất giác đưa tay bịt mũi.
Đại tướng quân luyện xong, tiện tay múc một gáo nước, dội từ đầu xuống.
Tiếng nước ào ào…
Tim cũng ào ào…
Máu mũi cũng ào ào chảy …
Tiếng động đại tướng quân chú ý.
Hắn thấy mặt bê bết m.á.u, lập tức hoảng loạn.
— “Nàng ?” Hắn vội bế lên, hô lớn: “Người ! Mau mời đại phu!”
Ta vội lấy tay bịt miệng , lắp bắp giải thích:
— “Đừng! Đây là do hỏa khí bốc vượng! Do… còn trẻ khí huyết thịnh… cái bệnh dễ trị… chỉ cần… …”
Chân lập tức chậm .
Hắn cúi đầu :
— “Cần gì?”
Ta nhắm mắt , liều một phen:
— “Chàng hôn hai cái là khỏi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ky-su-ken-re-cua-ninh-tam-co-nuong/4.html.]
Ta sợ từ chối, liền chủ động tay .
Ta vòng tay ôm cổ , chủ động hôn lên môi .
Đại tướng quân cứng , đôi tay rắn rỏi bỗng siết c.h.ặ.t, vùi sâu nơi mềm mại lưng .
Hắn dễ dàng đè lên tường, c.ắ.n lấy môi .
Ta như cuốn cơn mưa gió cuồng loạn, lý trí đều xé vụn.
Không khí cướp đoạt, ý thức mơ hồ tan rã.
Lúc tỉnh táo , ở trong phòng ngủ.
Đại tướng quân dùng đầu gối giữ lấy giữa hai chân , chầm chậm dấn tới.
Ánh mắt nóng rực, cố chấp hỏi:
— “Tam cô nương, nàng… nguyện ý chứ?”
Ánh mắt như cơn bão lửa, thiêu đốt lòng .
Ta ôm mặt, lí nhí “Ừ” một tiếng.
Hắn vẫn buông tha, kéo hai tay lên đỉnh đầu, bắt .
Ta gượng chịu hổ, c.ắ.n môi .
Ánh nến lập lòe xuyên qua màn giường, thấy rõ trong mắt như dã thú đang rình mồi.
Hắn chăm chăm, tựa như nuốt chửng cả .
Hắn hỏi:
— “Tam cô nương, nguyện ý ?”
Ta lí nhí như muỗi kêu:
— “Nguyện ý…”
Miệng thì hỏi như …
Mà tay của …
Ta run lên, tránh .
Đại tướng quân ấn c.h.ặ.t eo , c.ắ.n lấy tai , ép hỏi:
— “Nguyện ý cái gì?”
Về , cũng chẳng nhớ những gì.
Chỉ vì tha cho , lóc, cầu xin, năng loạn xạ.
Ta ép tới mức đầu rũ xuống mép giường, liếc sang bên, chỉ thấy…
Nến cháy cạn.
Ánh sáng từ ngoài cửa sổ lờ mờ rọi .
Hai chân vẫn vắt vai , đau mỏi đến tê dại.
Sau cùng chịu nổi nữa, ngủ .
Chỉ mơ hồ cảm nhận ôm tắm, ga trải giường và chăn đệm.
Nằm trong ổ chăn thơm tho sạch sẽ , mất ý thức.
06
Sau mấy ngày sống cuộc đời tân hôn ngọt ngào hổ với đại tướng quân, đến giờ hễ thấy là chân mềm nhũn!
Dạo đang nghỉ phép, suốt ngày ở nhà, cửa , cửa bước, bám dính lấy như keo.
Ta đầy rối rắm, :
— “Tướng quân, cả ngày gì, liệu … ?”
Làm ơn ! Ra ngoài uống rượu, cưỡi ngựa, du hồ, hí khúc, gì cũng ! Miễn là đừng cứ quanh quẩn trong phủ!
Đại tướng quân tựa ghế mềm, liếc một cái, khẽ đầy hàm ý:
— “Ở nhà cũng ít việc đấy. Sao , tam cô nương ý ?”
Cái thật là!
Trước mặt khác thì nghiêm chỉnh gọi là "phu nhân".
Còn hễ đóng cửa chỉ còn hai chúng , liền cố tình gọi là "tam cô nương"!
Rõ ràng là đang trêu chọc !
Ta xoa xoa vành tai đỏ bừng, kiếm cớ giục ngoài dạo.
Kỳ thực quản gia chuẩn xong sính lễ về thăm nhà đẻ, nhưng thêm vài món nữa.
Giờ bàn, ghế mềm, bậu cửa trong phòng… đều thấy ch.óng mặt cả!
Haizz, quả thật tâm và của nam nhân đúng là hai đường thẳng song song…