12
Lối núi rào sắt chắn . đang định bảo thôi bỏ , thì Lục Thận Hiên đưa tay kéo một cái. Vậy mà kéo một lỗ hổng.
"Anh đấy ?" trợn tròn mắt.
"Lần đến đây phát hiện , chắc là do mấy đứa trẻ gần đây . Cẩn thận nhé."
Tay nắm lấy cổ tay . Chui qua hàng rào sắt, rừng cây nhỏ vẫn còn đó. Cầu trượt và xích đu dỡ bỏ. Anh lấy từ trong túi bình giữ nhiệt và một túi bánh quy nhỏ: "Sáng nay em ăn bao nhiêu."
nhận lấy miếng bánh quy, là loại hình thú mà hồi nhỏ ăn.
"Anh," hỏi, " tự nhiên đưa em đến đây?"
Lục Thận Hiên vặn nắp bình giữ nhiệt, rót sữa nóng đưa cho : "Dạo em vui."
"Em ..."
"Huyên Vũ. Khi em vui, mắt em sẽ cong thành hình trăng khuyết. Khi vui, em sẽ cứ mím môi mãi."
Anh nhẹ nhàng chạm môi của : "Nhìn xem, c.ắ.n cả vết ."
như điện giật, rụt . Tay Lục Thận Hiên thu về. Bầu khí bỗng trở nên kỳ lạ.
"Chuyện của Leo ," quyết định chủ động tấn công, " thấy em đang quậy phá ?"
Lục Thận Hiên nhấp một ngụm nước nóng, làn khói trắng mờ biểu cảm của : "Em nghĩ điều quan tâm là Leo ?"
"Nếu thì là gì ạ?"
Anh , nụ chút chát đắng: "Điều quan tâm là, em thà bịa một thích, cũng chịu cho em thực sự gì."
Gió thổi qua rừng cây, lá xào xạc.
"Em ..."
gì? Thật chính cũng rõ.
"Em ... giống như hồi nhỏ."
"Giống thế nào?"
"Anh đẩy xích đu cho em, em cần gì cũng em đang nghĩ gì. Em ngã sẽ cõng em về nhà, cần giải thích tại ." Giọng nhỏ dần.
"Huyên Vũ," lên tiếng, "nếu với em rằng, mãi mãi chỉ trai thì ?"
Anh : "Nếu , mấy năm nay liều mạng việc để vững chân, để một trai đáng tin cậy của em, mà là để tư cách bên cạnh em với một phận khác—"
"Anh... đừng đùa nữa..."
"Anh trông giống đang đùa lắm ?" Anh bước tới một bước.
"Từ ngày sinh nhật mười tám tuổi của em, còn coi là trai của em nữa . Ngày hôm đó em mặc chiếc váy trắng thổi nến, mỉm với 'Cảm ơn trai', chợt nhận , xong đời ."
"Anh cách nào chỉ trai nữa."
"Cho nên khi em thích Leo," Lục Thận Hiên đưa tay gạt một chiếc lá khô vương tóc , " lo lắng em lầm đường lạc lối. Mà đang ghen, ghen đến phát điên."
"Vậy tại còn..."
"Tại phối hợp diễn kịch cùng em ư? Bởi vì ít nhất như , em vẫn còn ở ngay tầm mắt của . Ít nhất bạn trai là giả, trong lòng em vẫn ai khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kich-ban-sai-roi-anh-trai-ke-muon-an-toi/3.html.]
Giọng trầm xuống: " hôm qua thấy những bức ảnh em chụp lén , thấy hình như chỉ đơn phương?"
Mặt nóng bừng như sắp bốc cháy.
"Huyên Vũ," gọi tên , "vở kịch , em định diễn đến bao giờ?"
Đại não đình trệ .
"Em cần thời gian..." năng lộn xộn.
Lục Thận Hiên vài giây, khôi phục vẻ ôn hòa như cũ: "Được, cho em thời gian." Anh cúi nhặt những mẩu bánh quy rơi vãi: " đừng để đợi quá lâu."
Trên đường về, đài phát thanh xe đang phát bài "Tình yêu đơn giản" của Châu Kiệt Luân.
"Anh cứ thế nắm lấy tay em buông..."
Ngón tay Lục Thận Hiên gõ nhẹ nhịp nhàng vô lăng. Điện thoại rung lên, là em họ Thiến Thiến: "Chị ơi! Tin chấn động! Bố em mà đồng ý cho em qua với tóc xanh ! Điều kiện là thi đỗ cùng một trường đại học! Đây chính là sức mạnh của tình yêu !"
: "..."
13
nhắn tin cho Thiến Thiến: "Nếu như, chị là nếu như nhé, thích trai ... thì ?"
Thiến Thiến: "??? Anh nào cơ?"
: "Thì là, quan hệ huyết thống, cùng lớn lên từ nhỏ ..."
Thiến Thiến: "Lục Thận Hiên??? Chị ơi cuối cùng chị cũng thông suốt ?! Em sớm thấy đối với chị bình thường ! Lần tụ tập , cái theo đuổi chị đưa đồ uống cho chị, ánh mắt của như g.i.ế.c luôn!"
: "Sao em sớm!"
Thiến Thiến: "Em tưởng chị chứ!"
vật giường. Giọng Lục Thận Hiên vang lên cách một cánh cửa: "Huyên Vũ, ăn cơm ."
"Em đói!"
"Sườn xào chua ngọt, tôm rim dầu, còn món súp ngô em thích nữa."
"... Đến đây."
Trên bàn ăn, chúng đối diện . Lục Thận Hiên thần sắc như thường, gắp thức ăn cho , hỏi ngày mai ăn gì. khi , còn chỉ là sự quan tâm của một trai ôn hòa nữa, mà pha thêm chút gì đó thể rõ thành lời.
Khi , cũng bắt đầu chú ý đến phần xương quai xanh thấp thoáng cổ áo sơ mi, những ngón tay thon dài khi cầm đũa, và cả yết hầu khẽ chuyển động khi chuyện.
"Muốn giao lưu thì , thì ở nhà. đừng bịa một thích để thử lòng nữa."
"Em thử lòng..."
"Em . Em vẫn luôn thử thách giới hạn của , xem khi nào sẽ ngăn cản em, xem để ý đến em nhường nào."
thấu .
"Huyên Vũ," đến bên , chống tay lên mép bàn, cúi xuống, "giới hạn của chính là em. Sự để ý của sâu đậm hơn em tưởng nhiều."
Hơi thở của bao trùm lấy .
"Bây giờ, em đấy. Còn diễn tiếp ?"
Nói xong, bưng bát đĩa bếp.