Lạc Vân Khanh ngăn cản, nhưng nàng tìm lý do thích hợp, chỉ đành trơ mắt Nhị trưởng lão thi triển linh lực lên gương ngược thời gian, soi về phía động phủ của Thi Chỉ Tình.
Môi Nhị trưởng lão mấp máy niệm chú ngữ, gương ngược thời gian chậm rãi bay lên, một tia sáng vàng bao phủ động phủ của Thi Chỉ Tình, đó hóa thành một màn hình vuông vắn.
Nội dung màn hình đổi nhanh ch.óng, đoán chừng Nhị trưởng lão đang khoanh vùng thời gian.
Đây là đầu tiên Lâm Tiêu thấy món đồ thú vị bậc . Giới tu chân thật sự quá thần kỳ. nhiều thứ thể giải thích bằng lẽ thường.
Chúng t.ử tập trung tinh thần chằm chằm màn ảnh,thậm chí còn dám chớp mắt, họ xem rốt cuộc là ai trộm đan d.ư.ợ.c của Vân Khanh sư .
Ở hiện trường chỉ mỗi Lạc Vân Khanh bồn chồn, bất an, chỉ hận thể sử dụng bùa truyền tống để biến mất tại chỗ.
"Dừng!"
Ngón tay Nhị trưởng lão chỉ màn hình, màn hình ngừng nhấp ngáy, một đoạn phim ngắn phát chậm rãi.
Mọi trơ mắt Thi Chỉ Tình rời khỏi động phủ, đó một bóng lén lút tiến động phủ của Thi Chỉ Tình, đặt đan d.ư.ợ.c lên tấm đệm Thi Chỉ Tình thường .
Người đó ai khác, chính là Lạc Vân Khanh.
Lúc , bộ hiện trường hoang mang.
Ai nấy đều nghi ngờ bản nhầm , pháp bảo của Nhị trưởng lão sai sót, nếu Vân Khanh sư tự tay đặt đan d.ư.ợ.c của động phủ của Thi Chỉ Tình gì cơ chứ?
một thể nhầm, ở đây nhiều như , thể đều nhầm hết ? Pháp bảo của Nhị trưởng lão cũng thể sai sót. Vậy chứng tỏ, vấn đề là... Lạc Vân Khanh.
Ánh mắt đổ dồn về gương mặt trắng bệch của nàng , t.ử nhịn cất tiếng hỏi: "Vân Khanh sư , ý gì? Tự tay bỏ đan d.ư.ợ.c động phủ của Chỉ Tình sư tỷ đúng ? Vì thế?"
Biết chuyện Lạc Vân Khanh tự tay để đan d.ư.ợ.c của động phủ của Thi Chỉ Tình, chúng t.ử đồng loạt choáng váng.
Mẹ nó chứ, sáng sớm họ xông động phủ của Thi Chỉ Tình, hỗ trợ tìm kiếm đan d.ư.ợ.c, chỉ trích Thi Chỉ Tình suy đồi đạo đức. Kết quả cho họ , Lạc Vân Khanh ăn cướp la làng!
Đùa vui ?
Tưởng họ rảnh rỗi lắm chắc?
dù chuyện rành rành đó, vẫn tẩy trắng Lạc Vân Khanh:
"Vân Khanh sư , chuyện rốt cuộc là ?"
" đó Vân Khanh sư , nếu nỗi khổ gì, chứ , bọn sẽ chủ ."
Lâm Tiêu trợn trắng mắt. Khi Thi Chỉ Tình oan, chẳng ai đỡ cho nàng một lời, thế mà giờ đây chứng cứ chứng minh Lạc Vân Khanh ăn cướp la làng rành rành đó, mà vẫn tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-thanh-ca-khia-xuyen-thanh-dai-su-ty/chuong-6.html.]
Chẳng qua Lâm Tiêu hề hoảng hốt, nàng khoanh tay n.g.ự.c, chằm chằm Lạc Vân Khanh. Nàng xem xem Lạc Vân Khanh sẽ ngụy biện thế nào.
mặc cho chúng t.ử xung quanh ép hỏi, Lạc Vân Khanh vẫn chẳng giải thích gì.
Hốc mắt nàng đỏ hoe, nước mắt đong đầy hốc mắt, rơi từng giọt, từng giọt một: "Ta, . Ta sai ..."
Lạc Vân Khanh , chúng t.ử hùng hổ ép hỏi lập tức câm như hến.
Lê Dương - kẻ cuồng si một của Lạc Vân Khanh thậm chí còn tiến lên che chở nữ thần lưng, Lâm Tiêu bằng ánh mắt lên án.
"Đại sư tỷ, giọng điệu của tỷ quá hung dữ. Vân Khanh sư vẫn còn nhỏ, lẽ nhớ nhầm vị trí động phủ của bản với động phủ của Thi Chỉ Tình."
Lâm Tiêu: "..."
Không chứ, ngươi lời ?
Ngay cả động phủ của cũng thể nhầm, nàng còn tu tiên gì nữa, về nhà chăn dê cho .
Lâm Tiêu duỗi tay giật túi trữ vật của t.ử cạnh, ném cho Lê Dương. Trong lúc Lê Dương khó hiểu, nàng hét lên: "Ngươi gì? Dám trộm túi trữ vật của đồng môn!"
Lê Dương trợn tròn mắt: "Ta trộm! Là tỷ ném cho !"
Vẻ mặt Lâm Tiêu tràn ngập sự vô tội: "Ồ, xin nhé. Đầu óc , còn tưởng là ngươi trộm chứ."
Lê Dương: "..."
Đệ t.ử giật mất túi trữ vật: "..."
Chúng t.ử còn : "..."
Không ảo giác , dường như Lâm Tiêu thấy một tiếng khẽ từ nơi nào đó vọng .
Lê Dương trả túi trữ vật cho t.ử , bất mãn trợn mắt lườm Lâm Tiêu: "Đại sư tỷ, gọi tỷ là sư tỷ, chứng tỏ cực kỳ kính trọng tỷ. Sao tỷ thể trêu đùa ?"
Lâm Tiêu khịa ngay: "Ai đùa ngươi ? Sao hả? Nàng thể nhớ nhầm động phủ, cho phép đầu óc ?"
"Tỷ!" Lê Dương thấy Lạc Vân Khanh ngừng lau nước mắt, trái tim đau như thắt : "Vân Khanh sư , tỷ còn thế nào nữa? Trái tim tỷ bằng đá ư?"
Lâm Tiêu mắng thẳng mặt: "Nàng vu khống khác, nàng còn lý chắc? Cứ như khác . Thi Chỉ Tình cũng đấy thôi, đầu còn dập đến độ vỡ toác , thấy ngươi quan tâm ?"
"Nếu trái tim bằng đá, trái tim ngươi bằng gì? Huyền thiết ư?"
Lê Dương Lâm Tiêu khịa đến nghẹn họng, suýt chút nữa bật thốt câu: Thi Chỉ Tình thể sánh với Vân Khanh sư của ?
may mà vẫn còn giữ chút lí trí, nên mới miệng.