Khuê Mật Chân Thiên Kim: Trộm Sạch Hầu Phủ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:52:11
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì lấy chỗ mà nữa.
Sở Sở chiều đáng thương thút thít kể lể.
“Ta thấy diện mạo của tên trộm.”
“Mặc dù ả đ.á.n.h ngất .”
“ vẫn kịp rõ đôi mắt và khuôn mặt của ả.”
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
Cô nương chẳng chuốc t.h.u.ố.c mê ?
Lúc lẻn thì chúng còn cẩn thận vỗ vỗ lên nàng mấy cái.
Chỉ sợ nàng đột nhiên tỉnh giấc nên chúng còn bịt kín miệng và bịt luôn cả mắt nàng .
Sao nàng thể nhắm mắt mò giỏi thế nhỉ.
Sở Sở dời ánh mắt thẳng về phía khuê mật.
“Thúy Hoa.”
“Vì tỷ tới trộm đồ của ?”
8
Khuê mật giả vờ hoảng hốt luống cuống.
Nàng phảng phất như chịu nỗi oan khuất tày trời.
“Ta !”
“Ta là một cô nương hiền lành lương thiện.”
“Ta từng trộm đồ của bất kỳ ai.”
“Ta thật sự trộm nên tin !”
Đại công t.ử quát lớn.
“Không ngươi trộm thì còn ai đây nữa?”
Nhị công t.ử tiếp lời.
“Ngươi mới bước chân về nhà ngày đầu tiên thì trộm ghé thăm.”
“Ngươi ngươi thì liệu ai tin?”
Tam công t.ử đệm thêm.
“Sở Sở giờ bao giờ dối.”
Hầu phu nhân dùng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương lườm khuê mật.
“Nếu ngươi còn giữ cái thói táy máy vô pháp vô thiên đó thì sẽ tống cổ ngươi tới ni cô am!”
Nước mắt khuê mật lã chã tuôn rơi làn da màu lúa mạch.
Nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai.
Nàng tiếp tục nghẹn ngào tủi .
“Ta thực sự trộm mà.”
Sở Sở ép hỏi.
“Ngươi dám để chúng tới phòng ngươi lục soát ?”
Khuê mật tỏ vẻ do dự và chột mặt.
Mọi đều đinh ninh rằng nàng tật giật .
Chỉ những kẻ chuyên hành nghề đạo chích mới hiểu rõ một đạo lý.
Làm kẻ trộm thì tuyệt đối bao giờ chột .
Bọn họ chỉ đắc ý vênh váo mà thôi.
Hê hê đố ai bắt .
9
Một đám rồng rắn kéo tới viện t.ử của khuê mật.
Mọi dĩ nhiên vẫn .
Bởi vì trong phòng của nàng thì bàn ghế tủ kệ cũng cánh mà bay.
Chỉ còn vài bộ y phục giặt rách nát vứt lăn lóc trong tủ.
Đám bình hoa và đồ gốm sứ trang trí rườm rà đều chúng dọn sạch gian.
Ai mà sẽ ở cái chốn bao lâu chứ.
Mấy thứ đó đều là đồ cổ quý giá cả đấy!
Lỡ như bọn đạo chích khác nẫng tay thì mà nhục nhã ê chề.
Lúc mới tá hỏa nhận phòng của nàng cũng trộm sạch sành sanh!
Sở Sở c.ắ.n c.h.ặ.t môi và gắt gao trừng mắt khuê mật.
Khuê mật trưng bộ dạng vô tội đáp trả.
“Ta còn tưởng phòng vốn dĩ trống rỗng thế cơ.”
Thế là cả phủ nháo nhào lật tung lên.
Tất cả đổ xô truy lùng đạo tặc.
10
Vị hôn phu của Sở Sở là Lý công t.ử đến phủ.
Vừa thấy khuê mật thì tỏ rõ thái độ chán ghét hắt hủi.
“Ta tuyệt đối sẽ thành cùng ngươi.”
“Người thích là Sở Sở chứ một ả thôn cô nhà quê như ngươi.”
Thế nhưng cha của vị hôn phu là Lý đại nhân một mực khăng khăng đổi đối tượng liên hôn.
Vừa Lý công t.ử thốt những lời thì Lý đại nhân lập tức tát cho một cú trời giáng.
“Đồ vô liêm sỉ!”
“Hôn nhân đại sự là lệnh của phụ mẫu.”
“Có đến lượt ngươi xen mồm ?”
Lý đại nhân sang khuê mật hiền từ.
“Cháu mang trong huyết mạch của Phúc An Quận chúa.”
“Lão phu tin tưởng cháu tuyệt đối là một nữ nhi thôn dã tầm thường.”
Ta nhất thời cái khác hẳn về Lý đại nhân.
Thật là tinh mắt.
Khuê mật nhà rõ ràng là một tên giang dương đại đạo khét tiếng cơ mà.
Khuê mật bắt đầu uốn éo hành lễ.
Nàng khiêm tốn thưa chuyện.
“Hôm khác tiểu nữ nhất định sẽ đích tới cửa bái tạ hậu ái của Lý đại nhân.”
Sở Sở ở bên cạnh tức hộc m.á.u.
Nàng hẹn khuê mật tới một thủy tạ.
Vừa giơ tay thì nàng định vung xuống mặt khuê mật.
Ai ngờ chỉ bằng một tay thì khuê mật bẻ gập tay nàng lưng.
Nàng đè sát đối phương cây cột.
