KHI ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT SIÊU ĐẸP TRAI - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:37:02
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vết sẹo từ quá khứ
Ký ức đưa Phó Miểu Miểu trở về những ngày khi cô, bà Triệu Tuệ Lan, ly hôn với cha cô.
Cha cô, Phó Vân Sâm, vốn là một thiếu gia "ngậm thìa vàng" chẳng màng khói lửa nhân gian. Ông và cô từng một tình yêu vượt giai cấp, yêu đến nồng cháy, yêu đến mức bất chấp tất cả để đến với .
Thế nhưng, khi cuộc sống về với những vụn vặt của "củi gạo mắm muối", khi nhà họ Phó cắt đứt nguồn viện trợ, thứ gọi là tình yêu bỗng chốc trở thành gánh nặng. Trong ấn tượng của Miểu Miểu, cha cô từng một bước chân bếp, từng lau nhà tự tay giặt lấy một bộ quần áo. Ông chỉ lười nhác dài sofa, cao ngạo lệnh cho cô và cô hết việc đến việc khác.
Suốt một thời gian dài, cô sống trong u uất, và cha cô cũng chẳng khá khẩm hơn. Mỗi khi tranh cãi, Phó Vân Sâm văng tục, nước miếng văng tung tóe:
> "Triệu Tuệ Lan, nếu vì gặp cô, bây giờ vẫn đang sống đời vinh hoa phú quý!"
>
Ông chịu nổi sự chênh lệch khắc nghiệt giữa thực tại và quá khứ, cuối cùng chọn cách ly hôn. Có lẽ do chút áy náy muộn màng, hoặc vẫn còn sót chút tình nghĩa cũ, khi ly hôn, ông nài nỉ ông nội danh nghĩa của Miểu Miểu để cho hai con hai tòa nhà.
Từ đó về , bà Triệu mỗi ngày đều đắm chìm trong niềm vui thu tiền trọ, chẳng bao giờ nhắc "Phó " thêm một nào nữa.
Món quà quý giá nhất
Tuy nhiên, khi Miểu Miểu trưởng thành và đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi, bà Triệu dù nếm trải thất bại nhưng vẫn kiên quyết khuyên con gái nên bước hôn nhân. Trong trận cãi vã dữ dội nhất, Miểu Miểu thốt những lời kiêng dè:
> "Mẹ kết hôn với ba, cuối cùng nhận cái gì? Chẳng chỉ là một đống đổ nát ?"
>
Bà Triệu sững . Bà mắng cô lương tâm, trách cô nên lấy trải nghiệm thất bại của để áp đặt lên tương lai của chính .
> "Miểu Miểu, khi về già con cô đơn lẻ bóng. Mẹ chắc chắn sẽ con."
>
Lúc đó, và ngay cả bây giờ, Miểu Miểu vẫn cảm thấy hai câu đó là một kiểu "đạo đức bắt cóc". đêm đó, cô nhận tin nhắn WeChat từ :
> "Mẹ con mà, bảo bối."
>
Dù chuyện qua lâu, nhưng mỗi khi nhớ , cảm xúc trong lòng Miểu Miểu vẫn trào dâng mãnh liệt. Giữa cơn ốm, sự yếu đuối khiến nước mắt cô kìm mà trào . Cô vội vàng lau , tự trách : "Thật là, cứ hễ ốm là trở nên yếu đuối thế !"
Cô dùng hai tay che mặt, suy nghĩ một lát đổi sang tư thế... bài tập thể d.ụ.c bảo vệ mắt để giấu đôi mắt đỏ hoe.
Sự dịu dàng của Sầm Lễ
Sầm Lễ xong việc bước thấy bộ dạng thẫn thờ của Miểu Miểu. Anh chút lúng túng, thậm chí dám gần:
> "Đã xảy chuyện gì ?"
>
Miểu Miểu hít một sâu, lắc đầu, thầm may mắn vì kịp bình tâm trạng.
