KHƯƠNG KHỨ HÀN - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:40:01
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại phu chẩn đoán Tống phu nhân trúng độc. Cả Tống phủ lo lắng sốt vó, ngay cả Tống nhị lang cũng từ thư viện gấp rút trở về. Một đám vây quanh giường bệnh.

Nghiên Thu — nha cận của Tống phu nhân — bỗng nhiên chỉ tay bắt đầu diễn trò:

 "Là đại nãi nãi, kẻ hạ độc phu nhân chắc chắn là đại nãi nãi!"

Nghiên Thu chứng rằng một khi bưng t.h.u.ố.c cho Tống phu nhân, thần sắc căng thẳng, còn lấy ống tay áo che tay .

 "Lúc đó thấy đầu ngón tay đại nãi nãi dính chút bột trắng, nô tỳ để tâm. Ai mà ngờ đại nãi nãi nhẫn tâm hạ độc phu nhân chứ?"

Thời gian gây án và nhân chứng bỗng chốc đủ cả. 

Tống Bạc lên tiếng quát mắng Nghiên Thu bậy bạ:

 "Nương t.ử tuy ngày thường phàn nàn về mẫu , nhưng tuyệt đối bao giờ loại chuyện ."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Hay lắm, động cơ gây án cũng luôn . Tiếp đó, từ một góc bí mật trong hộp trang điểm của , họ tìm thấy một gói bột t.h.u.ố.c khả nghi. 

Công cụ gây án cũng sẵn sàng. Sắp xếp chu đáo thật đấy, đúng là " tâm".

"Nương t.ử..." Tống Bạc vẻ đau đớn khôn cùng. 

Tống Đại học sĩ ném gói bột t.h.u.ố.c xuống mặt chất vấn:

 "Khương thị, ngươi còn lời gì để ?"

"Có ạ, con chỉ một câu thôi." 

Ta đan hai tay , hai ngón trỏ đối xứng, hô lớn:

 "Cấp cấp như luật lệnh, nhất mỹ phụ kinh thành, tỉnh !"

Tống phu nhân mở mắt, bật dậy từ giường.

 Bà chút ngượng ngùng, lẽ vì câu ám hiệu của quá mức sến súa.

 Tống Đại học sĩ và Tống nhị lang kinh mừng. Còn Tống Bạc chỉ kinh chứ chẳng mừng.

Nghiên Thu bủn rủn tay chân ngã quỵ xuống đất, lắp bắp biện minh rằng hoa mắt nhầm.

"Nhìn nhầm ?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khuong-khu-han/11.html.]

Ta lôi từ gầm giường một cái chậu đồng, bên trong chứa đầy nước t.h.u.ố.c đen sì.

 "Đây chính là bát t.h.u.ố.c mà mấy ngày nay ngươi 'tận tâm tận lực' sắc cho chủ t.ử đấy." 

Ta ấn đầu con bé xuống: "Nào, uống một ngụm xem ?"

Nghiên Thu giãy giụa kịch liệt, ngừng dập đầu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:

 "Tha mạng, đại nãi nãi tha mạng, phu nhân tha mạng... Đều là đại gia, là đại gia sai nô tỳ thế, t.h.u.ố.c độc cũng là đưa cho nô tỳ... 

Người khi việc thành sẽ nạp nô tỳ di nương... Là nô tỳ nhất thời ma quỷ ám ảnh..."

Ta tủm tỉm về phía Tống Bạc:

 "Phu quân, hi hi."

Sắc mặt Tống Bạc trắng bệch. Hắn vốn tài hùng biện, liền Nghiên Thu vu khống, đối với mẫu một lòng hiếu thảo, tuyệt đối chuyện cầm thú như .

 Hắn còn thề thốt, nếu lòng sẽ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, tuyệt tự tuyệt tôn.

"Thế thì lạ thật đấy, bột t.h.u.ố.c phu quân để trong tủ chỉ mọc chân chạy đến tay Nghiên Thu, mà còn chui tọt hộp trang điểm của nữa cơ ?" 

Người thể động hộp trang điểm của , ngoại trừ mấy nha trong phòng thì chỉ Tống Bạc.

Ta nhặt gói t.h.u.ố.c đất lên, đưa sát tận miệng Tống Bạc:

 "Bột t.h.u.ố.c mà phu quân mua từ gã lang thang họ Trương giang hồ, chắc phu quân đến nỗi nhận chứ? 

Phu quân từng bột t.h.u.ố.c giúp ngủ ngon, dùng đúng liều sẽ trúng độc, là phu quân uống thử cho xem?"

Tống Bạc mím c.h.ặ.t môi.

 "Đồ súc sinh!" 

Tống Đại học sĩ vung tay tát thẳng mặt Tống Bạc một cú nổ đom đóm mắt.

Việc Nghiên Thu và lén lút tư thông, chỉ cần tra kỹ là thấy trong phòng Nghiên Thu vẫn còn giấu một chiếc quạt xếp và một miếng ngọc bội tặng.

 Nếu sai bảo, một đại nha hạng nhất đang yên đang lành đầu độc chủ mẫu gì?

 

Loading...