cao mét sáu, kéo đỡ, tốn bao công sức mới đưa ông sếp gần mét chín về tới khách sạn.
Cẩn thận như vội vàng chạy mua t.h.u.ố.c giải rượu.
Tần Tự ngoài lạnh trong nóng, từ chối để uống rượu, nghĩ nên bước chân đến hiệu t.h.u.ố.c càng nhanh hơn.
rời , trời như sụp xuống.
Sếp suýt nữa thì “xử” mất.
Lúc nhận điện thoại của Tần Tự, vẫn đang hỏi bác sĩ loại t.h.u.ố.c giải rượu nào rẻ mà hiệu quả.
“Em ?”
Tần Tự nghiến răng hỏi.
“Em đang ở ngoài mua t.h.u.ố.c giải rượu cho sếp.”
“Về ngay! Lập tức!”
“Sếp, đợi một chút…”
Chưa xong, bên vang lên giọng phụ nữ nũng nịu:
“Tần tổng, uống xong chai nước đó thấy nóng lắm …”
“Cút.” Tần Tự giận bất lực quát.
“Tần tổng, vẫn còn ‘trong trắng’, thử với em , sướng lắm đó… gọi điện thế phân tâm quá, cúp nhé…”
“Tần tổng, còn chủ động mở cửa cho em nữa mà…”
Tần Tự rõ lời, nhưng sự tuyệt vọng thì rõ:
“Mẹ nó, tưởng trợ lý của .”
Người phụ nữ hừ nhẹ:
“Em tin… Anh còn uống nước em đưa nữa mà.”
“ mở mắt, tưởng cô là trợ lý của .”
Tần Tự yếu ớt :
“Đừng để nữa, cút ngoài…”
tròn mắt, vội bịt miệng.
Xong .
tiện tay lấy đại một hộp t.h.u.ố.c giải rượu, giẫm đôi giày cao gót tám phân chạy như bay về khách sạn.
Lỡ cô thật sự thành công, công việc của coi như xong đời.
Gót giày nện xuống sàn vang lên tiếng “cộc cộc” giòn tan, từ sảnh khách sạn đến tận hành lang.
Không còn tưởng cưỡi ngựa xông .
6
cầm thẻ phòng trong tay, đẩy cửa bước thẳng .
Chỉ thấy đang đè lên giường, đang gì, kỹ … bên chính là sếp .
Mặt Tần Tự đỏ hơn lúc rời , nơi đuôi mắt còn lấp lánh giọt nước.
Anh chống cự đến cùng, dùng sức bịt c.h.ặ.t miệng phụ nữ .
“Cô gì đấy? Buông sếp .”
Một câu hét vang dội, đá phăng giày cao gót, lao tới túm tóc phụ nữ.
Cô hét lên, vùng vẫy dữ dội, còn khó khống chế hơn cả con lợn ngày Tết.
May mà nhà nuôi lợn, đúng chuyên môn, dễ dàng khống chế cô , đẩy thẳng ngoài cửa, tiện tay ném cho cô một chiếc áo khoác của sếp.
Không còn cách nào.
Rùa
Ai bảo cô cởi nhanh thế gì.
Xử lý xong chuyện, dè dặt bước tới bên giường, nhỏ giọng định an ủi:
“Sếp…”
Tần Tự trông như hành hạ, ánh mắt vô hồn, tóc tai rối bời, ba chiếc cúc áo sơ mi phía bung mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kim-chu-tim-den-vi-cau-dao-ngu/chuong-3.html.]
Ánh đèn chùm hắt xuống, khắc họa rõ nét đường nét gương mặt , đến mức chẳng cần gắng sức, mà hề biến dạng, ngược còn thấy rõ hàng mi dày dài và sống mũi cao thẳng.
Sếp đúng là đầu thai, tiền còn nhan sắc.
Chỉ là về mặt lương tâm thì thiếu sót, lúc nào cũng bắt tăng ca.
tiếc nuối thở dài, ánh mắt Tần Tự khẽ động, thẳng về phía .
Tim lập tức rối loạn, cúi áy náy :
“Sếp, em bảo vệ cho …”
Hoàn để ý thấy thở Tần Tự trở nên dồn dập và nặng nề.
Mang ý trấn an , tiến lên chỉnh áo sơ mi cho , thấy môi khẽ động.
Không rõ, cúi sát hỏi:
“ Anh gì cơ?”
“ nóng quá…” Hơi thở nóng rực của Tần Tự phả bên tai .
sững .
Hỏng , chỉ lo mua t.h.u.ố.c giải rượu, quên mất mua…
Ngay đó, dái tai bỗng tê dại, truyền đến cảm giác ẩm ướt, đầu óc như tê liệt, giống một cỗ máy hỏng.
Sếp… … đang…
“Lão… lão… lão… sếp…” cuống đến mức lắp.
Sau khi rời khỏi , khô cả cổ họng, cổ họng nghẹn , tiện tay với lấy chai nước còn hơn nửa tủ đầu giường, uống ừng ực một cạn sạch.
Uống xong cổ họng càng khô hơn.
lặng im chiếc chai rỗng trong tay, lặng im nhớ lời phụ nữ , lặng im nghĩ:
Hỏng , trong nước vấn đề!
…
Trước khi ý thức chìm xuống, tức tối nghĩ.
Sếp thì cứu , còn gặp chuyện.
7
Hôm lạnh mà tỉnh giấc, mở mắt thì thấy chăn đang đắp , nghi ngờ vén lên.
Chuyện gì ?
Bộ lễ phục ?
Còn nữa, ai thể cho tại một chiếc khăn tắm ướt sũng phủ lên ?
Nhìn quanh một vòng, Tần Tự ở đây.
như mất hồn, nhịn cơn đau đầu, cố nhớ chuyện đêm qua, một lúc mới ghép vài mảnh ký ức rời rạc.
Trời ơi! uống nước vấn đề, nóng bừng như lửa đốt, nghĩ đến đây sợ hãi siết c.h.ặ.t chiếc khăn tắm ướt, còn tưởng sắp “tái sinh trong lửa”, bay lên cành cao hóa phượng hoàng.
Sau đó hiểu vì lao về phía Tần Tự, hôn c.ắ.n gặm .
sững , những chuyện xảy đó, dùng đầu ngón chân cũng đoán .
…một nhân viên quèn… ngủ với sếp trực tiếp của !!!
Cảm giác dính dáp kéo về thực tại, lật chăn, lao thẳng phòng tắm, hé cửa một chút, một đôi chân dài thẳng tắp lọt tầm mắt.
Trời ơi.
Là Tần Tự.
đại khái xâu chuỗi chuyện đêm qua: “ hùng cứu mỹ nhân” nhưng tự đẩy rắc rối, xong việc, Tần Tự lười tắm cho , tiện tay phủ cho chiếc khăn ướt, còn bản tắm ngủ quên trong phòng tắm.
Tệ thật.
Thuốc tác dụng thật, cơ thể chút khó chịu nào, chạy trốn cũng nhanh như bay.
chạy sang phòng khách sạn bên cạnh đặt sẵn, tắm rửa, bộ quần áo chuẩn .