Vành tai Bùi Hằng đỏ lên.
Hắn thuận theo tay c.ắ.n một miếng bánh, đó tự nhận lấy, tiện tay vén rèm xe lên.
Ta nghiêng đầu.
“Điện hạ chẳng ghét nơi phố chợ đông đúc ?”
Bùi Hằng mặt đổi sắc.
“Thoáng khí.”
ngày hôm đó, suốt quãng đường, ăn liền năm miếng bánh.
Tin tức nhanh ch.óng lan khắp kinh thành.
Ngay cả Tam hoàng t.ử cũng thích bánh của Tô Hương Lâu!
Trong nhất thời, bánh của Tô Hương Lâu trở nên cực kỳ đắt khách.
Có tinh ý lập tức thấu chân tướng.
“Các ngươi từng thấy của Nghiễn Vương phủ tới mua bánh bao giờ ?”
“Tam điện hạ thích ăn, chẳng qua là vì đó là bánh do Âu Dương cô nương mua thôi.”
8
Bánh xe chậm rãi lăn con đường lát đá xanh.
Cơn buồn ngủ dần kéo tới.
Ký ức của kiếp như thủy triều tràn giấc mộng.
Sau khi gả cho Phó Chính, chúng từng một quãng thời gian khá ngọt ngào.
Khi còn ngây thơ nghĩ rằng, hai thật sự thể bên trọn đời trọn kiếp.
đó thứ dần đổi.
Rất nhiều yến tiệc trong kinh thành cho phép thất tham dự.
Cho dù là bình thê, trong mắt cũng chỉ xem như quý mà thôi.
Sau khi thành , Hồng Loan vẫn luôn giữ cách với Phó Chính, từng quá mật.
Chỉ thỉnh thoảng sai đưa t.h.u.ố.c trị thương, canh bổ túi thơm tới.
Dưới nhiều mời mọc của Hồng Loan, Phó Chính cùng nàng tham gia một cuộc thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Bọn họ thắng cuộc.
Ngày hôm đó trong doanh trướng, hồng y cùng bạch y quấn quýt lấy .
Mà hôm cũng là sinh thần của .
Trước khi , Phó Chính còn hứa sẽ trở về dùng bữa cùng .
Thế nhưng đêm đó, chờ bên mâm thức ăn đầy bàn cho tới khi tất cả đều nguội lạnh.
Nhất Phiến Băng Tâm
Ba tháng , Hồng Loan mang thai.
Khi tin , như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Người phu quân ngày ngày chung chăn gối với , thanh mai trúc mã luôn miệng sẽ chạm Hồng Loan để bù đắp cho .
Cuối cùng vẫn khiến nàng thai.
Ta ngày ngày lóc đau lòng, đóng cửa chịu gặp .
Lâu dần, Phó Chính cũng trở nên phiền chán.
Khi Hồng Loan m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ sáu, nàng cố tình tìm đến , dùng đứa bé trong bụng để bày mưu hãm hại.
Phó Chính giải thích lấy một lời.
Hắn giáng từ bình thê xuống tiện , còn bắt mỗi ngày quỳ trong Phật đường chép kinh tám canh giờ để tạ tội với đứa con c.h.ế.t của .
Mẫu bệnh nặng.
Hồng Loan nhốt trong phủ, ép dùng trâm bạc đ.â.m thương nàng .
Sau đó Phó Chính sai sống sờ sờ nhổ hết mười móng tay của .
Mỗi trong lòng thoải mái, say rượu tìm đến nơi ở, đ.á.n.h c.h.ử.i nh.ụ.c m.ạ .
Nói rằng tất cả đều là do hại Hồng Loan cả đời thể sinh con nữa.
Phó Chính sinh một đứa con để trả cho Hồng Loan.
Sau khi sinh đứa bé, thể cũng cạn kiệt sức lực.
Phó Chính cách vài bước, cúi mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-nay-khong-gap-lai/7.html.]
Giống như cuối cùng cũng loại bỏ cái gai trong lòng, thở phào nhẹ nhõm.
“Kiếp , vẫn cùng Hồng Loan ước định bạc đầu.”
“Còn nàng với , nhất cứ nên xa lạ.”
Ta ôm hận mà c.h.ế.t.
Có lẽ oán khí quá nặng, hồn phách quanh quẩn trong cái sân nhỏ cũ nát suốt ba ngày.
Mà trong ba ngày đó, tận mắt chứng kiến bộ quá trình Phó gia diệt.
Bùi Hằng tự ý dẫn binh xét nhà Phó gia.
Hắn ép Hồng Loan và Phó Chính uống độc d.ư.ợ.c, với bọn họ rằng chỉ một sống.
khi Hồng Loan c.h.é.m Phó Chính thành từng mảnh thịt nát.
Bùi Hằng ép nàng uống thật nhiều xuân d.ư.ợ.c, để nàng ruột gan thối rữa mà c.h.ế.t giữa đám ăn mày.
Diệt sạch Phó gia chỉ dùng đúng một ngày.
Hai ngày còn , Bùi Hằng ôm t.h.i t.h.ể nhúc nhích.
Trong ký ức của , vị hoàng t.ử âm trầm độc ác ôm lấy thể mục rữa của , mệt mà những tâm tư chôn giấu nhiều năm.
Hắn năm bảy tuổi gặp yêu .
Nói miếng bánh tiện tay chia cho , đến giờ vẫn còn giữ.
Nói bao năm nay luôn lặng lẽ , cho dù trong mắt chỉ Phó Chính.
Nói ngày xuất giá, vòng vo dùng danh nghĩa khác để thêm cho tám rương của hồi môn.
Nước mắt lặng lẽ rơi đầy mặt.
Hắn năm đó nên chỉ vì nhận thư mắng c.h.ử.i của mà rời khỏi kinh thành tới đất phong, từ đó nữa.
Ta sốt ruột bay vòng vòng giữa trung, hỏi là bức thư gì, từng thứ như thế.
Đáng tiếc.
Còn kịp tìm cách để giao tiếp với , tự sát .
Nước mắt từ lâu phủ kín cả gương mặt.
Mở mắt .
Ta đối diện với gương mặt lạnh như băng của Bùi Hằng.
Ta chớp chớp mắt, lúc mới nhận mơ, còn đến nước mắt nước mũi lem nhem.
Ta vội vàng thẳng dậy.
Một lúc lâu mới đỏ mặt hỏi:
“Ta… gì linh tinh chứ?”
Bùi Hằng đến một ánh mắt cũng .
Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác .
Không lẽ gọi tên Phó Chính?
Ta đang định giải thích thì Bùi Hằng nhắc nhở:
“Đến .”
“Ta chuyện…”
Giọng trẻ con non nớt vang lên:
“Tỷ tỷ! Tỷ ở xe ?”
“Cha, vì tỷ tỷ ở xe ngựa nửa canh giờ còn xuống? Con hình như còn thấy tiếng nữa.”
Muội thứ hai vuốt cằm đ.á.n.h giá:
“Chuyện của lớn trẻ con hiểu .”
Mặt đỏ bừng, cuống cuồng nhảy xuống xe giải thích:
“Cha, con !”
Nói xong định đầu tìm .
xe ngựa sớm biến mất thấy bóng.
Đêm đó, cầm b.út cho Bùi Hằng một bức thư, giải thích rõ chuyện hôm .
nghĩ nghĩ , cuối cùng quyết định sáng hôm sẽ trực tiếp tới Hình bộ tìm .
Chuyện vẫn nên mặt đối mặt thì hơn.