Khởi Nguồn Từ Một Màn Kịch, Rực Rỡ Lúc Tàn Canh - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-06 17:04:25
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

bỗng lên tiếng cắt ngang cô : “Có lẽ giống như , bỏ cái địa ngục đó, đúng ?”

 

30

 

Không khí trong nháy mắt đông đặc.

 

Phó Hàn Xuyên sững sờ, ánh mắt khó tin về phía .

 

Những mảnh vỡ ký ức vốn vùi sâu lớp tuyết lạnh, khi đến London, dần dần chắp vá thành một bức tranh chỉnh.

 

, gằn từng chữ một, mạch lạc thốt :

 

“Lúc đó sợ đến phát khiếp, nhũn cả chân bước nổi. Là em từ phía dùng sức đẩy mạnh một cái, cùi chỏ quẹt qua cây đinh sắt gỉ sét, rạch một đường m.á.u sâu.”

 

“Để trấn an , em gỡ sợi dây chuyền hình lá ngân hạnh cổ đưa cho . Em còn cho , em tên là Tiểu Diệp T.ử (Chiếc lá nhỏ). Dặn khi chạy thoát thì gọi công an đến cứu em...”

 

Diệp Kiều hét lên ngắt lời : “Cô láo! Hàn Xuyên! Cô lừa ! Những chi tiết chắc chắn là cô lén cuộc chuyện giữa em và !”

 

khẩy, đưa tay kéo từ cổ áo Phó Hàn Xuyên một sợi dây xích bạc mỏng manh, bên mặt dây chuyền chính là một mảnh bạc nguyên chất hình lá ngân hạnh.

 

“Cô lừa , cô thử xem chiếc lá khắc chữ gì?”

 

Diệp Kiều ưỡn thẳng lưng, giọng quả quyết: “Cô đừng hòng bẫy , sợi dây chuyền chẳng chữ nào!”

 

“Có chữ.”

 

khẽ : “Ở mặt của chiếc lá, khắc vi mô tên của bà ngoại !! Vương Tú Liên.”

 

Diệp Kiều lập tức phản bác: “Không thể nào! Trên đó chẳng hề chữ gì hết!”

 

“Bởi vì nét khắc quá nhỏ, dùng kính lúp mới .”

 

ngước gương mặt phút chốc tái nhợt của Phó Hàn Xuyên: “Cậu nghề điêu khắc, hồi nhỏ, em nài nỉ lâu mới chịu khắc chữ lên đó giúp em.”

 

Nghe , Phó Hàn Xuyên run rẩy mở tính năng phóng to camera điện thoại, chĩa ống kính mặt chiếc lá.

 

Hình ảnh màn hình ngừng phóng to phóng to hơn nữa!! cho đến khi ba chữ Hán nhỏ như hạt bụi rõ ràng hiện :

 

Vương Tú Liên.

 

Thời gian dường như ngưng đọng ngay tại khoảnh khắc .

 

Phó Hàn Xuyên trân trối ba chữ đó, hệt như thiêu thủng màn hình điện thoại.

 

Vị Thái t.ử gia giới thượng lưu lúc nào cũng điềm tĩnh ung dung , lúc đây từng cử chỉ đều toát sự tàn bạo đè nén đến cực điểm.

 

“Trợ lý Trần, đưa cô Diệp đến tầng hầm của trang viên Ayton.”

 

“Bảo của trang viên: “chiêu đãi” cô Diệp cho t.ử tế. Để cô lĩnh hội cho rõ ràng, tường tận, thế nào gọi là!! Sống bằng c.h.ế.t!”

 

“Không!! Hàn Xuyên! Em sai ! Em thật sự sai !” Diệp Kiều triệt để sụp đổ, nước mắt nước mũi tèm lem nhào tới định ôm chân .

 

nhẫn tâm đạp phăng : “Hưởng thụ những thứ vốn dĩ thuộc về cô bao nhiêu năm qua , bây giờ, đến lúc trả .”

 

31

 

Trên hành lang chỉ còn hai chúng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoi-nguon-tu-mot-man-kich-ruc-ro-luc-tan-canh/chuong-7.html.]

 

Phó Hàn Xuyên loạng choạng bước tới, cố vươn tay nắm lấy tay , nhẹ nhàng né tránh.

 

“Ôn Tình... xin em... ... năm đó ...”

 

Anh năng lộn xộn, hít một thật sâu mới thể chắp vá nổi một câu chỉnh:

 

“Sau khi cứu thoát, bố sợ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn, ngay trong đêm đưa nước ngoài.”

 

“Đến khi tạm thời định, thể liên lạc về nước thì chỉ tin đều cứu...”

 

lặng lẽ , đàn ông từng giống như một vị thần trong tim , giờ phút yếu ớt, dễ vỡ như một đứa trẻ lạc tìm thấy đường về nhà.

 

trái tim , chẳng thể gợn lên nổi nửa điểm xót xa.

 

“Rồi đó thì ?” Ánh mắt gần như van lơn: “Em... em thế nào để vượt qua?”

 

bầu trời u ám xám xịt của London ngoài cửa sổ, giọng điệu bình thản như đang kể câu chuyện của một ai khác:

 

“Diệp Kiều với , công an hai ngày tìm thấy cô , đúng ?”

 

Phó Hàn Xuyên cứng đờ gật đầu.

 

“Cô lừa đấy.” nở một nụ nhạt nhẽo, nhạt đến mức gần như vô hình: “Công an tìm thấy em... là một tháng .”

 

32

 

Hơi thở Phó Hàn Xuyên đột ngột đứt đoạn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

 

“Lúc em cứu , còn hình nữa, sốt cao hôn mê suốt ròng rã một tuần liền.”

 

“Về đến nhà, tuy em mất trí nhớ nhưng đêm nào em cũng kích động, la hét điên dại.”

 

“Bố em... vốn dĩ tình cảm của họ chẳng gì. Trước khi em gặp chuyện, họ đang ầm ĩ đòi ly hôn. Em trở về, liền biến thành cục nợ lớn nhất của họ.”

 

“Mẹ ghét em nửa đêm gào thét mất ngủ, bố thì chê em thần kinh bình thường khiến ông mất mặt. Họ đổ cho , là vì đối phương trông coi em cẩn thận nên em mới bắt cóc, mới biến thành dáng vẻ thê t.h.ả.m như ma quỷ .”

 

“Cuối cùng, sự đồng thuận duy nhất mà họ đạt , chính là vứt bỏ đứa con phiền phức là em.”

 

Giọng của vẫn đều đều chút phập phồng nhưng Phó Hàn Xuyên còn chống đỡ nổi nữa.

 

Anh quỳ sụp một gối xuống đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy mặt, đôi vai run lên bần bật.

 

“Ngày họ tòa ly hôn, chẳng ai cần em cả.”

 

“Sau đó em đưa đến nhà bà ngoại. bà ngoại lớn tuổi, sức khỏe kém... Chưa mấy năm, bà cũng qua đời.”

 

“Và đó, em gặp yêu .”

 

Phó Hàn Xuyên ngẩng đầu lên, nước mắt hòa lẫn sự tuyệt vọng nhòe nhoẹt khuôn mặt.

 

“Ôn Tình... tha thứ cho ... xin em...”

 

Anh quỳ gối lết lên phía một bước, run rẩy nắm lấy vạt áo , tựa như đang bấu víu lấy chiếc cọc cứu mạng cuối cùng.

 

“Anh sẽ dùng cả đời để bù đắp cho em...

 

 

 

Loading...