Không đau nữa rồi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-01-14 10:48:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi vài bước, Trần T.ử An , vòng lấy tay che mắt , cho . theo chỉ dẫn của , đôi tay mò mẫm trong trung về phía . Càng bí mật càng tò mò, rốt cuộc mấy đang giấu chuyện gì.
nóng ruột, lén đưa tay lên kéo ngón tay của T.ử An xuống để lén, liền nghiêm giọng nhắc nhở:
- Cậu ngoan ngoãn một chút , đừng loạn, tin tớ buộc tay ?
- Rốt cuộc là gì khó mà thần thần bí bí như chứ? Các chuyện gì đúng ?
- Đồ ngốc , gở cái gì . Yên tâm là sẽ chuyện như .
- Xì.
Được , lát nữa kiểu gì cũng sẽ , mới thèm lén. cơn tò mò trong lòng ngày càng dâng cao, nóng ruột c.h.ế.t . chỉ hơn cỡ vài mét thôi mà, giờ đường xa đến cơ chứ.
Trần T.ử An hiệu cho dừng , nhỏ tai đến nơi, đợi thêm một lúc nữa mới mở mắt bắt tự lấy tay lên che. khó chịu theo, còn quên cằn nhằn những bạn của .
thấy tiếng bước chân rời của Trần T.ử An, hoảng hốt gọi , cảm nhận đang về phía . Đến khi Thương Nguyệt lên tiếng, mới bình tĩnh .
Thương Nguyệt mở mắt, ngoan ngoãn theo, miệng cũng rảnh rỗi mà hỏi han cô vài câu:
- Các gây gì với tớ nên giờ đang cố gắng chuộc đúng ?
- Trần T.ử An bảo ngốc đúng là sai mà. Bọn tớ mà việc gì thì nghĩ tớ giấu đến ngày hôm nay ? Bình thường chuyện gì tớ bao giờ giấu .
- Giờ thì đấy. Mau khai , các đang việc gì mờ ám như ? Không sợ tớ tổn thương ?
- Yên tâm! Chuyện chỉ cho hạnh phúc chứ tổn thương mà lo. Lát nữa sẽ chuyện thôi.
Lý Thương Nguyệt càng càng hoang mang xen lẫn hồi hộp.
Sau nửa phút, Thương Nguyệt mở mắt , nhưng mắt vẫn tối kịt, thậm chí đống lửa cũng dập.
đang hiểu chuyện gì thì bỗng dưng, những dải đèn LED mặt thắp sáng. Rất nhiều những tấm ảnh hiện . tiến đến gần, xem từng tấm từng tấm một. Đó là ảnh của và T.ử An từ nhỏ đến lớn.
Có tấm là khi T.ử An và diễn văn nghệ ở trường cấp 1 hồi lớp 5, mặc một chiếc váy đỏ, loại váy văn nghệ mà các trường tiểu học chỗ hồi dùng, còn T.ử An thì mặc áo trắng sơ vin, quần đen. Trong ảnh, đang tươi về phía , còn T.ử An thì đầy cưng chiều . Tấm từ tới giờ từng thấy, lẽ là tên giấu riêng .
Có tấm là khi nghiệp phổ thông, là ảnh chụp cả lớp, cắt chỉ lấy hai đứa . Cũng như tấm , máy ảnh thì dịu dàng . Và nhiều tấm ảnh khác lưu giữ nhiều khắc của cả hai đứa. mãi, Thương Nguyệt cũng theo.
Bỗng một dải nến điện t.ử sáng lên, xếp ở phía xa như dẫn đường. Thương Nguyệt kéo tay đưa tiến về phía . khi đến một trống bày một màn chiếu, Thương Nguyệt đẩy xuống ghế. Rồi mở cho xem một đoạn video ngắn. Trong video là Trần T.ử An. Cậu vẫn trai như , nhưng những lời khó nữa, mà nhẹ nhàng kể hành trình thích như thế nào.
càng xem, nụ môi càng rạng rỡ. mắng là đồ ngốc, thích bao nhiêu năm nay mà chẳng chịu , còn âm thầm nhiều điều như , là cảm động đến chứ gì.
Xem hết video thì Đặng Tài bước đến cạnh , đưa cho một bó hoa tulip hồng mà thích nhất. Trước đây, khi ngang qua một cửa hàng hoa, dừng ngắm những bông hoa xinh xắn trưng ở ngoài. Trần T.ử An hỏi :
- Cậu thích hoa gì nhất?
- Tớ thích hoa tulip. Cậu thấy tulip ?
- Đẹp!
- Tớ cũng thấy ! Ngoài , nó còn một tầng ý nghĩa khác lãng mạn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-dau-nua-roi/chuong-11.html.]
