Kiếm Tu, Đến Chó Cũng Không Thèm Yêu!! - Chương 13: Một đoạn Đại Đạo Ngọc Sơn
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:43:51
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đoạn Đại Đạo Ngọc Sơn
Không tìm thấy cây trâm còn , Lâm Tranh Độ giúp Thanh Lam chải đầu, buộc gọn tóc bằng dải lụa.
Nhân lúc chải tóc, nàng hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện.
Thanh Lam thích nuôi mèo, thường xuyên mang mèo hoang núi về nuôi.
Gần đây, mấy con mèo cái bước kỳ động d.ụ.c, đêm nào cũng kêu gào inh ỏi. Để tránh các t.ử khác phàn nàn mất trật tự ban đêm, Thanh Lam quyết định đem chúng triệt sản.
Trong đó mấy con mèo mướp lanh lợi, cảnh giác vô cùng, Thanh Lam rình mấy ngày trời. Trùng hợp , hôm đó Lục Viên Viên dùng nguyên hình bẹp đá phơi nắng, Thanh Lam hiểu nhầm là mèo nuôi nên mới bắt về triệt sản.
Mặt Lục Viên Viên bôi đầy t.h.u.ố.c mỡ, tức tối :
“Muội còn hạ d.ư.ợ.c nữa! May mà còn chút tu vi, kịp thời giãy tỉnh , thì giờ thành mèo cái thật !”
Thanh Lam ấm ức phản bác:
"Ai bảo rảnh rỗi sinh nông nổi phơi nắng gì, phơi thì cứ phơi , còn chơi trò biến thành mèo nữa. Mèo mướp con nào con nấy đều giống , bảo phân biệt kiểu gì?”
Mistedits
Hai cứ thế cãi qua cãi , giống như đang thi xem ai la to hơn. Mắt thấy sắp sửa ầm ĩ hai, tiếng đối đáp chui tọt tai Lâm Tranh Độ nhức đầu quá thể.
Nàng day trán thở dài, mắng cho cả hai một trận, bắt hai nắm lấy tay đuổi ngoài hành lang phạt.
Đuổi , Lâm Tranh Độ xoa xoa tai . Vừa hai đứa nhỏ cãi to quá, giờ im ắng nàng còn thấy hai lỗ tai ù ù như sấm nổ.
Đột nhiên, Lâm Tranh Độ nhớ một điều: Thanh Lam cũng mười bảy tuổi.
Động tác áp tay xoa tai của nàng khựng , vẻ mặt lập tức trở nên vi diệu. Dẫu Tạ Quan Kỳ mới mười bảy, cũng Thanh Lam mười bảy, mà nàng từng nghĩ tới việc hai đồng trang lứa.
Chênh lệch mà lớn quá.
May mà Thanh Lam là sư của nàng, chứ sư điệt cùng bối phận, là Lâm Tranh Độ còn cảm thấy kỳ quặc hơn nữa.
Lâm Tranh Độ chống cằm, thấy bóng lưng Thanh Lam và Lục Viên Viên lấp ló qua khung cửa sổ đang mở. Hai đứa đúng là đang nắm tay thật, nhưng véo ngón tay cái và ngón trỏ của , đau đến nghiến răng nghiến lợi mà chẳng đứa nào chịu buông , cứ đầy cảnh giác.
Nàng mà chỉ thở dài, lơ đãng nghĩ: Không Tạ Quan Kỳ về Kiếm Tông học hành thế nào . Nghe Kiếm Tông chuẩn thi văn, thi nhỉ?
Tạ Quan Kỳ bét.
Không đề quá khó, cũng chẳng do bài tệ, mà là ngủ một giấc ngon lành trong phòng thi, ngủ đến hết giờ thì nộp đúng một tờ giấy trắng.
Từ khi Kiếm Tông mở thi văn đến nay, chỉ t.ử thi kém, chứ từng ai nộp giấy trắng.
Giới Luật Trưởng Lão giận lắm, rằng kỳ thi văn nhằm mục đích đào tạo ai cũng trở thành kẻ bụng đầy thi thư, chỉ cầu khai mở trí tuệ, định tâm tính. Bài thể dở, nhưng nộp giấy trắng, nhất là ngủ trong giờ thi — đó là hành vi vô lễ, coi thường trưởng bối.
Thế là, Tạ Quan Kỳ phạt quét Đại Đạo Ngọc Sơn.
Đại Đạo Ngọc Sơn là con đường chính dài rộng của Kiếm Tông, chạy xuyên suốt bộ Linh Sơn. Ngày thường, đoạn đường địa phận của ai thì do t.ử ngoại môn trướng trưởng lão đó phụ trách. Nay đúng lúc nghỉ lễ, bộ con đường đều giao cho một Tạ Quan Kỳ quét dọn.
