KHÔNG CÒN YÊU NỮA - CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2025-08-28 06:41:37
Lượt xem: 1,280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6:

 

thấy nôn m.á.u từng ngụm, thật sự còn cách nào nên mới gọi cho . Cậu thể đến một cái thôi, chỉ một cái thôi. Dù cũng là chuyện sống chết.”

 

lập tức khoác áo xuống giường, bảo gửi định vị.

 

Đến phòng cấp cứu, thấy Tận Dương thụp xuống, cả ủ rũ, đất là một bãi m.á.u lẫn chút thức ăn nôn .

 

Trần Hủ và một cô gái đang gần khuyên nhủ, nhưng hễ ai tới gần, Tận Dương phát điên xô :

 

“Cút , chữa! chỉ cần Nhạc Như!”

 

“Chỉ cần Nhạc Như đến một cái, để gì cũng !”

 

Cô gái tức đến mức quát lớn:

 

“Nếu cô mãi tới, chẳng lẽ định kéo dài nhưu thế c.h.ế.t luôn ?”

 

! Chết thì chết!” – Tận Dương gào lên, òa – “Không Nhạc Như, sống còn khổ hơn chết.”

 

“Ha, lúc bỏ mặc cô sốt cao, chạy dự sinh nhật ?”

 

Người lên tiếng là Lam Linh, đôi mắt nhướn cao, xuống Tận Dương đầy khinh bỉ.

 

Có lẽ vì nôn ói quá nhiều, mặt mũi Tận Dương đỏ bầm, mắt đầy tơ máu, trông đáng sợ.

 

“Còn tại cô! Nếu cô gửi video cho cô , Nhạc Như rời bỏ ? Đều là cô hại cả! Chính cô còn chủ động add WeChat của cô !”

 

, chính cố ý thêm cô .”

 

Lam Linh hề sợ hãi, thậm chí còn mỉm :

 

mở tiệc sinh nhật, gọi đến chơi, nhưng bảo đến ? Chính chạy tới, ép uống với , chuyện đó thể trách ai?

 

thích chơi, nhưng chơi mù quáng. uống rượu giao bôi với khác, nhưng còn độc , cùng lắm coi như mập mờ. Còn thì ? Có bạn gái thì chen gì?

 

“Từ lâu thấy chẳng gì. Cả công ty đều chị dâu hiền đảm đang, gọi điện thoại cho cô lúc nào cũng cáu kỉnh, khi thì chê cái , khi thì chê cái . Nếu đổi , e là đầu thai mấy kiếp nữa mới gặp như !

 

“Người còn đang sốt, ngay cả một ngoài còn nên ở nhà chăm sóc, tâm trạng ngoài ăn chơi? Trừng trị đàn ông tồi là nghĩa vụ của . , cố tình video cho chị dâu xem đấy, thì nào?”

 

Một tràng lời sắc bén của Lam Linh khiến Tận Dương nghẹn họng, hóa đá tại chỗ.

 

Đến cả Trần Hủ cũng ngờ sự việc thành thế , đưa tay gãi trán, chút hoang mang về đời.

 

Sự xuất hiện của khiến đôi mắt u tối như tro tàn của Tận Dương bỗng bùng lên ánh sáng.

 

Anh kích động dậy, bước về phía hai bước khựng .

 

Môi run rẩy mấp máy, cuối cùng chỉ thốt một câu:

 

“Nhạc Như…” – nước mắt ào ào rơi xuống.

 

Anh bao giờ như . Ít nhất là mặt , luôn giữ bộ dạng kẻ bề , chủ tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-con-yeu-nua/chuong-6.html.]

 

, chỉ thấy buồn .

 

Giờ gì? Nếu sợ mất thì vì nghĩ hả ?

 

“Thấy đúng ? Thấy thì đây, nửa đêm còn mất giấc ngủ của .”

 

xoay , nhưng Tận Dương loạng choạng đuổi theo, chân mềm nhũn ngã phịch xuống đất.

 

“Trong lòng em, giấc ngủ còn quan trọng hơn mạng sống của ?”

 

Anh gần như gào lên, mặc kệ trong phòng cấp cứu bao nhiêu đang .

 

chỉ hận tìm cái hố để chui . Với một hướng nội như , cảnh tượng chẳng khác nào địa ngục.

 

kéo chụp mũ áo khoác xuống, chiếc áo lông lớn che nửa khuôn mặt, cho chút cảm giác an .

 

Khi gần tới cửa, bỗng gáy truyền đến một lực mạnh, loạng choạng lùi vài bước, ống chân va ghế chờ, đau đến thấu tim.

 

Tận Dương trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu, khóe miệng dính máu, ép tường:

 

“Có em khác ? Có em phản bội đúng ? Em từng cả đời chỉ yêu , lấy ai ngoài mà!”

 

phủ nhận, giải thích, nhưng hoảng sợ. sợ chỉ cần một chữ, sẽ bóp c.h.ế.t .

 

từng thấy Tận Dương như thế .

 

Thời gian trôi qua từng giây, cứ thế gắt gao chằm chằm, cho ai gần.

 

Một chai dịch truyền bay tới, trúng thẳng đầu .

 

May mà là nhựa, nhưng 500ml cũng đủ đầu lệch hẳn. Trần Hủ lập tức chớp thời cơ, quật ngã, ghì chặt xuống đất.

 

“Cậu còn là đàn ông hả? Nam tử hán thì dám buông, dám chịu. Ra tay với một cô gái như thế gọi là gì?”

 

Vốn dĩ thể hình Tận Dương thua Trần Hủ, thêm cơ thể suy yếu, giãy giụa một hồi vẫn thoát nổi, liền tức đến bật :

 

“Anh buông thì buông , còn thì buông ! buông nổi! loại đàn ông đổi bạn gái như áo! và Nhạc Như nhiều năm tình cảm, buông là buông ?”

 

“Thế tại tổn thương?”

 

cố ý! yêu cô hơn bất kỳ ai!”

 

“Cậu miệng yêu, thế thích ăn gì, thích ? Bao năm qua luôn là Nhạc Như nhường nhịn . Cậu hưởng thụ tất cả, tự mãn, tự cho đúng. Ngoài việc lặp lặp việc tổn thương cô , thì từng gì cho cô ?”

 

Trần Hủ càng càng tức, ánh mắt Tận Dương dần đổi, cảnh giác:

 

“Là … đúng ? Người mà Nhạc Như thích bây giờ là ?

 

“Đồ khốn Trần Hủ, tao g.i.ế.c mày!”

 

Anh vùng vẫy dữ dội, Trần Hủ sơ sẩy trán húc sống mũi, đau đến hít mạnh một , liền vung tay tát:

 

“Tận Dương, điên ! ước gì Nhạc Như thích , nhưng bao năm nay cô chỉ để mắt đến . Vậy mà cái gì?”

Loading...