Chỗ cạnh Tống Dã vẫn trống, coi như thấy, kéo Lục Hành Chi thẳng sang đầu của sofa.
Anh cong khóe miệng.
“Hai đến đây á? Không phiền thế giới riêng của hai vị chứ?”
Lục Hành Chi đáp tỉnh bơ.
“Cũng phiền, nhưng Du Du thì em .”
Tiếng hú hét nổ tung.
Tống Dã gì, ngửa cổ uống cạn một ngụm bia lạnh.
“Ồn ào cái gì?”
“Không chơi thật thách ?”
Ánh mắt lướt qua .
“Tiếp tục .”
11.
“Khởi động bằng trò chuyền bài bằng miệng ?”
Người đề xuất là A Khải, thằng bạn của Tống Dã, chuyên châm dầu.
“Luật cũ nhé, ai rơi bài hoặc ai chịu nổi thì bắt đầu từ đó.”
Vừa dứt lời là cả đám hưởng ứng.
Trò chơi bắt đầu.
Từ A Khải, ánh đèn mờ và tiếng nhạc dập dình, khí lơ lửng mùi rượu, nước hoa, và thứ hormone khiến dễ mất kiểm soát.
Tới lượt nhận lá rô bảy từ miệng một cô gái bên cạnh, đầu cảm thấy mấy ánh mắt cùng lúc dồn .
Tim đập thình thịch.
nghiêng tới, Lục Hành Chi cũng phối hợp cúi xuống một chút.
Khoảng cách thu hẹp từng chút một, mặt nóng ran.
Xung quanh im bặt.
Một đầu lá bài chạm khẽ môi của .
Lạnh lạnh, ấm ấm.
“Rầm!!!”
Một tiếng động lớn nổ .
Tống Dã bật dậy quá mạnh, hất đổ cả mấy ly rượu bàn thấp.
Gạt tàn rơi loảng xoảng, mảnh vỡ và rượu b.ắ.n tung tóe.
Ngay cả A Khải cũng hình.
“Tống Dã, mày gì ?”
Anh nghiến răng, từng chữ như kẹt trong cổ.
“Tao uống nhiều, ngoài hít gió.”
12.
Tống Dã bỏ cả đám dừng trò chơi.
dậy nhà vệ sinh chỉnh bản .
Vừa rẽ qua góc, cánh tay kéo giật mạnh, lôi thẳng lối thoát hiểm tối om.
Là Tống Dã.
Anh chặn mặt , mùi rượu nồng nặc ập .
Sống mũi đỏ ửng, trông như .
“Du Du, em khác .”
“Hồi giận gì cũng quá ba ngày, mà giờ một tháng , em vẫn kè kè bên thằng đó.”
Nước mắt rơi bộp xuống mu bàn tay .
“Em… em thật sự thích nó hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-khong-con-thuoc-ve-thanh-mai-truc-ma/5.html.]
“Buông tay.”
mặt , vai bóp đau nhói.
“Tống Dã, hiểu ghen kiểu gì. Anh thích . Giờ bày cái mặt như sắp c.h.ế.t cho ai xem?”
Anh đột ngột cúi xuống, trán đè lên vai , gần như gào.
“Anh thích em! Anh thích em! Anh điên lên mất!”
Nước mũi nước mắt đầy mặt, chẳng còn hình tượng.
“Hai đứa chơi từ hồi quần thủng đ.í.t, trong lòng em là vợ từ lâu . , em thích . ngu! Anh nghĩ còn trẻ, lông bông thêm chút nữa. Anh nghĩ em sẽ chạy mất…”
“ em thích khác! Sao em thể dùng ánh mắt để nó chứ? Em vì nó mà đối xử với , chịu nổi nữa… Du Du, sai . Anh cần mặt mũi nữa, chỉ cần em thôi… em , ? Anh xin em…”
Thấy đáp, run bần bật, như bò rống.
“Em gì Du Du! Một tháng của tụi em so với mười tám năm của tụi ? Hả?!”
“Nếu bày em ‘xử lý’ nó, giờ em với nó còn nổi câu nào! Hai đứa bây giờ chẳng cố ý chọc tức ?!”
lạnh tanh, miệng tự động bật chế độ mắng.
“ đó! Chính là để chọc đó!”
“Anh chê quê? còn chê bộ! Cùng từ một chỗ chui lên, thành phố là quên sạch gốc gác? Cái cũng chê, cái cũng chướng mắt!”
“ chỉ thấy, mặc kệ là ai, vẫn thích . Không kém, mà là xứng!”
Tiếng nghẹn , lắp bắp.
“Du Du, thật sự chê em… chỉ sĩ diện thôi! Em thích , sửa. Anh sửa hết ? Sau em thì , mặc gì thì mặc, em bảo mặc váy cũng mặc. Chỉ một điều… em đừng … ?”
giật mạnh, hất tay .
“Đừng nữa.”
Anh vẫn chịu buông.
“Anh tin… mười mấy năm, để nó cướp mất? Chẳng thành trò lớn nhất thiên hạ ?”
bộ dạng lóc t.h.ả.m hại mặt.
“Anh , giống trò thì giống gì?”
Bỗng ngoài cửa vang lên một tiếng động trầm như ai va thứ gì.
giật mở cửa.
Hành lang trống trơn, ai.
Chỉ thấy A Khải lảo đảo bước từ nhà vệ sinh.
“Lúc nãy là mày đây ?”
A Khải ngáp một cái.
“Không. Lúc nãy Lục Hành Chi yên tâm nên tìm mày. Ủa, ?”
Toang.
linh cảm cực .
13.
Từ đó, suốt cả đêm giao thừa, Lục Hành Chi gần như chẳng thêm mấy câu.
Khi tiếng chuông báo thời khắc sang năm mới vang lên qua loa trong quán, cả thành phố gào lên náo nhiệt, còn bàn chúng chìm trong một im lặng khó chịu.
Cuộc tụ tập kết thúc trong cảm giác cụt hứng.
Lục Hành Chi đưa về tới ký túc xá xong cũng gì, thẳng.
Trong đầu lúc chỉ còn đúng ba chữ.
Toang .
Anh chắc chắn thấy cuộc chuyện, nghĩ rằng tiếp cận chỉ vì vụ cá cược đó.
Tất cả chỉ là diễn cho Tống Dã xem, để chọc tức .
Muốn giải thích, nhưng đúng là ban đầu suy nghĩ như thật.
Muốn tỏ tình, giống kiểu chữa cháy cho qua chuyện.
Cuối cùng chỉ c.ắ.n môi, trùm chăn lên đầu, ngủ một mạch.