Khởi Nguồn Từ Một Màn Kịch, Rực Rỡ Lúc Tàn Canh - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-06 17:04:22
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hại cô bám theo tận đến phòng tranh thế ...”

 

mỉm nhạt: “Phó Hàn Xuyên quan hệ gì với , bám theo?”

 

Sắc mặt Phó Hàn Xuyên thoắt cái âm trầm, lực bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ tay đột ngột tăng lên.

 

“Ôn Tình, em cứ ăn như ?”

 

nhẹ nhàng rút tay về, ánh mắt rơi xuống chiếc hộp nhung tay .

 

Anh hít sâu một , đưa chiếc hộp qua: “Bức ảnh của bà ngoại em, nhờ phục chế .”

 

nhận lấy mở , những vết rách ảnh vá víu tỉ mỉ, nụ của bà ngoại vẫn hiền từ như xưa.

 

“Cảm ơn.” đóng nắp hộp, định rời .

 

“Đứng !”

 

Diệp Kiều đột nhiên cao giọng: “Hàn Xuyên, vẫn ?”

 

“Ôn Tình t.h.a.i đấy.”

 

vì em mà thắt ống dẫn tinh, đứa bé là của ai?”

 

18

 

Phó Hàn Xuyên mạnh bạo lôi tuột phòng nghỉ cuối hành lang, trái tay chốt khóa cửa.

 

“Nói cho rõ ràng.” Anh ép c.h.ặ.t tường, giọng đè nén cơn thịnh nộ tột độ: “Em thật sự thai?”

 

ngoảnh mặt : “Không liên quan đến .”

 

Anh bóp c.h.ặ.t cằm ép thẳng : “Đứa bé là của ai!!!”

 

đôi mắt đỏ ngầu của , đột nhiên bật :

 

“Dù cũng của . Chẳng thắt ống dẫn tinh vì Diệp Kiều ?”

 

Câu triệt để chọc giận .

 

Anh cúi đầu hung hăng hôn ngấu nghiến lấy , nụ hôn mang đầy vẻ trừng phạt, gần như nghiền nát đôi môi .

 

co gối thúc mạnh bụng , nhân lúc đau đớn buông lỏng liền vùng thoát .

 

“Đủ ! Phó Hàn Xuyên!”

 

Anh dựa lưng tường thở hổn hển, cà vạt xộc xệch, nơi đáy mắt cuộn trào những cảm xúc mà chẳng thể hiểu.

 

“Đứa bé đó... là của ?”

 

“Không !”

 

19

 

Phó Hàn Xuyên đột ngột kéo gắt lòng.

 

Hai cánh tay siết c.h.ặ.t như gông cùm, lực mạnh đến mức tưởng chừng vò nát xương cốt .

 

Chúng cứ thế giằng co trong hành lang tĩnh lặng.

 

Cho đến khi bên cổ truyền đến một cảm giác ẩm ướt nóng hổi.

 

Giọng khản đặc đến khó : “Cắt đứt với kẻ đó phá đứa bé , chúng từ đầu...”

 

“Anh sẽ tính toán bất cứ chuyện gì cả.”

 

vệt đau thương sâu thẳm trong mắt , khẽ bật .

 

“Đứa bé...” Giọng run rẩy: “Đã phá .”

 

Cơ thể Phó Hàn Xuyên bỗng chốc cứng đờ, như thể hiểu đang gì.

 

“Chính cái ngày đưa Diệp Kiều nước ngoài khám tay đấy.”

 

Đồng t.ử co rút kịch liệt, đưa tay định chạm nhưng né tránh.

 

“Phó Hàn Xuyên, chúng thể từ đầu nữa .”

 

“Ý em là ?” Mắt vằn lên tia m.á.u: “Ôn Tình, em rõ cho ...”

 

lúc , bên ngoài cửa vọng tiếng kêu cứu nức nở của Diệp Kiều:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoi-nguon-tu-mot-man-kich-ruc-ro-luc-tan-canh/chuong-4.html.]

“Hàn Xuyên! Cứu em với! Có ức h.i.ế.p em!”

