KHUYÊN TÔI THA THỨ CHO CHỒNG CŨ, TÔI ĐÒI LẠI SÍNH LỄ CỦA CON TRAI - 2

Cập nhật lúc: 2025-12-28 16:24:25
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộp một tiếng.

 

Trần Cường thẳng thừng quỳ xuống, giống hệt cái lúc năm xưa phát hiện ngoại tình.

 

Từng cái, từng cái, tự tát mặt , nước mắt nước mũi giàn giụa khuôn mặt đầy nếp nhăn.

 

"Là sai, với hai con, là sai, là sai."

 

" chỉ mong cô nguôi giận, cho dự đám cưới của Tiểu Phong, dù chỉ ở một góc."

 

"Không, , cần , chỉ xin xa xa một chút, xin cô, xin cô cho con trai cưới vợ."

 

“Bố, bố, bố gì thế! Mau dậy!”

 

“Sao góc, bố là bố con, bố ở vị trí chính giữa!”

 

Trần Hiểu Phong lao đến đỡ Trần Cường dậy, kéo c.h.ặ.t ông .

 

Trần Cường xúc động thôi: “Con trai, con nghĩ như thế là bố mãn nguyện .”

 

nên về, là khiến hai con mâu thuẫn.”

 

“Phúc Thu, cô đừng trách Tiểu Phong, tất cả là do sai. về quê ngay, sẽ xuất hiện mặt cô nữa.”

 

“Tiểu Phong, đừng cãi với , bố ngay đây. Đây là phong bao lì xì bố chuẩn cho con từ nhỏ đến lớn.”

 

Vừa , Trần Cường lấy từ túi một xấp bao lì xì mỏng nhét tay Trần Hiểu Phong, định rời .

 

Trần Hiểu Phong quýnh lên, kéo lấy tay ông : “Bố, đừng !”

 

đầu gào lên với : “Mẹ, thấy vui ?! Chuyện cũng qua lâu !”

 

“Bố con chẳng qua là lúc trẻ lỡ sai một , cứ giữ mãi ích gì?!”

 

“Không chuyện đúng sai, cũng chẳng vô tội!”

 

sững những lời trơ trẽn , nghẹn đến thở nổi.

 

“Ý con là, ông lăng nhăng là của ?!”

 

Trần Hiểu Phong gật đầu, mặt mũi dửng dưng: “Tất nhiên là của .”

 

“Mẹ đủ bản lĩnh giữ trái tim bố, khiến con suốt hơn hai mươi năm bố.”

 

“Mẹ , chăm sóc bản , tập thể d.ụ.c, giống hệt những bà già lôi thôi.”

 

“Con gặp bạn bè mà ngại chẳng dám giới thiệu con.”

 

“Mẹ mỗi ngày đều tập thể d.ụ.c, ăn mặc gọn gàng xinh , nhà cửa ngăn nắp, phàn nàn, cằn nhằn. Không giống , chuyện gì cũng lải nhải mãi thôi.”

 

“Chỉ kiểu phụ nữ như thế mới xứng đáng để đàn ông về nhà.”

 

thể tin nổi Trần Hiểu Phong — những lời do chính con trai ?!

 

kỹ khuôn mặt nó, giống Trần Cường như đúc.

 

Quả nhiên, gien mạnh thật.

 

“Được, con chọn ông thì đừng nhận nữa!”

 

“Mẹ lý tí nào ?! Năm xưa cũng ầm ĩ kiểu mà đuổi bố , giờ còn đuổi cả con ?”

 

“Mẹ vô lý?”

 

“Được! Hôm nay chính là vô lý! Có ông thì , thì ông !”

 

“Con chọn ! Mẹ ông ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khuyen-toi-tha-thu-cho-chong-cu-toi-doi-lai-sinh-le-cua-con-trai/2.html.]

 

đập vỡ cái ly bàn, gào lên điên cuồng, nước mắt nhòe hết tầm mắt.

 

Không rõ vẻ mặt chán ghét của Trần Hiểu Phong.

 

Cũng chẳng thấy rõ nụ đắc ý nhếch lên nơi khóe miệng Trần Cường.

 

Bóng lưng Trần Cường , giống hệt năm xưa.

 

Buông bỏ thì nhẹ lòng – ai mà chẳng hiểu điều đó, nhưng thì ?

 

Tại cứ ép quên , ép tha thứ, ép bỏ qua một kẻ rác rưởi như ?

 

Năm đó, mang bầu hơn 8 tháng, lãnh đạo thương tình cho về sớm.

 

Vừa mở cửa nhà thấy Trần Cường đang ôm hôn một đàn bà khác ghế sofa.

 

tức đến động thai.

 

Vì t.h.a.i đủ tháng, nguy hiểm, mổ cấp cứu.

 

Y tá chạy khắp nơi tìm nhà ký giấy, mà thấy ai cả.

 

Mãi mới , Trần Cường nhân lúc đang sinh, về hú hí với đàn bà đó.

 

Y tá gọi điên cuồng Trần Cường để , nhưng chẳng ai máy.

 

giường bệnh, tóc ướt nhẹp dính bết mặt, gắng gượng chịu từng cơn đau bụng quặn thắt.

 

Mặt mũi nhăn nhó, trông chẳng khác gì ma từ địa ngục bò lên.

 

kéo tay áo y tá, lóc van xin tự ký tên.

 

Y tá do dự dám đồng ý, bác sĩ hiểu tình hình lập tức cho khởi động quy trình khẩn cấp.

 

Ca phẫu thuật diễn thuận lợi, tròn con vuông.

 

Tỉnh , Trần Cường đang bên cạnh nghịch điện thoại, chồng thì đang chơi với con .

 

Thấy tỉnh, bà bế cháu cho xem, miệng ngớt khen là công thần của nhà họ Trần, sinh quý t.ử nối dõi.

 

chỉ liếc qua con, sang Trần Cường lời ly hôn.

 

Mẹ chồng hiểu, khuyên đừng nóng, việc bà lo.

 

Sau khi Trần Cường ngoại tình khiến sinh non.

 

Bà hét lên một tiếng, nhào tới kéo áo Trần Cường, đ.á.n.h c.h.ử.i.

 

Thấy quyết tâm, Trần Cường liền quỳ xuống, từng cái từng cái tự tát, miệng ngừng hối , xin tha thứ.

 

Mẹ chồng khuyên hãy nghĩ kỹ, phụ nữ nuôi con một vất vả, trẻ con cần bố.

 

nhắm mắt họ nữa.

 

Bên tai chỉ tiếng bà mắng c.h.ử.i, tiếng Trần Cường rên rỉ, tiếng con .

 

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống, thấm ướt gối.

 

Xuất viện về nhà, chồng bận rộn lo toan, còn mua sữa cho cháu để đỡ vất vả, thời gian nghỉ ngơi.

 

Ban ngày bà chăm cháu, phơi nắng, cho b.ú, bỉm.

 

Ban đêm, bà bế cháu sang phòng , nhường thời gian nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe.

 

Trần Cường cũng đổi, còn về muộn, tối muộn nhất cũng mặt lúc 7 giờ.

 

Loading...