> "Thì... cảm tính chút thôi mà." – Cô đùa, gượng gạo chuyển chủ đề: "Hôm nay tiết ? Nếu thì cứ , khỏe hơn nhiều , thật đấy."
>
Cô , Sầm Lễ cũng chẳng còn cách nào. Giai điệu quốc ca trang nghiêm vang lên từ trường học phía khiến khí xung quanh chút trầm mặc. Anh khẽ gật đầu:
> " đổi tiết với khác ."
>
Miểu Miểu ngẩn , dù đoán lý do nhưng vẫn hỏi khẽ: "Tại ?"
> "Vì em đó." – Sầm Lễ mím môi.
>
Trái tim Miểu Miểu như pháo hoa rực rỡ bùng nổ, tâm trạng cô dịu ngay lập tức. Cô ngước lên , khát cầu một câu trả lời chắc chắn hơn. Sầm Lễ rủ mắt, một lúc mới thì thầm:
> "Vì em đang ốm. Và ... tự cho là cần ở đây vì em."
>
Chỉ là cảm mạo thôi mà, Miểu Miểu nín mỉm : " quan trọng đến thế cơ ?"
Thấy tâm trạng cô khá hơn, Sầm Lễ khẽ thở phào, khẽ "ừ" một tiếng. Chỉ một tiếng "ừ" đơn giản thôi cũng đủ khiến những giọt lệ còn vương mắt Miểu Miểu hóa thành nụ .
> "Oa, cảm động thật đấy." – Cô một cách chân thành, chút đùa cợt.
>
"Lời thú tội" thẳng thắn
Ngay khoảnh khắc đó, Sầm Lễ dường như bắt "tín hiệu cầu cứu" từ sâu trong lòng Miểu Miểu. Anh kéo ghế xuống mặt cô. Bốn mắt , trái tim bỗng mềm nhũn.
Dưới lầu, bài quốc ca kết thúc, lá cờ đỏ tung bay trong gió. Sầm Lễ trịnh trọng gọi tên cô: "Phó Miểu Miểu."
> "Có!" – Cô nghiêm chỉnh đáp lời.
>
Anh cô hồi lâu : "Đây chỉ là một việc nhỏ đáng kể."
Miểu Miểu sững sờ, sống mũi cay cay. Cô thắc mắc: "... chính cái việc nhỏ , khối đàn ông ."
Cô vẫn còn mang theo nỗi uất ức dành cho cha Phó Vân Sâm. Bỗng dưng, chiếc thìa treo tường bếp rơi xuống sàn phát tiếng "keng" ch.ói tai.
Sầm Lễ lập tức hiểu nút thắt trong lòng cô. Anh mừng vì hành động của cô ghi nhận, nhưng cũng lo lắng vì cô quá cảm động chỉ vì một bát cháo một buổi đổi tiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-doi-tuong-xem-mat-sieu-dep-trai/chuong-16.html.]
> "Miểu Miểu, bất kỳ đàn ông nào trong giai đoạn tán tỉnh cũng sẽ bỏ bộ thời gian và tâm sức, phô diễn những gì nhất của mặt thích."
>
Miểu Miểu mở to mắt, nắm lấy trọng điểm: "Ồ, là đang theo đuổi ?"
Sầm Lễ ngẩn : "..."
> " ." – Đến nước , chẳng việc gì phủ nhận. " đó là trọng điểm."
>
Tâm trạng bình phục , Miểu Miểu tinh nghịch gãi má: "À, hóa hôm nay tất cả những việc chỉ là để màu, diễn cho xem thôi đúng ?"
Sầm Lễ mím môi, chỉ hít một khí lạnh. Nói nhiều quá hóa tự đào hố chôn .
Thấy khổ mà , Miểu Miểu cong mắt rộ lên. Cô khẽ cúi , đột ngột sát gần :
> "Thế kiểu đuổi là sẽ bỏ mặc ? Anh còn nấu cơm cho nữa ?"
