Editor: Trang Thảo.
Chạm ánh mắt đỏ hoe, đẫm lệ của , hiếm hoi giữ im lặng.
Lâm Yến Xuyên khẽ lên tiếng: "Chi Ý, xin , ..."
" tha thứ cho !" nghiêm giọng quát lớn, dứt khoát cắt ngang màn "thi triển" của . Sau đó bình tĩnh dậy, từ cao xuống.
"Anh Lâm, nếu những chuyện gây hiểu lầm đó, và xảy mâu thuẫn lớn như thế . Anh chính là kẻ khơi mào. những tha thứ cho , mà còn hy vọng từ nay về bao giờ thấy nữa!"
Nói xong, thoáng thấy trong mắt Lâm Yến Xuyên lóe lên vẻ phẫn nộ và bất lực. quyết đoán rời , thèm ngoảnh .
Vừa khỏi cửa, gặp Thương Nghị Ngôn ở bãi đỗ xe của khu nhà.
"Sao tới đây?"
"Anh hôm nay em về nhà, Lâm Yến Xuyên cũng đến tìm cô Trần. Anh sợ em khó nên qua xem thế nào."
Gương mặt Thương Nghị Ngôn tràn đầy vẻ lo lắng, đưa khăn giấy cho : "Mắt đỏ hết , thế ?"
Trang Thảo
qua loa lau nước mắt: "Cãi với vài câu thôi ạ."
"Cô Trần cũng là lo cho em thôi, dù cô cũng là em mà!"
bất đắc dĩ khổ: "Mẹ em ghét như thế, mà còn đỡ cho bà ."
Nghĩ đến chuyện cũ, Thương Nghị Ngôn cũng , nhưng là gượng gạo. Anh lắc đầu: "Chắc tại lúc đó bản lĩnh thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-nay-anh-cu-dien-mot-minh-di/chuong-7.html.]
"Liên quan gì đến chứ."
Việc thích Thương Nghị Ngôn thực chỉ bắt nguồn từ một chuyện nhỏ. Có tham gia một bữa tiệc thời trang, đòi cùng nên đưa bà theo. hôm đó là đại diện thương hiệu nên nhiệm vụ riêng, đành nhờ Thương Nghị Ngôn chăm sóc bà. Thương Nghị Ngôn đương nhiên tận tâm tận lực, chỉ là thực sự quá quắt. Ở chốn danh lợi đó, bà một vị trí ở hàng ghế đầu. Trời ạ, đó là chỗ của một ngôi điện ảnh quốc tế, đừng là bà, ngay cả cũng dám mơ tới. Bà bắt Thương Nghị Ngôn dàn xếp, nhưng hiểu rõ quy tắc của giới nên chỉ thể khéo léo từ chối yêu cầu của bà. Chỉ vì chuyện nhỏ đó mà bà vẫn luôn thích , cho rằng bản lĩnh.
lắc đầu về phía nhà : "Mẹ em đúng là bố chiều hư . mà em cũng lớn , thể cái gì cũng bà ."
Thương Nghị Ngôn lặng lẽ , đáy mắt là sự dịu dàng mà luôn cố ý phớt lờ: "Đừng để bản khó xử là ."
"Là em khó xử thì ." gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu: "Mời em ăn , coi như bù đắp cho tiệc mừng công tối qua."
"Được!"
Từ khi công khai Thương Nghị Ngôn là bạn trai, vị trí của Lâm Yến Xuyên trở nên vô cùng lúng túng. Để nhanh ch.óng thoát khỏi sự đeo bám của , Thương Nghị Ngôn cho tài khoản chính thức của công ty đăng bài khẳng định và Lâm Yến Xuyên chỉ là đồng nghiệp bình thường, hề quan hệ mập mờ. Dù thủ đoạn chút cứng nhắc, nhưng cuối cùng cũng dán cái mác "tự đa tình" lên hình tượng si tình của Lâm Yến Xuyên.
Mấy ngày nay thường xuyên xem bình luận mạng, nhưng cũng loáng thoáng thấy cô trợ lý thảo luận. Sự việc xảy tại lễ trao giải hôm đó rốt cuộc phát tán rộng rãi. Chúng chiếm ưu thế về cả tình và lý, khiến hành động của Lâm Yến Xuyên trở nên đầy mục đích .
[Lâm Yến Xuyên ý gì ? Người yêu mà còn điên cuồng theo đuổi, định chen chân tiểu tam ?]
[Cũng trách Lâm Yến Xuyên , ai bảo Trầm Chi Ý giấu kỹ quá, cô cố tình thả thính Lâm Yến Xuyên để phương án dự phòng thì !]
[Trầm Chi Ý cần gì thả thính Lâm Yến Xuyên, một là Thị hậu thực lực tác phẩm, một chỉ là tân binh, rõ ràng là Lâm đang trèo cao mà!]
[Đồng ý, hơn nữa Thương tổng và Trầm Chi Ý là bạn đại học, chuyện ai cũng , ở bên từ thời sinh viên . Phải là Thương tổng siêu trai, livestream lúc bảo vệ bạn gái đúng là bá đạo thật sự.]
[Nếu Lâm Yến Xuyên cứ cố tình đeo bám, chắc cũng công khai !]
Dưới sự đồng ý của , Thương Nghị Ngôn âm thầm đẩy thuyền dư luận, một mặt phủ sạch quan hệ giữa và Lâm Yến Xuyên, mặt khác xây dựng hình tượng là một diễn viên chuyên nghiệp, tận tâm với nghề, dù yêu đương với quản lý cũng hề ảnh hưởng đến công việc. Lâm Yến Xuyên, kẻ vốn giỏi lợi dụng dư luận, dư luận phản tác dụng, dám tùy tiện đến gần nữa. thấy như cũng . Đời gặp , can dự đời , chính là kết cục nhất giữa chúng .