Quét đủ một tháng mới thôi.
Lâm Tranh Độ vịn tường nôn khan, vì bụng rỗng nên dày co thắt từng cơn, rốt cuộc chẳng nôn gì.
Vị sư tỷ cùng đưa t.h.u.ố.c, đợi nàng nôn xong thì đưa qua một viên ô mai, :
“Muội say thuyền thì sớm chứ, chuyện quan trọng gì , đổi khác cũng mà.”
Mặt mày Lâm Tranh Độ tái nhợt, ngậm ô mai, xua xua tay, giọng yếu ớt như sắp đứt :
“Muội , còn ..”
Sư tỷ từ chối ngay:
"Đi gì mà , cứ đây nghỉ ngơi , đừng lung tung. Dù cũng nhiều t.h.u.ố.c, một tỷ đưa là . Lát về chúng linh thuyền nữa, để tỷ tìm thử vài t.ử Kiếm Tông mượn một con hạc tiên xem , hạc ít còn thoáng gió, ít xóc nảy hơn linh thuyền, sẽ thoải mái hơn."
Nói xong, sư tỷ ấn Lâm Tranh Độ xuống bậc thềm bên đường, tự mang d.ư.ợ.c phẩm .
Mỗi tháng, Dược Tông sẽ bán rẻ một d.ư.ợ.c phẩm hiệu quả định cho Kiếm Tông vật tư dự trữ. Việc đưa t.h.u.ố.c sẽ luân phiên do t.ử chân truyền của các trưởng lão đảm nhận, mỗi hai .
Lâm Tranh Độ lấy từ bộ sưu tập của một quyển sách cổ cho Lục Viên Viên mượn xem, nhóc mê sách, thế là thuận lý thành chương giao luôn nhiệm vụ đưa t.h.u.ố.c cho Lâm Tranh Độ. Chứ ngày thường, phụ trách đưa t.h.u.ố.c của Hàn Đạm Quán luôn là Lục Viên Viên.
Lâm Tranh Độ tỏng say thuyền sợ độ cao, nên khi chuẩn t.h.u.ố.c đặc trị chống say.
Thế mà chẳng ăn thua, nàng vẫn nôn từ lúc lên thuyền đến lúc xuống, giờ bậc thềm mà chân vẫn mềm nhũn.
Viên ô mai sư tỷ đưa lúc nãy cũng chút tác dụng. Sau khi chân chạm đất và nếm vị chua, nàng cảm thấy cơn khó chịu vơi bớt.
Nắng trưa hè gay gắt còn độc hơn cả Dịch Quỷ. Đại Đạo Ngọc Sơn của Kiếm Tông vẫn rộng rãi thênh thang như khi, những hàng tùng cao rợp hai bên đường keo kiệt hắt xuống mặt đất một mảnh bóng râm nhỏ đến đáng thương.
Những vệt bóng râm nhỏ giúp nàng giảm bớt cái nóng, mà chỉ tăng thêm sự ngột ngạt.
Lâm Tranh Độ bung ô, thong thả dọc hai bên lề đường. Mà dẫu cho ô che, nàng vẫn cái nắng ngoài ô ch.ói mắt, nheo mắt mới rõ.
Hôm nay, Đại Đạo Ngọc Sơn yên tĩnh lạ thường. Ngoài ánh nắng ch.ói chang nền gạch trắng lóa, gần như chẳng thấy chút sinh khí nào, gì đến bóng dáng của những kiếm tu trẻ tuổi.
Hiểu của Lâm Tranh Độ về Kiếm Tu hạn, chăng họ cũng sợ cái độc của nắng hè nên mới đồng lòng xuất hiện nơi đây.
Gần đây, nàng vài tin đồn về Tạ Quan Kỳ — nộp bài trắng trong kỳ thi văn, Giới Luật Trưởng Lão tra hỏi nguyên nhân thì đáp do buồn ngủ quá nên mới ngủ quên trong phòng thi.
Nghe Trưởng lão tức hộc m.á.u, lập tức phạt quét đại đạo trong tông.
Lâm Tranh Độ giơ tay che trán, nheo mắt xa: chỉ thấy những viên gạch nắng thiêu đến lóa mắt, trông như một con cá lớn đang lật bụng phơi giữa trời, thôi thấy nóng hầm hập.
Không một bóng .
Lâm Tranh Độ nghi ngờ đến sớm quá. Có lẽ Kiếm Tông nhân đạo, chờ mặt trời lặn mới cho t.ử quét đường.
Nàng còn đang suy nghĩ thì phía bỗng vang lên một giọng :
"Lâm đại phu?"
Lâm Tranh Độ giật b.ắ.n , tay siết c.h.ặ.t cán ô, khựng vài giây mới chậm rãi , thấy Tạ Quan Kỳ nàng vài bước, chống cây chổi xuống đất.
