Khoảng Cách Một Cánh Tay - Những Năm Tháng Chưa Kịp Yêu - Chương 8: Người Ra Đi Không Phải Vì Hết Yêu

Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:24:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Người Ra Đi Không Phải Vì Hết Yêu

Sài Gòn những ngày cuối cấp chỉ cái nắng đổ mật và những cơn gió mang theo vị hăng nồng của nhựa đường, mà còn cả những cuộc chia ly báo bằng một sự im lặng đến tê . Cái im lặng của Hòa An ngày Sơn chính thức quen Linh Chi là sự hờn dỗi của một cô gái mới lớn, mà là sự c.h.ế.t lặng của một tâm hồn dốc cạn kiệt niềm tin.

Nhỏ thêm một nào nữa. Những giọt nước mắt cuối cùng dường như rơi cạn trong căn phòng y tế chiều hôm — cái chiều mà Sơn buông vai nhỏ khi Linh Chi xuất hiện. An bắt đầu sống những ngày cuối cùng của đời học sinh bằng một vẻ bình thản đến lạ lùng, một thứ mặt nạ hảo che đậy sự vỡ vụn bên trong. Nhỏ vẫn đến lớp với chiếc chân bó bột, đôi nạng gỗ lộc cộc hành lang như nhịp đập của một trái tim nhịp. Nhỏ vẫn mỉm chào xã giao khi vô tình chạm mặt Sơn ở hành lang, một nụ đúng mực, xa cách như dành cho một quen cũ chẳng mấy thiết.

Sơn cảm nhận tất cả. Ánh mắt của An giờ đây trong veo nhưng thẳm sâu như vực thẳm, giống như mặt hồ phẳng lặng một trận siêu bão — còn một gợn sóng, còn một tia lửa nào dành cho nữa. Cậu tiến gần, hỏi nhỏ về cái chân, giải thích về Linh Chi, nhưng ánh mắt luôn đẩy xa hàng vạn dặm.

Ngày lễ bế giảng, sân trường rực rỡ trong sắc đỏ của hoa phượng và màu tím của bằng lăng. Giữa lúc cả khối mười hai đang mải mê với những dòng lưu b.út vội lên lưng áo, những cái ôm nức nở và những lời hứa "mãi mãi quên", An lặng lẽ thu dọn ngăn bàn cuối. Nhỏ đợi đến lúc tan lễ để những bài phát biểu sướt mướt, cũng tìm Sơn để một lời tạm biệt cuối cùng. An chọn cách rời khi sân trường còn đang náo nhiệt nhất, khi còn đang mải mê với niềm vui của riêng họ. Nhỏ dắt xe khỏi cổng trường, khẽ ngoảnh dãy phòng học cũ cuối, để ký ức về nơi mãi mãi dừng ở màu áo trắng tinh khôi và những ngày đến niềm đau.

Sơn trở về nhà lúc hoàng hôn buông xuống, lòng mang theo một cảm giác bất an tên, như thể đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quý giá mà cách nào lấy . Cậu trong phòng, bật đèn, lặng lẽ sang cửa sổ nhà An phía đối diện. Rèm cửa bên đó kéo kín, tối om, còn bóng dáng nhỏ cắm cúi bên bàn học tiếng nhạc Hip-hop xập xình hắt qua khe cửa nữa.

Một lúc , bước , tay cầm một hộp giấy nhỏ gói ghém cẩn thận: “Cái An nó gửi cho con lúc trưa, bảo là quà nghiệp sớm. Nó Sơn ạ.”

Sơn khựng , thở nghẹn giữa l.ồ.ng n.g.ự.c như ai đó bóp nát: “Đi hả ?”

"Con ? An du học ." Đầu óc Sơn trống rỗng như nổ tung, cảm thấy như đang mơ thể tin nổi những gì đang : "An bảo sẽ học Đại học ở Sài Gòn mà ?"

“Không, bố nó quyết định cho nó sang nước ngoài định cư cùng ông bà luôn. Nó bảo bắt đầu ở một nơi mới. Chắc giờ lên máy bay .”

Chiếc hộp tay Sơn suýt rơi xuống đất. Cậu vội vã lao khỏi nhà, phóng xe như điên dại về phía sân bay Tân Sơn Nhất. Gió tạt mặt rát buốt, tim đập loạn nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu chạy qua những sảnh chờ đông đúc, mắt cuồng loạn tìm kiếm một dáng nhỏ nhắn với đôi nạng gỗ. vô vọng. Bảng điện t.ử thông báo chuyến bay cuối cùng châu Âu cất cánh cách đây mười lăm phút. Sơn sững giữa sảnh sân bay mênh m.ô.n.g, xung quanh là tiếng của những đoàn tụ, chỉ là kẻ chính thức đ.á.n.h mất cả thanh xuân của .

Cậu trở về phòng, đôi tay run rẩy mở chiếc hộp giấy. Bên trong quà cáp xa xỉ, chỉ một chiếc USB cũ kỹ trầy xước và một cuốn sổ nhỏ bìa xanh sờn gáy — những vật dụng mà nhỏ luôn mang theo bên suốt ba năm cấp ba.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoang-cach-mot-canh-tay-nhung-nam-thang-chua-kip-yeu/chuong-8-nguoi-ra-di-khong-phai-vi-het-yeu.html.]

