Kiền Đồ - Chương 21

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:01:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai quấn quýt trong khách sạn suốt hai giờ đồng hồ. Sau khi mặc quần áo xong, Uông Dĩnh chuẩn về nhà. Thiệu Trì châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một : “Chia tay với Phùng Chinh , chuyện của chú để nghĩ cách.”

Giọng Uông Dĩnh nóng lạnh: “Để hãy .”

Thiệu Trì tưởng nhầm: “Ý cô là ?”

Uông Dĩnh dậy bên mép giường, bình tĩnh : “Phùng Chinh cũng với y hệt như , bảo cứ yên tâm.”

Trong lòng Thiệu Trì khó chịu, nhưng vì thỏa mãn nên cãi với cô. Hắn rít thêm t.h.u.ố.c nữa chậm rãi đáp: “Trong vòng hai tuần, sẽ cho cô kết quả.”

“Được.” Uông Dĩnh dứt khoát, xoay bỏ .

Thiệu Trì gọi với theo: “A Dĩnh.” Cô , chớp mắt: “Không để Phùng Chinh chiếm tiện nghi.”

Uông Dĩnh thuận miệng hứa: “Được.”

Bước khỏi khách sạn là hơn một giờ sáng. Uông Dĩnh lấy điện thoại xem, Phùng Chinh gọi cho cô mười mấy cuộc gọi nhỡ, kèm theo một đống tin nhắn WeChat. Trên WeChat đều là những câu hỏi cô . Trong đầu cô nhất thời nghĩ lý do nào hợp tình hợp lý.

tò mò vì đàn ông khi ngoại tình luôn thể ngay lập tức nghĩ tám trăm loại lý do: công tác, việc bận, gặp khách hàng, nhà việc. Cùng là những cái cớ đó, tại phụ nữ thể dùng?

Uông Dĩnh tắt nguồn điện thoại bỏ túi. Cho đến tận trưa hôm , đến gõ cửa nhà cô. Mở cửa , cô thấy dẫn đầu nhóm đại ca từng giúp cô xử lý bọn l.ừ.a đ.ả.o. Uông Dĩnh ngạc nhiên, mời nhà .

Anh khách khí, cần, đó bảo: “Cô Uông, Chinh ca liên lạc với cô nên bảo qua xem tình hình thế nào.”

Uông Dĩnh đáp ngay: “Điện thoại hỏng , đột nhiên mở nguồn , đang định sửa đây.”

Xem kìa, chẳng là cái cớ . Càng lừa dối sẽ càng thành thục, chẳng thẹn với lương tâm cả.

 

Ngày thứ bảy kể từ khi Uông Dĩnh về Vân Thành và là ngày thứ sáu khi Phùng Chinh rời . Buổi trưa, khi Uông Dĩnh cùng Chu Lệ Na chợ mua thức ăn về, cô thấy chiếc Mercedes-Benz G-Class màu trắng của Phùng Chinh ở cổng khu tập thể.

Chu Lệ Na chào hỏi, Phùng Chinh cũng xuống xe lễ phép gọi "dì", nhưng lên lầu. Chu Lệ Na tự xách túi đồ lên, chỉ còn hai , Uông Dĩnh lên tiếng : “Sao tới đây?”

Phùng Chinh cô: “Em tới ?”

Uông Dĩnh: “Không .”

Gương mặt điển trai của Phùng Chinh lộ rõ cảm xúc, giọng cũng mặn nhạt: “Sếp của em em xin nghỉ việc.”

Sắc mặt Uông Dĩnh vẫn bình thường: “Vâng, xin nghỉ quá cũng .”

Phùng Chinh cô chằm chằm: “Vì với ?”

Uông Dĩnh: “Anh đang bận việc, chút việc nhỏ của em cần thiết .”

Phùng Chinh truy hỏi buông: “Nghỉ việc xong em dự định gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kien-do/chuong-21.html.]

Uông Dĩnh: “Trước mắt em ở bên cạnh một thời gian.”

Phùng Chinh: “Sau đó thì ?”

Uông Dĩnh: “Có lẽ em sẽ tìm một công việc gần đây. Sức khỏe em lắm, em ở gần bà sẽ tiện chăm sóc hơn.”

Phùng Chinh: “Em cảm thấy những chuyện đều là việc nhỏ, cần thiết với ?”

Uông Dĩnh đút hai tay túi áo khoác. Dù hề trang điểm nhưng cô vẫn đến kinh , khiến những qua đường ai là ngoái . Suy nghĩ một lát, cô đáp: “Chuyện nhà em phiền nhiều , cũng công việc riêng lo.”

Phùng Chinh im lặng vài giây hỏi: “Có chuyện gì xảy ?”

Uông Dĩnh: “Không chuyện gì cả.”

Phùng Chinh đanh mặt : “Có chuyện gì em cứ thẳng với , thích kiểu giấu giếm.”

Uông Dĩnh khẳng định: “Thực sự chuyện gì.”

Trong lòng Phùng Chinh đang bốc hỏa, nhưng vẫn nỗ lực kiềm chế: “Ai gì với em ?”

Lavie

Uông Dĩnh: “Không .”

Phùng Chinh cuối cùng cũng nhíu mày: “Vậy tại em đột ngột nghỉ việc, gần đây thường xuyên tìm lý do tránh điện thoại của ?”

Uông Dĩnh: “Em bận chăm sóc .”

Sắc mặt Phùng Chinh sa sầm: “Uông Dĩnh, em coi là thằng ngốc ?”

Uông Dĩnh phản bác, cô cũng trả lời, chỉ thẳng với vẻ mặt buồn vui, giận hờn. Cái khiến Phùng Chinh bắt đầu thấy chột .

Hồi lâu , Phùng Chinh hỏi : “Nhìn cái gì?”

Uông Dĩnh khẽ chớp mắt : “Phùng Chinh, chính mới là coi em như một con ngốc.”

Tim Phùng Chinh thắt một nhịp. Uông Dĩnh xoay bỏ , bước tới một bước, nắm lấy cánh tay cô: “Bảo bối...”

Uông Dĩnh rũ mắt, nhẹ giọng : “Cảm ơn sai giúp em giải quyết rắc rối mắt. Những thứ tặng, đồ ăn thì em trả , còn những thứ khác em hề động , chờ khi nào em về Loan Thành trả phòng sẽ trả hết cho .”

Lòng Phùng Chinh thắt : “Ai gì với em?”

Uông Dĩnh: “Em suy nghĩ kỹ , chúng thực sự phù hợp. Sau em sẽ sống ở Vân Thành, em tin tưởng tình yêu xa, nên chúng chia tay .”

Khi , cô cúi đầu, Phùng Chinh lấy một . Anh dán mắt mặt cô, hỏi một câu mà thừa câu trả lời: “Em thấy gì? Đừng gì, là bạn trai em, gì là thể .”

Hốc mắt Uông Dĩnh đỏ hoe, cô đang cố kìm nén đến mức sống mũi đỏ ửng. Phùng Chinh định ôm lấy cô nhưng cô đưa tay ngăn . Cô ngước mắt với hai hàng lệ: “Phùng Chinh, cứ nhất định như thế ? Anh thể chừa cho em chút tôn nghiêm cuối cùng ?”

Phùng Chinh: “Vậy em , chuyện gì?”

Loading...