 

Phó Hàn Xuyên theo bản năng cửa ngoảnh đầu chằm chằm .

 

Ánh mắt vĩnh viễn bao giờ quên!! giằng xé, thống khổ và cả sự ruồng bỏ mà sớm quen thuộc.

 

“Đi , cô đang đợi kìa.”

 

Anh thật sâu: “Năm tám tuổi, và Diệp Kiều bắt cóc đến thôn Du Tiền, nhốt trong một kho lương thực bỏ hoang.”

 

“Lúc đó chỉ một cái lỗ ch.ó để trốn thoát, Diệp Kiều đẩy ngoài.”

 

“Còn khi công an tìm thấy cô , cô bạo hành suốt hai ngày.”

 

“Cả đời nợ cô .”

 

Lời dứt, tiếng bước chân của cũng khuất dần nơi cuối hành lang.

 

Thôn Du Tiền...

 

Kho lương thực...

 

Những mảnh ký ức vỡ vụn xẹt qua não bộ như dòng điện, hai bên thái dương giật nảy.

 

Trước khi cơn đau buốt óc x.é to.ạc ý thức, chỉ kịp vươn tay vin bức tường lạnh lẽo.

 

20

 

Lúc tỉnh nữa, ở trong bệnh viện.

 

Bác sĩ do tâm trạng kích động quá độ nên mới dẫn đến ngất xỉu tạm thời.

 

lật chăn xuống giường, chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến những mảnh ký ức mơ hồ nữa.

 

Chỉ còn ba tiếng nữa là đến giờ bay.

 

đưa tay vẫy một chiếc taxi, lao thẳng về hướng sân bay.

 

Bên ngoài cửa sổ xe ánh đèn nê-ông nhấp nháy, thành phố mang theo tất thảy tình yêu và nỗi hận của đang lùi dần về phía .

 

Trước khi lên máy bay, điện thoại cuối.

 

Cuộc gọi nhỡ của Phó Hàn Xuyên chất thành núi.

 

nhẹ nhàng ấn nút tắt nguồn, ném thẳng chiếc điện thoại thùng rác.

 

Tạm biệt, Phó Hàn Xuyên.

 

21

 

Khoảnh khắc lưng , trái tim Phó Hàn Xuyên cớ bỗng lỡ mất một nhịp.

 

vẫn theo thói quen chạy vội về hướng của Diệp Kiều.

 

Diệp Kiều đang tỏ vẻ đáng thương yếu đuối hai gã bảo vệ vây quanh, thấy đến liền nhào ngay lòng :

 

“Hàn Xuyên, bọn họ cứ bám theo em, ức h.i.ế.p em...”

 

Hai bảo vệ đỏ mặt tía tai: “Thưa cô, là do cô rơi trâm cài áo, chúng chỉ trả cho cô thôi.”

 

Diệp Kiều trừng mắt lườm nguýt: “Các dám vì thấy xinh nên mới bám theo ?”

 

“Hàn Xuyên, với chủ phòng tranh một tiếng, đuổi việc hai tên bảo vệ ngay !”

 

Phó Hàn Xuyên chút phiền não đẩy Diệp Kiều : “Diệp Kiều, đừng bướng bỉnh nữa. còn việc, bảo trợ lý Trần đưa cô về nhà .”

 

Nói xong, đợi Diệp Kiều phản ứng, liền xoay rời .

 

Phó Hàn Xuyên gần như chạy thục mạng băng qua dãy hành lang, nỗi hoảng sợ vô cớ dâng lên trong lòng ngày một nặng nề, dường như nhấn chìm lấy .

 

Anh cần gặp Ôn Tình ngay lập tức.

 

22

 

Đẩy cửa phòng nghỉ , bên trong trống trơn một bóng .

 

Phó Hàn Xuyên vội vàng móc điện thoại gọi gọi nhưng mãi vẫn ai nhấc máy.

 

Anh đạp thốc chân ga, vượt hai đèn đỏ liên tiếp.

 

Vừa về đến biệt thự, Phó Hàn Xuyên bắt gặp ngay cảnh Diệp Kiều đang mở chiếc hộp nhung .

 

 

 

Loading...