Ban ngày cũng bật đèn, khiến lúc nào cũng nơm nớp lo bóng đèn hỏng.
Giọng hệ thống đầy phấn khích:
[Đến đến , cốt truyện tới ! Vì chịu nổi khổ cực, cô sẽ cãi to với nam chính, ép chuyển nhà, chuyển thì dọa nhảy lầu, lập tức kích thích cảm giác nhục nhã của nam chính… Ủa, nam chính chủ động đề nghị ? Thôi kệ, thành cốt truyện là …]
Hệ thống lải nhải một hồi, vẫn thấy đáp .
Nó theo ánh của , mới phát hiện đang cánh tay Chu Trì.
“Vết thương nứt .”
lẩm bẩm.
Không chỉ cánh tay, vai cũng xuất hiện thêm nhiều vết bầm.
Lần là vác xi măng cho , thì ? Là bê gạch men, khiêng cả xe bột trét tường?
hỏi :
“Tiền ? Anh gì?”
Chu Trì im lặng.
Lần vì hỏi, nhưng hỏi, vẫn .
giống như trong cốt truyện, bắt đầu nổi giận, cãi kịch liệt với Chu Trì.
mắng vô dụng, tiền đồ, tại chỉ thể việc chân tay.
Mắng bất tài, tại phá sản, tại chỉ thể sống trong cái tầng hầm rách nát .
Mắng là đồ bỏ , khác đều , lúc nào cũng khiến bản đầy thương tích.
Mắng lâu, mắng đến khi còn sức, thụp xuống đất.
Trước mặt , cũng một xuống.
Chu Trì… vẫn luôn để mặc trút giận…cuối cùng cũng phản ứng.
Rùa
Vết thương tay còn lành, thêm cả những chỗ tê cóng vì lạnh.
Chỉ móng tay cắt gọn gàng mới cho thấy từng sống trong nhung lụa.
Lúc , bàn tay đưa mặt , một tờ khăn giấy rơi xuống lòng bàn tay .
Sao đưa cái cho ?
chằm chằm tờ khăn giấy lâu, chậm chạp đưa tay chạm má .
“Đừng nữa.”
À… hóa là vì rơi nước mắt.
Khó mà diễn tả ánh mắt của Chu Trì lúc .
Anh lau nước mắt cho , lúc đầu là dùng khăn giấy, đó là ngón tay, cuối cùng là bàn tay duy nhất thương.
Nước mắt là vị mặn, rơi vết thương chắc hẳn sẽ đau.
Chu Trì dường như hề nhận , vẫn nhẹ nhàng lau cho , kiên nhẫn vô cùng.
Sau một hồi im lặng kéo dài trong trận cãi vã định sẵn , khẽ :
“Là của .”
Như một lời kết luận, như một lời hứa.
Nước mắt một nữa ướt đẫm cổ tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoi-dau-tu-mot-bo-hoa/chuong-3.html.]
7
“ tặng món quà gì .”
Sáng sớm hôm , tranh thủ lúc Chu Trì , cũng lặng lẽ ngoài.
Hệ thống liên tục truy hỏi định mua gì, nhưng nhất quyết .
Sắp đến trung tâm thương mại, đổ cả cốc cà phê lên ngay cửa.
[Cốt truyện đến , vì hư vinh nên cô lén ngoài quyến rũ đàn ông tiền, ỷ xinh mà khắp nơi câu dẫn đàn ông.]
Quả nhiên, va đến ngây cả .
Hệ thống tên là Tưởng Nguyên, chính là vị thiếu gia giàu mà khi ly hôn với nam chính sẽ bám trong cốt truyện.
Tưởng Nguyên giả vờ xin , mời ăn cơm, còn dẫn mua một bộ đồ mới.
Lúc chia tay, còn hào phóng chuyển cho năm nghìn tệ, là bồi thường vì hoảng sợ.
chán ghét ánh mắt dính nhớp, đầy ý đồ của …. cứ như thể là món đồ trong túi , bằng ánh mắt khinh thường.
Hệ thống thì hứng khởi vô cùng:
[Cuối cùng cũng đúng quỹ đạo ! Tình nhân của cô xuất hiện, tình tiết ly hôn cũng còn xa nữa. Cô mau “n.g.o.ạ.i t.ì.n.h” , tranh thủ quyến rũ cho , nhiệm vụ cuối cùng cũng sắp thành !]
“ , chuyện thật khó .”
Hệ thống chẳng hề để ý:
[Sự thật thôi mà. À , cô mua quà ? Đây, tiền đến còn gì. Còn chê khó , còn chê cô suốt ngày mấy chuyện vớ vẩn . Có thời gian thì sỉ nhục nam chính nhiều hơn , còn hơn cái thứ quà cáp vớ vẩn .]
Vớ vẩn? Mua một món quà thì gì là vớ vẩn?
ghét giọng điệu của hệ thống, cũng ghét sự hờ hững trong từng câu chữ của nó.
Nó lúc nào cũng gọi Chu Trì là “nam chính”, lúc nào cũng cứng nhắc ép theo cốt truyện.
Nó thấy những vết thương chồng chất cánh tay và vai , cũng từng để ý những lời thoại nó ép cay nghiệt, tổn thương đến mức nào.
8
Tối đó, khi Chu Trì trở về, đợi sofa quá lâu, ngủ quên mất.
Trong lúc mơ màng bế lên, gọi tên :
“Chu Trì… mua quà cho .”
mở túi quà gói tinh xảo, cuối cùng cũng đưa món quà chờ suốt cả buổi tối :
“Không thích , chọn lâu.”
Ánh mắt Chu Trì từ từ rời khỏi khuôn mặt , hạ xuống lòng bàn tay .
Đó là một chiếc áo lông vũ, kiểu dáng đơn giản, màu sắc cũng gì nổi bật.
từng nghĩ đến việc mua một chiếc màu trắng, vì đường nét khuôn mặt thanh tú, mặc trắng chắc chắn sẽ .
nơi thường đến là công trường, là kho hàng, là bến cảng.
Người túng thiếu thì trong tủ quần áo đồ màu sáng, dám mua, cũng nỡ mua.
Chiếc áo khoác dính đầy bụi và dầu máy còn đặt ở cửa, hôm nay chắc sửa xe cho .
bịa một cái cớ vụng về, cố che giấu:
“Đừng tưởng mua cho một bộ đồ là ý gì nhé, chỉ sợ ngoài lạnh ốm thôi.”