Kiếp , mãi đến lúc c.h.ế.t mới tình cảm dành cho .
Bùi Hằng vốn luôn lạnh lùng âm u.
Thế nhưng khi đối diện với ánh chăm chú đầy công khai của , cuối cùng vẫn nhịn mà mặt .
Nhất Phiến Băng Tâm
nghiêng đầu, để thấy rõ vành tai đỏ lên.
Giọng vang dội rõ ràng, truyền tai từng trong điện:
“ ! Thần nữ ngưỡng mộ điện hạ!”
3
Ngay lúc nghĩ rằng Bùi Hằng sẽ nổi giận c.h.é.m đầu ngay tại chỗ, thản nhiên :
“Bảo Khâm Thiên Giám chọn ngày .”
Cả đại điện lập tức bùng nổ.
Lão hoàng đế ngoài năm mươi đỏ hoe mắt.
Tiên hoàng hậu mất sớm, chỉ để một con trai mười bảy tuổi tàn phế hai chân, tính tình quái gở, lạnh nhạt với .
Tính cách tệ hại của Bùi Hằng nổi danh khắp kinh thành.
Đừng thành , ngay cả để nữ t.ử đến gần hầu hạ cũng chịu.
Điều ước duy nhất trong đại thọ năm nay của lão hoàng đế chính là lúc nhắm mắt, thể thấy Bùi Hằng thành gia lập thất.
Không ngờ hôm nay mà thật sự thành hiện thực!
Ông vui đến mức ban thưởng cho vô châu báu ngọc ngà.
Người mặt ở đây ai mà chẳng là kẻ thông minh.
Thấy chỉ trong một đêm trở thành hoàng đế coi trọng, ai nấy đều chen tới lấy lòng.
Mà Hồng Loan vốn nên là nhân vật chính của hôm nay gạt sang một bên.
Không còn ai nhớ tới tối nay còn một chuyện vui khác nữa.
Tiệc tan lâu.
Dưới bức tường cung vẫn một chiếc xe ngựa thắp đèn lặng lẽ chờ đợi.
Ta giả vờ như thấy, xoay về phía xe ngựa nhà .
“A Thiển!”
Người trong xe gọi tên .
Ta như thấy.
Phó Chính nhảy xuống xe, bước nhanh tới giữ c.h.ặ.t cổ tay .
Hắn thở dốc: “Vì nàng gả cho Tam hoàng t.ử!”
Giọng dịu dàng như gợn nước, nhưng mang theo hàn ý thể tan biến.
“Buông tay.”
Có lẽ từng thấy lạnh nhạt xa cách như , theo phản xạ mà buông lỏng tay .
Ta bụng giải thích: “Tam hoàng t.ử phong thái như tiên nhân, ngưỡng mộ ngài cũng là chuyện đương nhiên.”
Sắc mặt Phó Chính khó coi như nuốt ruồi.
Hắn nhíu mày c.h.ặ.t đến mức như xoắn thành nút, hạ thấp giọng với :
“Hôm nay Hồng Loan đột nhiên xin ban hôn, nếu từ chối, thanh danh của nàng sẽ hủy hết.”
“Ta nàng nhất định là vì chuyện đồng ý hôn sự với Hồng Loan nên mới phần giận dỗi với .”
“ nàng cũng thể vì nhất thời tức giận mà hủy hoại bản như ! Ta tính toán của riêng , nhất định sẽ để nàng chịu ấm ức.”
Ta nhướng mày.
“Có tính toán gì?”
Phó Chính đầy vẻ đau đớn và phẫn uất.
“Ta vốn định cùng Hồng Loan giả thành . Sau khi cưới sẽ chuyện phu thê với nàng nữa. Người của , lòng của , đều chỉ thuộc về một nàng.”
“Cho dù hôm nay chuyện tiểu hầu gia xen , cũng sẽ nâng nàng lên bình thê.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-nay-khong-gap-lai/3.html.]
Ta cúi đầu.
Bóng tối phủ xuống gương mặt, Phó Chính rõ biểu cảm của .
Hắn thở dài một .
Ta bật thành tiếng.
Ngẩng đầu lên, vẻ châm chọc mặt hiện rõ chút che giấu.
“Cho nên, định để ?”
“Phó Chính, đúng là quá coi trọng bản .”
Sắc mặt Phó Chính dần lạnh xuống, khóe môi cũng mím c.h.ặ.t.
Trong đáy mắt dần hiện lên vẻ âm trầm.
“Tam hoàng t.ử hai chân tàn phế, tính tình hung bạo vô độ. Nàng nghĩ vì bao nhiêu năm nay ai dám gả nhi nữ cho ?”
“Muốn trèo cao phượng hoàng dễ như ?”
“Nàng rốt cuộc từ khi nào hủy hôn? Có sớm để mắt tới , một cước đá văng ?”
“Hay là… hai vốn sớm cấu kết với !”
Ta chán ghét lùi hai bước, kéo giãn cách.
“Đừng lấy bụng suy bụng , ngươi bẩn thỉu nghĩa khác cũng bẩn thỉu giống ngươi.”
Lời và động tác lùi của như kích thích .
Hai mắt đỏ lên, đưa tay giữ lấy vai .
“Vậy nàng cho ! Rốt cuộc là vì !”
“Ta tin! Nàng mà chọn một kẻ tàn phế!”
Chát.
Ta hung hăng tát một cái.
Trên gương mặt trắng trẻo của Phó Chính lập tức hiện lên dấu tay đỏ nhạt.
Ta gằn từng chữ cảnh cáo:
“Sau nếu còn để thấy ngươi dùng hai chữ đó để về ngài , thứ rơi lên mặt ngươi sẽ chỉ là cái tát nữa .”
Ta phất tay áo bước lên xe ngựa.
Phó Chính ngây ôm mặt c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Quen bao năm như , từng thấy lộ dáng vẻ hung dữ đến thế với bất kỳ ai.
Cũng từng thấy động tay với ai.
Từ nhỏ luôn dùng tiêu chuẩn khuê tú danh môn để ràng buộc bản .
Mỗi lời hành động đều như khắc hai chữ “quy củ”, tìm nổi nửa điểm sai sót.
Trong đầu Phó Chính ngừng vang lên một ý nghĩ.
Âu Dương Thiển mà vì một hoàng t.ử tàn phế thanh danh bê bối mà trở mặt với ?!
Lúc , phía cánh cửa cung khép hờ, Bùi Hằng xe lăn, trong tay vẫn cầm túi thơm nhét cho .
“Chủ t.ử, cần dạy dỗ Phó đại nhân một trận ?”
Bùi Hằng rũ mắt, thản nhiên :
“Phỉ báng hoàng thất, phạt năm mươi trượng, cắt bổng lộc ba năm.”
Bên .
Sau khi trở về nhà, lập tức một phong thư gửi cho mấy bạn đang ở biên cương, nhờ họ giúp điều tra một chuyện.
Hồng Loan, Phó Chính.
Kiếp nhất định sẽ tha cho hai .
Chẳng tình sâu như biển ?
Chẳng bên bạc đầu ?
Vậy kiếp , thật sự xem hai còn thể ân ái đến bạc đầu nữa .