Suy Nghĩ Của Sanburou.
Konnosuke rốt cuộc nhịn nổi nữa: “Thẩm Thần Giả đại nhân, ngài bình tĩnh một chút! Tuyệt đối thể đổi lịch sử a!”
“Ta , ngươi phiền phức quá !” Sanburou vô cùng ấu trĩ bịt c.h.ặ.t hai tai , cự tuyệt tiếp thu âm thanh. Lúc mới đến Honmaru, Konnosuke vì vài câu bâng quơ của mà lải nhải suốt cả ngày về mấy cái quy tắc . Sau khi là Oda Nobunaga, nó mới yên tĩnh một chút, ngờ bây giờ bắt đầu bài ca cũ!
Thế nhưng, hành động của Sanburou rơi mắt hai vị Tsukumogami theo biến thành: Konnosuke mới kịp một câu, Oda Nobunaga tỏ thái độ ghét bỏ nó phiền phức... Nhìn thế nào cũng thấy đây là dáng vẻ của một lòng kiên nhẫn cực kỳ kém. Điều khiến Shokudaikiri mới nhen nhóm ý nghĩ “Nobunaga-sama kỳ thực cũng dễ chuyện” một thời gian ngắn tiếp xúc tức khắc rùng một cái. Anh thầm tự nhủ bản tuyệt đối lơ là, kẻo chọc giận Oda Nobunaga.
Nghĩ đến đây, Shokudaikiri liền theo bản năng bước chậm , cẩn trọng giữ đúng lễ tiết của kẻ bề , dám sóng bước cùng Sanburou nữa. mới chậm nửa nhịp, Sanburou nhạy bén phát hiện : “Ta nhanh quá ?”
“... Không .”
“Vậy thì theo sát . Vừa chúng đến nhỉ?”
Tuy rằng giữ lễ nghĩa, nhưng Shokudaikiri cảm thấy so với việc hiểu lễ tiết, Oda Nobunaga càng ghét những kẻ lời hơn. Cho nên đành đội ánh mắt sắc như d.a.o cạo của Hasebe, căng da đầu bước lên nửa bước, tiếp tục song song bên cạnh Saniwa, đáp: “Nói đến đồ ngọt ạ.”
Kỳ lạ là, Sanburou nãy còn đang hứng thú bừng bừng lật sách, khi Shokudaikiri xong im lặng hồi lâu phản ứng.
Shokudaikiri cẩn thận dùng khóe mắt liếc , phát hiện vị Saniwa của dường như đang chìm trầm tư, bước chỉ là phản xạ điều kiện mà thôi. Sanburou - nắm quyền chủ đạo - lên tiếng, áp lực đè lên vai Shokudaikiri liền trở nên lớn. Anh nháy mắt hiệu cho Hasebe, ý bảo đối phương mau tới cứu nguy, đồng thời bắt đầu vắt óc nhớ xem chủ đề gì đáng để đối phương suy nghĩ sâu xa đến .
Sau đó, nhớ tới Saitou Kichou chính thất của Oda Nobunaga, Nohime.
... Nói cũng , quả thực một vấn đề vô cùng nghiêm túc đang bày mắt a! Cả cái Honmaru là đàn ông! Ai sẽ thị tẩm cho Oda Nobunaga đây?! Đổi là Saniwa khác thì , nhưng để Oda Nobunaga chịu ủy khuất thì thật sự sẽ xảy chuyện gì chứ?
Shokudaikiri đương nhiên đến sự tồn tại của “Chúng đạo” .Hành vi giữa các võ sĩ năm xưa cũng coi là chuyện thường tình. Mori Ranmaru chẳng là tiểu đồng của Oda Nobunaga ? Có lẽ giữa bọn họ cũng là loại quan hệ đó... Tóm , đối với loại chuyện , Shokudaikiri cũng là một thanh đao Tsukumogami tam quan lệch lạc so với con ghét mà cũng chẳng thích. Chỉ là so với việc mấy chuyện đó, vẫn chiến trường hơn.
Nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy chuyện chẳng ảnh hưởng gì đến , Shokudaikiri liền yên tâm buông bỏ gánh nặng trong lòng.