>
Ánh nắng leo lên vai họ như đang lắng lời thì thầm. Trong thở giao hòa, yết hầu Sầm Lễ khẽ chuyển động:
> " loại đó. Đương nhiên là vẫn nấu. Em tin ?"
>
Thư Sách
Trong đôi mắt nâu thâm trầm của phản chiếu hình bóng cô. Miểu Miểu thấy nhịp tim đập liên hồi. Một lúc , cô mỉm rạng rỡ:
> " tin
Họ thật lâu giữa gian tĩnh lặng, cho đến khi tiếng loa phóng thanh từ trường học tắt hẳn. Sầm Lễ chút chịu nổi sự chân thành và tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt cô, dời tầm mắt, trái tim vẫn đập loạn nhịp.
Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp. Cơn gió thu luồn qua khe cửa sổ tấm rèm lay động, khiến thời gian như đang trôi trở . Sầm Lễ nén nụ đang chực trào, cố tỏ nghiêm túc:
> "Mới thế tin ?"
>
Miểu Miểu tươi, gật đầu lia lịa chút ngần ngại. Sự thẳng thắn khiến Sầm Lễ mừng lo, khẽ nhíu mày:
> "Tưởng Trì Thanh từng bảo là gương mặt của một kẻ đào hoa điển hình đấy."
>
Anh định dùng lời của ngoài để giúp cô "tỉnh táo" . Miểu Miểu chỉ trợn mắt:
> "Anh đừng bậy, chỉ ghen tị vì trai thôi!"
>
Ba chữ cuối cô cố ý thật to, đầy vẻ khẳng định. Sầm Lễ nhất thời câm nín, vành tai đỏ ửng lan nhanh xuống cổ. Buổi sáng mùa thu bỗng chốc trở nên nóng nực đến lạ thường.
Thấy bối rối, Miểu Miểu đắc ý hì hì. Cô chống tay lên đầu gối, ghé sát mặt mặt :
> "Anh hổ đấy ? Hóa dễ hổ thế ?"
>
Phát hiện "vùng đất mới", Miểu Miểu đà lấn tới. Sầm Lễ định lùi nhưng cô nhanh tay túm lấy cổ tay. Nhìn bộ dạng đắc ý của cô, thầm nghĩ cần mạnh mẽ hơn, nếu nào đối mặt với cô cũng sẽ đ.á.n.h bại mất.
Anh né tránh nữa, ánh mắt đầy kiên định thẳng cô, hỏi:
"Em tin , chỉ vì trai thôi ?"
Miểu Miểu chột , im lặng lùi về "vùng an " chỗ khác. Sầm Lễ dở dở vì câu trả lời lời . Miểu Miểu lí nhí:
> "Anh đừng buồn. Phải nghĩ thế : Nếu trai, chúng chắc chắn chẳng 'đoạn ' ."
"Ừm." – Sầm Lễ trầm giọng. "Thế thì ? Khi già , nhan sắc phai nhạt thì thế nào?"
>
Miểu Miểu kinh ngạc ngẩng đầu lên, cô nhận đang đùa, lúng túng đáp: "... nghĩ đến chuyện đó."
Phản ứng đáng yêu trực tiếp của cô khiến Sầm Lễ suýt bật , nhưng vẫn giả vờ buồn bã "Ồ" một tiếng. Miểu Miểu cuống cuồng:
"Chắc là , hạng thực dụng thế mà. Với ... với ..."
Đầu óc cô đang xoay chuyển như một cơn lốc để tìm lý do thì bắt gặp ánh mắt đầy ý trêu chọc của Sầm Lễ. Hóa lừa! Cô nghiến răng định "trả thù", nhưng giây tiếp theo, Sầm Lễ rút điện thoại , ngón tay lướt nhanh màn hình.
Miểu Miểu tò mò khẽ đá mũi giày : "Anh đang gì thế?"
Sầm Lễ cô, môi nở nụ quyến rũ:
"Gửi lời cảm ơn bố ."
"Hả?" – Miểu Miểu ngơ ngác.
"Cảm ơn họ cho vốn liếng để thể 'câu dẫn' em."