Sơn cắm USB máy tính, đôi mắt rời màn hình. Một tệp video hiện lên với tiêu đề giản đơn: "Cho ".

Màn hình hiện lên hình ảnh phòng tập nhảy quen thuộc với những tấm gương lớn. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên dáng nhỏ nhắn, thanh tao của An. Đó là những video nhỏ tự khi tập nhảy một những buổi tối Sơn bận chơi với nhóm bạn, hoặc những đêm nhỏ thể ngủ vì nhớ . Trong video, An nhảy Hip-hop mạnh mẽ, dứt khoát như khi. Nhỏ nhảy những chuyển động đương đại đầy u uất, từng nhịp uốn , từng bước chân trượt sàn đều mang theo một nỗi buồn sâu thẳm nền nhạc lời day dứt.

thứ khiến Sơn thực sự c.h.ế.t lặng, khiến thở ngưng trệ, chính là đoạn cuối của video. An mệt nhoài bệt xuống sàn, mồ hôi đầm đìa, nhỏ thẳng ống kính máy chính là thẳng linh hồn của Sơn — và nở một nụ . Đó là nụ chua chát nhất mà Sơn từng thấy đời. Nhỏ giơ một mảnh giấy nhỏ lên ống kính, đó nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát : “Ngày thứ 1.000 tao thích mày. Vẫn can đảm để .”

Sơn run rẩy lật mở cuốn sổ tay. Đó sổ ghi chép bài học, mà là nhật ký của An suốt từ những ngày đầu bước chân lớp 10.

Ngày... tháng... năm... “Hôm nay Sơn khen kiểu tóc mới của xinh. Mình gương suốt một tiếng đồng hồ chỉ để chỉnh nó, dù chỉ đại thôi. Chắc bao giờ , mỗi lời khen bâng quơ của đều khiến mất ngủ cả đêm.”

Ngày... tháng... năm... “Sơn sợ mất tình bạn của tụi . Thật nực . Cậu sợ mất một bạn để chơi cùng, còn thì sợ cả đời chỉ thể bên cạnh với cái danh nghĩa bạn rẻ tiền đó. Mình đợi bước tới, chỉ cần một bước thôi, sẽ chạy nốt 99 bước còn bất chấp tất cả. Sơn ơi, mày chọn yên? Sự an của mày quan trọng đến thế ?”

Trang cuối cùng, nét chữ trở nên xô lệch, những dấu vết nhòe vì nước mắt khô: “Tao đây. Không vì tao hết yêu mày, mà vì tao nhận tình yêu của tao trở thành gánh nặng cho cái gọi là 'sự an ' mà mày luôn tôn thờ. Tao thể cứ đây mày hèn nhát với chính thêm nữa. Chúc mày hạnh phúc bên Linh Chi — con gái dám yêu mày, dám giành lấy mày, vì hèn nhát và kiêu hãnh đến tội nghiệp như tao và mày. Tạm biệt, mảnh đất phương Nam dạy tao yêu, và cũng dạy tao đau.”

Sơn gục đầu xuống bàn, đôi vai rộng run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Cảm giác hối hận như một cơn sóng thần đen kịt nuốt chửng lấy bộ tâm trí . Cậu nhớ tất cả những định mở lời thôi, nhớ cái khoảnh khắc hèn mạt trong phòng y tế khi buông tay nhỏ . Cậu cứ ngỡ bảo vệ mối quan hệ , cứ ngỡ đang hy sinh để giữ lấy sự bình yên cho cả hai.

Hóa , sợ mất nhất đó, kiên trì và bền bỉ đợi suốt ba năm ròng rã, ngay tầm mắt , ngay trong tầm tay . Vậy mà chính , bằng sự hèn nhát mang danh nghĩa "bạn ", tự tay đẩy nhỏ đến tận cùng trái đất.

Câu của Thái ngày hôm đó bỗng vang lên trong đầu Sơn như một nhát d.a.o chí mạng: “Mày dám phá vỡ cái đang , thì mày sẽ mất luôn cái tương lai đáng lẽ thuộc về mày.”

“An ơi... tao sai ... tao xin ...”

Sơn thầm gọi tên nhỏ trong vô vọng giữa căn phòng tối. Ngoài , Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, dòng vẫn hối hả ngược xuôi, nhưng trong trái tim Sơn, một phần thanh xuân rực rỡ nhất chính thức khép trong sự muộn màng cay đắng. Cậu nhận một sự thật đau lòng mà sẽ mang theo suốt đời: Trong tình yêu, im lặng bao giờ là sự bảo vệ, im lặng chính là lời khước từ tàn nhẫn và hèn nhát nhất.

An mang theo cái cốt cách Hà Nội thanh tao và cả niềm đam mê cháy bỏng của phương Nam mất, để cho Sơn một mùa hạ bao giờ kết thúc của sự hối hận.

Loading...