- Ý nghĩa gì? Cậu xem!
- Hoa tulip hồng là lời yêu thương bằng sự dịu dàng, tinh tế, vội vã, ồn ào mãnh liệt, chỉ chân thành và trân trọng, một tình yêu trong sáng, trao một lời hứa yêu bền vững, êm ả và dài lâu. Cậu thấy lãng mạn ? Không phô trương nhưng là tất cả tình cảm sâu đậm.
- Ừm, lãng mạn lắm.
- Vậy nên tớ yêu tớ sẽ tặng cho tớ hoa tulip màu hồng.
Không ngờ câu vu vơ năm nào của , vẫn còn nhớ. Mặt nóng lên, hốc mắt cay cay, cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.
Rồi một dãy nến nữa thắp sáng, Đặng Tài đưa tay về phía , hiệu cho tiếp. kịp thì thấy đang đợi ở phía . tủm tỉm, bước nhanh đến chỗ đợi.
Trần T.ử An lưng về phía , ở trung tâm hình trái tim xếp bằng nến điện. Tay chẳng cầm gì cả, nhưng hiểu, đó là tất cả những gì của , một tình yêu chân thành.
lên tiếng gọi Trần T.ử An, mặt , về phía với một nụ cưng chiều. Cậu lên tiếng:
- Nguyễn Linh Nhi, tớ đợi ở đây lâu lắm .
chỉ nhẹ nhàng ừm một tiếng. Cậu nóng vội:
- Tớ thích nhiều năm .
- Ừm.
- Đã thích lâu lắm đó.
- Ừm.
Nghe trả lời , xìu xuống, như mất dần sức lực, bào mòn sự tự tin:
- Trước đó, tớ để tự nhận tình cảm tớ dành cho . mãi chẳng . Làm tớ sốt hết cả ruột. Rồi yêu khác, tớ tưởng bọn chỉ thể bạn, cả đời sẽ chỉ bạn thôi. Lúc đấy tớ đang ở nước ngoài, Thương Nguyệt báo tin, tớ buồn lắm đấy.
- tớ mãi vẫn chẳng nhận mà.
- là chẳng nhận . Tớ cứ tưởng thích tớ, tớ sợ tớ mà gấp gáp, vội vàng thể hiện tình cảm sẽ khiến sợ hãi, tránh xa tớ. Và đúng đấy, từ cuộc gặp mặt với Bích Hoa, luôn tìm lý do để tránh mặt tớ, nếu thể định ló mặt ngoài luôn cũng nên.
cúi mặt dám gì. Cậu quá đúng mà, như guốc trong bụng . Đám Thương Nguyệt và Đặng Tài thì hóng chuyện, Trần T.ử An lên tiếng:
- đến một ngày Thương Nguyệt kể với tớ, tuy tình cảm của tớ dành cho , nhưng trong vô thức, thích tớ. Lúc đó là tớ vui như nào , trong lòng tớ như nở hoa, pháo b.ắ.n ngập trời. vui bao lâu thì Thương Nguyệt dội cho một gáo nước lạnh, rằng sợ mất tình bạn nên dám tiến lên.
Nói đến đây, như thể nạp đầy năng lượng, hào hứng :
- chẳng cả, nếu dám, thì chỉ cần bước lên một bước thôi, tớ sẽ bước 99 bước còn . Cậu hãy về phía tớ , đừng để tớ lẻ bóng một nữa. Được ?
im đó, trêu chọc T.ử An một chút, nên vẫn ôm hoa đó, chẳng một lời. Trần T.ử An sốt ruột, tay chân quắn quéo cả lên, giọng chút run run:
- Sao gì? Nguyễn Linh Nhi cái đồ vô tâm vô phế , mà đồng ý bạn gái tớ, tớ sẽ từ mặt , bao giờ chuyện với nữa. Cậu định để tớ đợi mãi .
Thương Nguyệt cũng sốt ruột theo:
- Này Linh Nhi, gì nữa . Chẳng nhẽ đến giờ phút mà còn định trốn tránh nữa ?
Giờ phút , mới ngẩng đầu lên thẳng T.ử An, bật . Trước mặt bây giờ là một Trần T.ử An khác với Trần T.ử An mà đây. Trần T.ử An đây là một ngạo nghễ, tự tin, miệng mồm sắc bén khiến run tức, câu nào kẻ địch cứng họng câu đó. Còn Trần T.ử An mặt lúc rụt rè, trầm lắng, và chút tự ti. Càng thêm thích .
Nhìn như chẳng nỡ trêu nữa, đành lên tiếng:
- Ban đầu, thể sẽ là đấy. bây giờ tớ sẽ để đợi lâu nữa . Vì tớ, cũng thích !