Kịch Thay Da - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:06:24
Lượt xem: 609
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“An , đừng sợ. Chịu một chút, sẽ đau .”
Cơ thể còn thuộc về , giống như đè khi ngủ, ý thức rõ ràng, nhưng thể cử động. chỉ thể trơ mắt lưỡi d.a.o ngày càng gần trán .
như con rối da, dây vô hình điều khiển, đến mặt chú Hai “bịch” một tiếng, quỳ xuống.
Chú Hai xuống , ánh mắt chút tình , chỉ sự hài lòng của kẻ đồ tể.
“Da … đúng là da …”
Ông vuốt đầu , tay cầm d.a.o lóe sáng.
“Trần An, đừng trách chú. Nhà họ Trần chúng đời đời giữ nghề , vì cái gì? Chẳng vì cầu trường sinh ? Cha mày năm xưa chịu, chạy , cuối cùng c.h.ế.t ngoài . Còn mày thì khác, mày sinh là ‘giá treo áo’.”
Giọng ông vang vọng trong đại điện, run rẩy vì cuồng nhiệt:
“Chịu đựng một chút thôi, tay nghề của tao nhanh. Rạch một đường từ đỉnh đầu, đổ thủy ngân , da thịt sẽ tách … lột nguyên vẹn như cởi quần áo…”
Nghe những lời ghê tởm đó, c.ắ.n rách cả môi.
Mùi m.á.u lan trong miệng.
Ngay khoảnh khắc đó, cảm thấy lực khống chế chút lỏng !
Là chai mỡ xác!
Mùi tanh lạnh của nó đang ăn mòn những “sợi dây ma” quấn quanh .
Ngón út tay của … khẽ động.
Cây kéo rỉ sét vẫn nắm c.h.ặ.t, mũi kéo đ.â.m lòng bàn tay đau nhói.
Chú Hai hề phát hiện. Ông quá tự tin tà thuật sáu mươi năm.
Ông giơ d.a.o lên, nhắm đường chân tóc của .
“Lột…da…nào…!” - Ông hét lên như hát tuồng.
Chính là lúc !
dồn bộ sức lực và hận thù, nhân lúc sự khống chế lỏng , đột ngột bùng lên!
lùi mà tiến, cây kéo giấu trong tay đ.â.m mạnh lên !
“Phập!”
Không đ.â.m chú Hai, với tới.
đ.â.m cái bóng phía đầu !
Dưới ánh đèn, phía chú Hai một cái bóng đen to, nối lên xà nhà.
Gã điên , đây là “kịch rối da”, rối động thì dây!
Cây kéo cắt nhưng phát tiếng như xé vải.
“BỤP….!”
Dường như một sợi dây đàn căng thẳng trong khí đứt.
Khoảnh khắc đó, chú vốn đang định đ.â.m con d.a.o da đầu bỗng cứng đờ , như một cỗ máy mất điện, động tác dừng giữa trung.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Còn mấy chục "dân làng" đang quỳ xung quanh đại điện cũng đồng loạt ngã nhào xuống đất, như những mảnh bìa cứng mục nát mất điểm tựa.
Ván cược , thắng!
dám dừng .
Lợi dụng khoảnh khắc chú hai cứng đờ, đá mạnh đầu gối ông , chộp lấy cơ hội chạy trốn, lao về phía pho tượng Phật mặt trắng muốt giữa đại điện.
"Thằng nhãi con! Mày dám cắt đứt dây của tao!"
Đằng vang lên tiếng gầm thét giận dữ của chú hai.
Ông rốt cuộc là kẻ điều khiển, con rối, nên nhanh ch.óng lấy tinh thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kich-thay-da/chuong-5.html.]
thấy tiếng gió rít lưng, chú hai vung con d.a.o cạo đầu lao tới.
Lúc chạy đến chân pho tượng Phật mặt.
Pho tượng gần càng thêm quỷ dị, lớp da mặt nhẵn nhụi ấm áp, sờ như đang chạm bụng sống.
"C.h.ế.t !"
vặn nắp lọ dầu xác, đổ nửa lọ chất lỏng đen kịt còn lên bụng pho tượng, rút bật lửa .
Nếu là lửa thường, chắc chắn thể đốt hỏng thứ tà vật , nhưng gã điên , dầu xác thể phá tà da!
"Tách."
Ngọn lửa bùng lên.
Khi tiếp xúc với dầu xác, bụng pho tượng Phật mặt bỗng bốc lên một ngọn lửa xanh lè.
"A——!!!"
Trong đại điện vang lên một tiếng thét t.h.ả.m thiết.
Tiếng thét của chú hai, cũng của , mà là từ pho tượng Phật phát !
Pho tượng bắt đầu giãy giụa dữ dội, lớp da trắng muốt bên ngoài nhanh ch.óng đen , cuộn , bong tróc ánh lửa, lộ phần thịt đỏ tươi, vẫn đang nhảy múa bên trong.
"Không! Không!! Trường sinh của ! Da của !"
Chú họ phát điên.
Ông tấn công nữa, mà ném con d.a.o xuống, như điên cuồng lao pho tượng đang cháy, cố dùng tay dập tắt ngọn lửa xanh.
"Đừng đốt nữa! Đừng đốt nữa! Đó là mạng sống của cả làng đó!"
Ngọn lửa lan nhanh, chẳng mấy chốc cháy đến những tấm da treo xung quanh.
Cả ngôi miếu bóng giấy trong nháy mắt biến thành địa ngục trần gian.
Vô tấm da trong biển lửa giãy giụa, vật vã, phát tiếng nổ lách tách của mỡ cháy, như vô hồn oan hồn đang gào .
sóng nhiệt đẩy lùi, lùi đến cửa đại điện.
Đột nhiên, thấy một cảnh tượng mà cả đời thể quên.
Chú họ vẫn đang dập lửa, quần áo cháy rách.
Trên giá gỗ phía ông , tấm da trống rỗng vốn thuộc về "bà nội", từ lúc nào sóng nhiệt cuốn xuống.
Nó nhẹ nhàng rơi lưng chú hai.
Rồi... ôm lấy ông .
Tấm da trống rỗng như sống dậy, cánh tay khô quắt siết c.h.ặ.t cổ chú hai, cái miệng vốn trống rỗng mở to, c.ắ.n mạnh gáy ông .
"Mẹ... gì ! Con là thằng hai mà!" - Chú họ hoảng sợ hét lên.
tấm da buông. Nó như một con trăn tham lam, đang cố hết sức "chui" cơ thể chú hai. Hay cách khác, nó đang cố nhét cơ thể sống của chú hai trong cái bao da khô quắt của !
Tiếng thét của chú hai biến điệu.
chứng kiến cơ thể chú hai vặn vẹo, gập ở một góc độ quỷ dị.
Tấm da cũ như một chiếc áo bó sát, từng chút một "nuốt" chú hai trong.
"Cháu trai chịu mặc... thì con trai mặc ..."
Trong biển lửa, giọng quen thuộc, ngọt ngào đó vang lên.
Lần , giọng phát từ cổ họng chú hai, nhưng ngữ điệu là của bà nội.
Da đầu tê dại, dám nữa, chạy khỏi ngôi miếu bóng giấy ngập tràn lửa.
Bên ngoài hỗn loạn.
Khi pho tượng Phật mặt đốt, những "dân làng" vốn đang "sống" lượt ngã xuống đất lăn lộn. Da của họ bắt đầu lão hóa, thối rữa nhanh ch.óng, chỉ trong vài giây biến thành những xác khô, hoặc đống giấy nát.