Hôm nay, mặc y phục của t.ử Kiếm Tông. Toàn một màu đen tuyền, tóc dài xoăn tít buộc thành đuôi ngựa cao, từng lọn tóc vểnh lên nắng chiếu lấp lánh, trông chẳng khác nào một cây thông Noel đen treo đầy bóng đèn nhỏ.
Tạ Quan Kỳ đổi tư thế, xách cây chổi bằng một tay bước một phát tới mặt nàng.
Lâm Tranh Độ sờ sờ ch.óp mũi:
“Ta đến đưa t.h.u.ố.c.”
“Đưa t.h.u.ố.c?” Tạ Quan Kỳ hỏi .
Lâm Tranh Độ giải thích:
“Là d.ư.ợ.c phẩm mà hàng tháng Dược Tông đưa sang , tháng đến lượt . Ta cùng sư tỷ, thấy khó chịu nên tỷ bảo đây đợi, tỷ một .”
“Tóc của — "
Lâm Tranh Độ dừng , những lọn tóc xoăn của Tạ Quan Kỳ: "Không thể duỗi thẳng ?"
Tạ Quan Kỳ dùng tay chải mấy lọn tóc xoăn, buồn bực :
“Ta thử mấy cách mà vẫn thẳng . Đang tính khi nào rảnh sẽ cắt bỏ , tóc mới mọc chắc sẽ thẳng .”
Lâm Tranh Độ ngó độ dài mái tóc , tiếc rẻ : “Để dài thế , cắt thì uổng lắm.”
"Ta cũng thể cứ để tóc xoăn mãi ." Tạ Quan Kỳ đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tu-den-cho-cung-khong-them-yeu/chuong-13-mot-doan-dai-dao-ngoc-son.html.]
“Thật tóc xoăn cũng mà.” Lâm Tranh Độ thuận miệng .
Tạ Quan Kỳ sững . Trong khoảnh khắc , đôi mắt mở to hơn thường ngày, tiếp lời, chỉ ngẩn tại chỗ.
Lâm Tranh Độ để ý, tiếp tục hỏi:
“Có điều, trời nóng thế , cầm chổi gì ?”
Thấy Lâm Tranh Độ cây chổi trong tay , Tạ Quan Kỳ nín thinh, hồi ngượng, giơ tay xoa xoa gáy:
“Ta phạt."
"Điểm thi văn , quét dọn 1 tháng.”
Hắn kể rõ là nộp giấy trắng, đội sổ, chỉ bảo là thi .
Lâm Tranh Độ cũng vạch trần, về phía Đại Đạo Ngọc Sơn dài hun hút phía , lông mày nhíu .
“Quy định quét đúng giờ ?”
Tạ Quan Kỳ gật đầu: “Ừ, hình phạt quét dọn đều bắt đầu giờ .”
Lâm Tranh Độ lục lọi trong túi Càn Khôn một lúc, mò một lọ sứ nhỏ, đưa cho :
“Thuốc tản nhiệt. Uống sẽ say nắng.”
Tạ Quan Kỳ nhận lấy, mở nắp uống luôn 2 viên mà thèm . Vừa khép môi , vị đắng ập tới bất ngờ, nhăn nhó mặt mày, gân xanh trán cũng giật theo.
Lâm Tranh Độ hất chiếc ô tựa lên vai, ngẩng đầu :
“Đắng ?”
Tạ Quan Kỳ nhăn mũi, thè lưỡi. Đầu lưỡi t.h.u.ố.c nhuộm đen xì, trông khá buồn .
“Đắng c.h.ế.t .”
Lâm Tranh Độ khẽ , cúi đầu tháo một chiếc túi hương:
“Đưa tay đây.”
Tạ Quan Kỳ cúi đầu xuống, ánh mắt dừng mái tóc Lâm Tranh Độ. Nàng tết tóc gọn gàng, trong b.í.m chỉ một dải ruy băng tím, cuối tóc buộc hờ một nút đơn giản.
Một nhánh xương bồ tím cài nơi nút buộc, màu hoa và màu ruy băng hòa , nhã nhặn mà xinh xắn.
Hôm nay tóc nàng cài trâm hoa — Tạ Quan Kỳ thầm nghĩ như , lời chìa một tay , ngửa lòng bàn tay lên.
Lâm Tranh Độ mở dây buộc túi, đổ tay mấy viên kẹo trong veo đủ màu. Trong cái nóng oi bức mùa hè, mùi thơm của kẹo ngọt ngào nức mũi.
Tạ Quan Kỳ lắc nhẹ mấy viên kẹo trong lòng bàn tay, lớp đường trắng mỏng cũng theo đó dính lên da tay.