Sở Sở đau đớn kêu la oai oái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khue-mat-chan-thien-kim-trom-sach-hau-phu/chuong-2.html.]
lúc thì Lý công t.ử hộc tốc chạy tới.
Hắn gầm lên giận dữ.
“Lưu Thúy Hoa, ngươi đang cái quái gì ?!”
“Mau buông Sở Sở !”
11
Lúc lao tới rầm rập thì bèn tiện chân gạt một cú thật nhẹ nhàng.
Lý công t.ử tức thì ngã nhào và lăn tõm xuống hồ nước.
Đám hạ nhân hoảng loạn xúm vớt .
Hai kẻ một thật một giả thi vẻ đáng thương.
Bọn họ đều cảm thấy bản chịu uỷ khuất tột độ.
Tất cả đều sang xoa dịu Sở Sở và buông lời mạt sát khuê mật.
Hầu phu nhân lớn tiếng quát nạt.
“Ngươi bảo Sở Sở đ.á.n.h ngươi ?”
“Con bé vốn yếu ớt mỏng manh nhất nhà.”
“Liệu nó thể đ.á.n.h một đứa hình thô kệch vạm vỡ như ngươi ?”
Sở Sở sụt sùi lóc.
“Thúy Hoa, tỷ hận .”
“ tỷ nên trút nỗi oán hận đó lên Lý công t.ử a!”
“Huynh suýt chút nữa thì tỷ hại c.h.ế.t .”
Khuê mật nức nở than .
“Không như .”
“Mọi vu oan cho !”
“Ta và thật sự gì cả.”
Trông khuê mật đáng thương vô cùng.
Nàng hệt như đang cả thế giới xúm bắt nạt.
Tất cả đều đang hiểu lầm nàng.
Thật đáng thở dài.
Hầu phu nhân lệnh.
“Đủ !”
“Ta thấy ngươi ở quê học thói hư tật đến hỏng cả !”
“Cút lãnh phạt ngay cho .”
Cả lẫn khuê mật đều phạt quỳ ở từ đường.
Chúng bắt buộc quỳ rã rời suốt một ngày một đêm.
Còn hai lão ma ma canh chừng hai đứa.
Hết cách nên chúng đành ngoan ngoãn quỳ.
Chờ đến nửa đêm khi hai lão ma ma gật gù buồn ngủ.
Chúng hào phóng ban cho họ chút mê hương để họ một giấc mộng thật .
Ngày hôm thì Hầu phủ tiếp tục mất đồ.
12
Khóa của kho chứa đồ trong phủ ai đó cạy tung.
Đồ đạc bên trong vơi gần phân nửa.
Đừng hỏi tại chỉ mất một nửa.
Đơn giản là vì kho chứa quá rộng.
Mà tống hết đồ gian thì chẳng khác nào bốc vác hàng hóa lên xe.
Việc tốn sức lực tốn cả thời gian.
Ta và khuê mật vắt chân lên cổ bận rộn suốt cả nửa đêm mới hì hục khuân ngần .
Cái Hầu phủ thật là giàu nứt đố đổ vách.
Lần chỉ nội bộ Hầu phủ truy tìm hung thủ mà bọn họ còn báo cả quan phủ.
Quan sai nha môn cũng đích kéo tới lùng sục.
Bởi vì đồ vật trộm từ lớn chí bé.
Cho nên tất thảy đều bàng hoàng kinh ngạc.
Chẳng hiểu bằng cách thần kỳ nào mà tên trộm thể tẩu tán ngần tang vật.
Khuê mật vẫn điềm nhiên giữa đám đông.
Nàng mở to đôi mắt ngây thơ vô tội mờ mịt .
Bộ dạng ngơ ngác khiến ai cũng đinh ninh chuyện chẳng dính dáng gì tới nàng.
đúng lúc thì Sở Sở đột ngột lên tiếng.
“Vì Thúy Hoa tỷ tỷ về tới phủ thì nhà liền xảy trộm cắp?”
Khuê mật nước mắt ngắn nước mắt dài nghẹn ngào.
“Thật sự là mà Sở Sở.”
“Ta quỳ xuống lạy .”
“Xin đừng hở là kéo c.h.ế.t chìm theo !”
Nói đoạn thì khuê mật bèn lao thẳng xuống hồ nước.
Trời đất ơi chẳng bảo là quỳ xuống ?
Thế quái nào thành nhảy hồ tự vẫn .
13
Mọi đều sợ hãi c.h.ế.t trân.
Chỉ là bình tĩnh.
Ta lặn ngụp xuống hồ để vớt khuê mật lên.
Thực thì hai chúng thể nín thở nước mười mấy phút lận.
Đều là kỹ năng sinh tồn thiết yếu rèn giũa để tiện đường tẩu thoát.
giờ thì khuê mật dùng nó việc trạch đấu chốn hậu viện.
Hầu phu nhân tức giận mắng xối xả mặt nàng.
“Hơi một tí là dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p khác!”
“Sở Sở chẳng qua cũng chỉ thắc mắc vài câu mà ngươi giận dỗi ầm ĩ lên.”
Khuê mật oà nức nở.
“Ta sống nữa!”
“Phụ mẫu ruột thịt gì mà thiên vị đến .”
“Mọi thương thì cất công tìm về cái gì!”
“Ông trời ơi con khổ đến thế !”
“Ai đến cứu con với.”
Hầu gia nổi trận lôi đình gắt gỏng.
“Đủ đừng ồn nữa.”