Sanburou là đang Shokudaikiri suy diễn đủ đường, kỳ thực hề nghĩ đến loại chuyện đó. Hơn nữa, cho dù thực sự nhu cầu về phương diện , thì một Sanburou từng tiếp nhận nền giáo d.ụ.c cơ bản ở thời hiện đại cũng vô cảm với cái thứ “Chúng đạo” thịnh hành ở thời đại cũ. Thân là một trai thẳng sắt thép trúng tiếng sét ái tình với Kichou ngay từ cái đầu tiên, căn bản sẽ bao giờ tay với những Tsukumogami coi là gia thần. Càng khỏi hiện tại đang mang tâm thế của một kẻ dưỡng lão, chẳng chút hứng thú nào với mấy chuyện yêu đương nhăng nhít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khuc-doc-tau-cua-oda-nobunaga-dao-kiem-loan-vu/chuong-18.html.]
Điều Sanburou đang tự hỏi chính là vấn đề đổi lịch sử.
Nhắc mới nhớ, Oda Nobunaga đáng lẽ c.h.ế.t ở Honnou-ji, nhưng kỳ thực c.h.ế.t a, chỉ là biến mất khỏi Honnou-ji mà thôi... Suy rộng thì, cũng thể xem thử kết cục trong lịch sử của Kichou và Mitsu-chan, nếu tình hình cho phép thì mang cả bọn họ đến đây luôn nhỉ?
Đang mải cân nhắc chính sự, Sanburou thất thần lên tiếng với Hasebe - xuất hiện bên cạnh từ lúc nào, mang dáng vẻ rụt rè như sợ chạm thứ gì đó : “Đi mua nguyên liệu thôi, đó chúng sẽ về.”
“Tuân mệnh.”
Vừa về đến Honmaru, Sanburou liền với Kasen Kanesada đang tình cờ tới đón.
“Ngươi... tên gì nhỉ... thanh đao của gia tộc Hosokawa, Đội 1 vẫn về ?”
Kasen Kanesada cũng mấy bận tâm đến việc tên dường như chủ quân lãng quên: “Vẫn ạ. Trước khi , Yagen nhờ nhắn với ngài, nếu vấn đề gì khi trở về, ngài cứ trực tiếp lệnh cho là .”
“Nga... Vậy lát nữa ngươi giúp tra thử xem kết cục của Mitsu-chan và Kichou rốt cuộc thế nào nhé.” Sanburou .
Kasen Kanesada: “...??? Vâng, rõ.” Tại mới ngoài một chuyến về đột nhiên quan tâm đến lịch sử của Akechi Mitsuhide trời?!
Bị Kasen chằm chằm bằng ánh mắt đầy nghi vấn, Shokudaikiri và Hasebe cũng vô cùng mờ mịt. Bọn họ chỉ nghĩ đây là do Sanburou nhất thời nổi hứng, lường đối phương suy tính đến mức đổi cả lịch sử.
Giao phó xong xuôi việc, Sanburou liền thả lỏng : “Trong Honmaru chuyện gì ?”
Kasen Kanesada đáp: “Thanh đao ngài rèn khi ngoài xong , ngài đến xem thử ?”
hằng nguyễn
Sanburou cảm thấy dù cũng tiện đường, bèn giao cho Shokudaikiri phụ trách việc bếp núc, đó dẫn theo Hasebe và Kasen cùng đến phòng rèn đao.
“Lần là một thanh Thương và một thanh Đả Đao.” Đứng hai luồng linh khí bao phủ miễn cưỡng thể hình dáng đao thương, Kasen Kanesada giới thiệu sơ qua, “Nếu là Thương thì chỉ ba khả năng: Nihongou, Tonbokiri và Otegine. Còn Đả Đao thì...”
“Tonbokiri là thương của Tadakatsu-kun nhỉ.” Nằm ngoài dự đoán của , Sanburou thế mà ấn tượng với Tonbokiri, “Cứ nhớ tới khuôn mặt của Tadakatsu-kun là nhịn a...”