Lúc Đại trưởng lão mặt hòa giải: "Được , nếu là hiểu lầm, ..." Dừng tại đây thôi.
lão còn kịp dứt lời, Lâm Tiêu cắt ngang: "Đại trưởng lão, Lạc Vân Khanh dám hãm hại sư tỷ đồng môn, hành vi cực kỳ đê tiện, t.ử đề nghị trục xuất Lạc Vân Khanh khỏi tông môn!"
Khi nguyên tác, Lâm Tiêu vốn còn cảm thấy so các trưởng lão khác của Thiên Diễn Tông, ít Đại trưởng lão cũng coi là công bằng công chính. giờ đây, khi chứng kiến bộ quá trình, nàng tỏ vẻ: công bằng cái rắm ý!
Thi Chỉ Tình trộm đan d.ư.ợ.c, Đại trưởng lão phẩm hạnh của nàng tệ hại, nhất quyết trục xuất khỏi tông môn. đến lượt Lạc Vân Khanh, hề truy cứu, chỉ một câu "hiểu lầm" nhẹ bẫng đòi cho qua. Dựa cơ chứ?
Phải xem nàng đồng ý .
Họ khốn nạn như thế, nàng ngại quậy cho vũng nước đục thêm.
Nào, lên , tổn thương !
theo suy nghĩ của Lâm Tiêu, nàng dứt lời, chúng t.ử của Thiên Diễn Tông nhao nhao phản bác: "Không , thể trục xuất Vân Khanh sư khỏi tông môn."
" là Vân Khanh sư phạm sai lầm, nhưng sai lớn, thấy chuyện cứ cho qua thôi."
" , Vân Khanh sư ý thức lầm của , tha thứ cho ."
Còn vài nóng tính, trực tiếp mắng thẳng mặt Lâm Tiêu.
"Đại sư tỷ, tỷ ý gì? Vân Khanh sư đắc tội tỷ bao giờ, mà tỷ đòi trục xuất khỏi sư môn?"
"Hình phạt trục xuất khỏi tông môn quá tàn nhẫn, ngờ Đại sư tỷ là nhẫn tâm như ."
Đối với những lời thiểu năng trí tuệ của đám t.ử , Lâm Tiêu chẳng chút lưu tình, lập tức khịa ngay: "Lạc Vân Khanh hãm hại Thi Chỉ Tình, các ngươi đó là sai nhỏ. Vậy tại ban nãy khi Thi Chỉ Tình quỳ mặt đất lóc giải thích, các ngươi chỉ phạm sai nhỏ ?"
"Này, chính là mấy các ngươi đấy! Ban nãy các ngươi hăng lắm cơ mà, nằng nặc đòi trục xuất Thi Chỉ Tình khỏi tông môn cơ mà. Sao bây giờ đổi thành Lạc Vân Khanh, các ngươi phản đối?"
"Người còn tưởng Lạc Vân Khanh là các ngươi chứ, nếu các ngươi che chở nàng c.h.ặ.t chẽ như ?"
Nàng chĩa mũi nhọn về phía đám t.ử mắng nàng tàn nhẫn: "Còn các ngươi nữa, đề nghị trục xuất Lạc Vân Khanh khỏi tông môn thì coi là nhẫn tâm, ban nãy đám các ngươi trơ mắt Thi Chỉ Tình quỳ lạy van xin mà chẳng mảy may động lòng, nên coi là ma tu mất hết nhân tính ?"
"Bản thể công bằng, thì đừng dùng đạo đức chỉ trích khác. Không thì ngậm c.h.ặ.t mồm , ngươi , cũng coi ngươi là câm ."
"Ta thẳng luôn, hôm nay ai dám đỡ cho Lạc Vân Khanh, đều sẽ coi là đồng lõa của nàng , bộ trục xuất."
Mẹ nó, dám chơi trò bắt cóc đạo đức với nàng á, nàng khịa c.h.ế.t họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-thanh-ca-khia-xuyen-thanh-dai-su-ty/chuong-7.html.]
Lâm Tiêu dứt lời, hiện trường lập tức câm lặng như tờ.
Dù ban nãy trải nghiệm sự lợi hại của Đại sư tỷ, nhưng vẫn ngạc nhiên khả năng ăn của nàng.
Có phục, định Lâm Tiêu đừng ảo tưởng nữa, nàng quyền lực lớn đến độ thể trục xuất tất cả họ khỏi tông môn.
hôm nay Đại sư tỷ quá bất thường, cứ như trúng tà , họ một câu nàng đốp mười câu, họ dám chắc liệu nàng nổi điên, thật sự trục xuất tất cả bọn họ .
Nên họ ngậm miệng.
Lâm Tiêu trợn trắng mắt. Sớm điều thế , hết đứa đến đứa khác ngứa đòn, cứ c.h.ử.i mới chịu yên phận.
Lâm Tiêu chuyển hướng sang Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão cũng kinh ngạc hành vi "một lưỡi đẩy ngàn cân" của Lâm Tiêu. Còn về Nhị trưởng lão, cơn buồn ngủ của lão bay sạch, giờ đây đang Lâm Tiêu bằng đôi mắt sáng rực.
Nha đầu lợi hại quá!
Nhị trưởng lão chợt nhận chuyện Lâm Tiêu hố cũng khó chấp nhận đến .
"Đại trưởng lão, Đại trưởng lão..."
Thấy ai đỡ cho , Lạc Vân Khanh quỳ phịch xuống mặt Đại trưởng lão, lóc van xin, thút thít thành tiếng: "Đại trưởng lão, Vân Khanh sai , Vân Khanh chỉ đùa chút thôi, chứ ý định hãm hại Chỉ Tình sư tỷ. Vân Khanh bao giờ dám nữa, cầu xin Đại trưởng lão đừng trục xuất Vân Khanh khỏi tông môn."
"Chuyện ..." Đại trưởng lão cũng do dự.
Lúc , Tam trưởng lão một câu đầy ẩn ý: "Vân Khanh là thiên tài thể thắp sáng tám ngôi đài thiên phú..."
Cặp mày của Đại trưởng lão càng cau c.h.ặ.t hơn.
Lão cũng đang do dự vì chuyện .
Cách tuyển chọn t.ử truyền của Thiên Diễn Tông giống các tông môn khác, t.ử truyền đều do Thái thượng trưởng lão chỉ định. Người Thái thượng trưởng lão trúng, dù thiên phú cao đến cũng chỉ thể t.ử nội môn, thể trở thành t.ử truyền.
Thái thượng trưởng lão chỉ định, lão cũng chỉ đành theo.
Chẳng qua, Lạc Vân Khanh thì khác, Lạc Vân Khanh là thể thắp sáng tám ngôi đài thiên phú, còn Thi Chỉ Tình chỉ thể thắp sáng sáu ngôi , gia nhập tông môn nhiều năm mới chỉ đạt tới Trúc Cơ đại viên mãn. Hơn nữa tính cách nàng yếu đuối, như thế thể trở thành t.ử truyền của Thiên Diễn Tông ?