Tạ Quan Kỳ : “Sao cho kẹo?”
Lâm Tranh Độ: “Không đắng ?”
Tạ Quan Kỳ: “Ta lớn , sớm còn ăn kẹo nữa.”
Hắn sờ sờ , lấy một chiếc khăn tay, bọc viên kẹo , : "Có điều, sư của thích ăn đồ ngọt, để dành cho ."
Lâm Tranh Độ buộc c.h.ặ.t túi hương, treo về bên hông:
“Tùy .”
Nắng hôm nay gắt oi, lòng nàng bức bối khó chịu. Chiếc ô trượt xuống vai nàng kéo lên che kín.
Mặt ô “xoạt” một cái che khuất tầm của Tạ Quan Kỳ, chỉ thể thấy giấy dầu vẽ một thiếu nữ yếu đuối trong gió, vai khiêng một cây liễu.
Sự kết hợp chút kỳ quái, nhưng vẽ kỹ thuật , hình ảnh thiếu nữ yểu điệu sống động như thật — kết quả khiến cho sự kết hợp kỳ quái càng sức tác động thị giác mạnh hơn.
Tạ Quan Kỳ chuyển từ việc lưng Lâm Tranh Độ thành song song cùng nàng. Chiếc ô che nàng kín mít chẳng thấy gì.
Hắn hỏi:
“Tháng cô còn đến đưa t.h.u.ố.c ?”
Lâm Tranh Độ trả lời dứt khoát:
“Không đến.”
Tạ Quan Kỳ sững :
“Sao đến chứ?”
Nàng nghiêng ô sang một bên. Mặt giấy trắng vẩy mực xoay , để lộ nửa khuôn mặt cháy nắng đỏ bừng, cùng đôi mắt phượng đen trắng rõ ràng. Lâm Tranh Độ nhoẻn miệng , từ tốn :
“Thì là đến thôi, cần lý do gì. Sao , tháng việc gì cần tìm ?”
Bị nàng như , chẳng hiểu , Tạ Quan Kỳ thấy lạnh sống lưng.
Hắn lặng lẽ cảm nhận ánh nắng đang chiếu thẳng lên đầu , tự nhủ chắc là do t.h.u.ố.c tản nhiệt quá đắng, khiến đầu óc choáng váng, cảm giác cũng rối loạn theo.
Hắn lắc đầu:
“Không việc gì, chỉ hỏi cho thôi.”
Lâm Tranh Độ thản nhiên đáp:
“Đừng quá tùy tiện. Người lớn sống tùy tiện như .”
Tạ Quan Kỳ:
“…”
Hắn trả lời Lâm Tranh Độ thế nào, tài ăn của Lâm đại phu lợi hại hơn nhiều, hai ba câu khiến hoa mắt ch.óng mặt, thêm nữa e rằng còn sang xin nàng.
Hắn đành ngậm miệng, xách chổi dọc theo đại đạo cùng nàng. Lá thông đầu họ lay động xào xạc; ngoài còn thêm tiếng ve kêu, chim hót hòa lẫn trong tiếng bước chân của Lâm Tranh Độ.
Thể lực nàng kém, một lúc thấy mệt. ngẩng đầu về phía , thấy Đại Đạo Ngọc Sơn còn một đoạn dài — lát nữa Tạ Quan Kỳ quét sạch con đường từ đầu đến cuối, mà còn chẳng che ô.
Nàng thở một nóng nặng nề, dịch chiếc ô sang, ngẩng mắt gọi:
“Tạ Quan Kỳ.”
Lần đầu tiên nàng gọi thẳng cả họ lẫn tên, tim bỗng giật thót một cái.
Lâm Tranh Độ :
“Với , Bạch Long Châu Mộng Yểm đều thứ cũng cũng chẳng . Nếu coi là bạn, lâu lâu tiện đường mang chút quà nhỏ là cũng đủ vui . Đừng vì chúng mà chạy ngược chạy xuôi, lỡ việc của .”
“Không đáng để bỏ lỡ cuộc thi đấu, càng đáng để trốn học.”
Nghe , lòng Tạ Quan Kỳ bỗng nghẹn , khó chịu đến tức n.g.ự.c. Hắn định mở miệng , rằng thi đấu thi văn quan trọng đến thế.
Lâm Tranh Độ khẽ :
“Học hành cho đàng hoàng, thi văn cho t.ử tế, đừng nộp giấy trắng nữa. Con đường dài như , mặt trời ch.ói chang như thế.”
Tạ Quan Kỳ chịu nổi khi nàng như . Ánh mắt nàng rõ dịu dàng, mà nóng như lửa, thiêu hai gò má nóng ran.
Hắn mặt , cũng dịu giọng theo:
“Ừ.”