4
“Nghe gì ? Vị Diêm Vương sống mà sắp định hôn đấy!”
“Định với nhà nào?”
“Đại tiểu thư nhà Âu Dương đại nhân, nhi nữ của cựu thái phó!”
“Cái gì? Là vị Âu Dương tiểu thư nổi tiếng đoan trang nhã nhặn, dịu dàng hiền thục đó ? là tai bay vạ gió!”
Một nữ t.ử liền khinh thường châm chọc:
“Các ngươi ở đây lo chuyện bao đồng cái gì? Hôn sự là do chính Âu Dương Thiển tự cầu tới.”
“Là nữ nhân mà công khai tự tiến cử bản với nam nhân mặt , thế mà còn gọi là nhất quý nữ kinh thành.”
“Quý nữ ở kinh thành các ngươi đều rẻ mạt như ?”
Đám tiểu thư thế gia đang tụm ngắm hoa cho cá ăn lập tức im bặt, đồng loạt đầu .
Hồng Loan mặc bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng, nguyên tại chỗ.
“Thế nào? Ta sai ?”
Tiểu thư nhà họ Lâm vốn nuông chiều từ nhỏ, lúc lời cay nghiệt cũng chẳng kém gì mấy ma ma trong cung.
“Ta còn tưởng là ai chứ. Hóa là Hồng Loan.”
“Ngươi dùng cả quân công để cầu bệ hạ ban hôn, chẳng lẽ là vì suốt ngày lăn lộn trong quân doanh, thể còn sạch sẽ, ai chịu cưới nên mới sốt ruột bám lấy Phó đại nhân như ?”
Lâm tiểu thư mở miệng, lập tức khác hùa theo.
“Ta còn nàng mới về kinh bao lâu mặt dày dọn ở Phó phủ đấy! Muốn học mấy trò quyến rũ của hồ ly chốn thanh lâu thì tiên cũng nên tắm rửa cho sạch mùi mồ hôi chua lè .”
“Hồng Loan tướng quân, bọn cũng chỉ ý nhắc nhở thôi. Nếu ngươi tắm rửa sạch sẽ hơn một chút, đêm tân hôn Phó đại nhân bước phòng ngươi chắc nín thở đến c.h.ế.t mất!”
Các quý nữ một câu một câu, đến mức mặt Hồng Loan đỏ bừng như gan heo.
Ta ôm một bó hạt sen bước từ thuyền lên bờ, thấy dáng vẻ chật vật của nàng .
Hiếm khi thấy Hồng Loan lộ vẻ mặt khó coi như nuốt phân, nhịn mà bật khẽ.
Phó Chính chính là tới lúc .
Vừa thấy , Hồng Loan lập tức còn vẻ ngang ngược ban nãy, ngược khổ.
“Ta còn thắc mắc vì các vị cô nương thế gia đều thích . Hóa đều là ý của cô nương Âu Dương.”
Ánh mắt nàng Phó Chính mang theo vẻ lưu luyến nỡ, nhưng lúc xoay vô cùng dứt khoát.
“A Trăn, cứ cùng Âu Dương cô nương ôn chuyện , về đây.”
Nhìn chẳng khác nào một vợ rộng lượng, vì thành cho phu quân và trong lòng của mà cam nguyện chịu tủi .
Chiêu thấy quá nhiều .
Kiếp Hồng Loan cũng luôn giả vờ phóng khoáng như , đủ vẻ mặt Phó Chính và .
lưng dùng đủ loại thủ đoạn để gây khó dễ cho .
Phó Chính nhanh ch.óng bước đến mặt , đôi mắt như bốc lửa.
“Người vì trèo cao mà tự ý hủy hôn là nàng, hiện giờ còn tới gây khó dễ cho Hồng Loan cũng là nàng.”
“Nàng đừng quá đáng!”
“Đây chính là gia phong của Âu Dương gia ?”
Xung quanh lập tức im lặng.
Hắn mạnh mẽ nắm lấy cổ tay , ép xin Hồng Loan.
Hắn dùng lực mạnh, như thể bóp nát cổ tay .
Tỳ nữ bên cạnh lập tức chắn giữa hai chúng .
Phó Chính như quyết tâm ép nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-nay-khong-gap-lai/4.html.]
Trong lúc giằng co, đài sen trong tay rơi đầy xuống đất.
Ta cuối cùng cũng thể tiếp tục nhẫn nhịn sự sỉ nhục thêm nữa.
Giơ tay lên.
Chát.
Cái tát dùng hết sức lực hung hăng giáng xuống mặt Phó Chính.
Vết đỏ mặt hiện rõ đến đáng sợ.
Hồng Loan còn xa thấy cảnh thì hai mắt như nứt .
Nàng lập tức rút roi dài bên hông, hét lớn đ.á.n.h về phía .
Vũ khí của Hồng Loan cũng độc địa giống hệt con nàng .
Trên chiếc roi da gắn kín những móc ngược dày đặc.
Mà roi nhắm thẳng mặt .
Ta theo bản năng giơ tay lên chắn.
cơn đau tưởng tượng hề truyền tới.
Mở mắt nữa, mặt hai nam nhân mặc đồ gia đinh bình thường chắn phía .
Thấy ngăn cản Hồng Loan càng như con ch.ó điên lao tới.
Hai đ.á.n.h một chột cũng què, nàng thương.
Phó Chính thấy vội vàng lao tới ôm nàng lòng kiểm tra. Hắn gay gắt :
“Âu Dương Thiển, nàng mà dám nuôi dưỡng ám vệ, còn để chúng đả thương , nàng đây là tội gì ?”
Tiếng ngăn khi tiếng bánh xe lăn nghiền qua sỏi đá dần tiến gần.
Mọi đồng loạt đầu theo âm thanh.
Nam nhân xe lăn làn da trắng đến mức gần như tái nhợt.
Dung mạo tuy cực kỳ tuấn mỹ, nhưng giữa hàng mày luôn phủ một tầng âm u lạnh lẽo thể tan .
Giọng Bùi Hằng nhanh chậm.
rơi tai khác lạnh đến mức khiến da đầu tê dại.
“Sao? Phó đại nhân là tố cáo với quan phủ?”
5
Bàn tay Phó Chính đang đỡ Hồng Loan dần siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi lên rõ rệt.
Ta Bùi Hằng, trái tim vốn rối loạn hiểu dần yên .
Bùi Hằng lạnh nhạt như đang tuyên bố một chuyện quá đỗi bình thường.
“Hồng Loan tự ý đả thương khác, tự đến Hình bộ lĩnh phạt.”
“Phó Chính, công khai phạm thượng, đình chức nửa tháng, cắt bổng lộc một năm.”
Phó Chính trầm mặt .
Hồng Loan nhịn nữa, bật dậy chỉ thẳng Bùi Hằng.
“Cho dù ngươi là hoàng t.ử thì cũng thể định tội ai là định!”
“Ta là tướng sĩ trận vì nước, là nữ tướng quân chính tay bệ hạ ban thưởng!”
Nhất Phiến Băng Tâm
Bùi Hằng lười biếng nâng mắt.
Một luồng đao quang lóe lên.
Thị vệ bên cạnh c.h.é.m đứt một ngón tay của Hồng Loan.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên dứt.