KHI CHỒNG TÔI LÀ CẢNH SÁT HÌNH SỰ - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:39:51
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chỉ đó chằm chằm màn hình, thấy trong video, đôi mắt mở to, cơ bụng của mẫu nam, nuốt nước miếng ngừng.

Cảm giác tuyệt vọng đến mức lập tức đầu thai.

Điều tồi tệ hơn là.

Trần Cảnh Tiêu nhấn nút dừng .

Anh phóng to cảnh suýt nữa sờ cơ bụng của mẫu nam.

“Tiểu thư Ôn.”

Anh gõ nhẹ lên màn hình, chiếc nhẫn cưới phát tiếng động sắc bén.

“Giải thích động tác thế nào?”

chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống:

“Chồng , em ! Đây là thưởng thức nghệ thuật...”

Trần Cảnh Tiêu nghiến răng:

“Dẫn .”

Cặp chân dài trong quần cảnh sát bước đầy khí thế.

Nhớ lúc mai mối, trong bộ cảnh phục, trong đầu chỉ là còng tay và những suy nghĩ mê đầy màu sắc.

Bây giờ báo ứng đến , thật sự dùng còng tay để ép .

Được thưởng một chiếc vòng tay nhỏ màu bạc.

MMH

Ôi ôi.

Trong phòng thẩm vấn.

Trần Cảnh Tiêu chăm chú chiếc áo dây của .

Anh mặt mày u ám, cởi áo cảnh phục và khoác lên .

co ghế, im lặng giả vờ như con chim cút.

“Tên?”

“Là vợ ...”

Cây b.út bi "bốp" rơi xuống bàn.

Trần Cảnh Tiêu mở cổ áo , tăng giọng:

“nghiêm túc .”

yết hầu đang chuyển động, nhỏ giọng:

“Ôn Nhiên.”

Anh mặt lạnh như tiền:

“Động cơ phạm tội?”

“Ba mươi hai ngày sống trong cô đơn.”

bắt đầu đếm ngón tay để tố cáo:

“Yêu một chồng về nhà...”

Cảnh sát trẻ đang ghi biên bản ở góc phòng bật như ngỗng kêu.

Trần Cảnh Tiêu liếc qua bằng ánh mắt sắc lạnh.

“Khai báo rõ ràng, trong suốt quá trình gì?”

“Chẳng gì cả, chỉ uống một cốc nước trái cây...”

Anh gõ gõ lên bàn, cảnh cáo:

“Cung cấp lời khai giả là sẽ chịu trách nhiệm pháp lý.”

“Thì, nhảy múa thôi...”

“Nhảy thế nào? Đã xảy chuyện gì?”

“Chắc là, vô tình chạm cơ bụng của ...”

“Chạm bao nhiêu ?”

“Cái liên quan gì đến vụ án?”

nhịn mà hỏi .

Anh nhíu mày, giọng nghiêm khắc:

“Mỗi chi tiết đều khai rõ.”

c.ắ.n răng, tiếp tục khai báo:

“Hai ? Ba ?”

Trần Cảnh Tiêu mặt ngay lập tức chuyển sang màu xanh, giọng lạnh lùng đáng sợ:

“Rốt cuộc là bao nhiêu ?”

cúi đầu vì cảm thấy :

“Em sai , chồng ...”

Một cảnh sát bên ngoài cửa đang thò đầu .

“Khụ, đội trưởng, theo quy định hỏi rõ vị trí tiếp xúc của nghi phạm — cơ bụng là bụng, giữa bụng bụng ?”

Trần Cảnh Tiêu ánh mắt như mũi tên:

“Các rảnh quá nhỉ?”

“Đây chẳng là điều dạy !”

Mấy đó trêu:

“Tuần khi quét mại dâm, còn việc thu thập chứng cứ chi tiết như ...”

“Đó là đối với việc mua dâm!”

vợ chạm đường cong cơ bụng đấy.”

Cảnh sát đang ghi biên bản cố nhịn , lấy điện thoại :

“Đội trưởng, xem , trong nhóm của đội hình sự đang bàn tán về tốc độ phá án đêm nay của , hỏi dùng tốc độ chạy 100m ...”

Trần Cảnh Tiêu nắm lấy gáy của đó và ném ngoài cửa.

Cảnh sát trẻ thò đầu qua khe cửa:

“À, nếu vợ cần thưởng thức nghệ thuật cơ bụng, đội cảnh sát của chúng ...”

“Không tan ca ?”

Cảnh sát trẻ vội vàng :

“Muốn ! Hai cứ tiếp tục công việc .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-chong-toi-la-canh-sat-hinh-su/2.html.]

“À đúng , đội trưởng, phần giấy tờ cho gia đình nhớ ký xong mới thể đưa vợ về nhà đấy nhé.”

Trần Cảnh Tiêu mặt tối sầm, ký tên lên giấy.

Rồi đưa tay chỉnh chiếc áo cảnh phục phủ .

Trên đường về, lời nào mà lái xe.

ngoan ngoãn lo sợ:

“Trần Cảnh Tiêu, ... giận ?”

Anh mặt biểu cảm:

“Không giận.”

Nói một đằng, một nẻo.

lén lút trộm .

Đường viền quai hàm của đàn ông căng cứng, đôi mày hẹp và sâu, mắt khép xuống, môi mỏng khẽ mím .

Những ngón tay dài nắm c.h.ặ.t vô-lăng, tay áo sơ mi màu xanh cuộn lên đến khuỷu tay, lộ cánh tay đường gân mạch rõ ràng.

Quả thật, ngay cả khi giận vẫn trai.

đang nghĩ xem thế nào để dỗ .

Đột nhiên điện thoại rung lên.

nhận cuộc gọi, tiếng của cô bạn vang lên từ đầu dây bên :

“Ôn Nhiên, đẩy tám mẫu cho chồng đấy! Cậu thì thoải mái sờ soạng, còn thì vẫn đang bứt rứt đây!”

“Không đùa , cảnh sát nhà chân dài, mặc đồng phục cảnh sát , còn xao xuyến. Thắt lưng của Cảnh Tiêu chắc chắn còn đáng giá hơn mấy mẫu!”

Cái gì thế , lời lẽ thật là...!

hoảng hốt, vội vàng tắt máy.

chẳng may ấn nhầm chế độ loa ngoài:

“Nghe Cảnh Tiêu về cùng , tối nay chắc chắn là một trận to ?”

“Chờ đợi mấy ngày nay, chắc chắn là cái quần của cũng nóng lên !”

Trần Cảnh Tiêu liếc , biểu cảm rõ ràng.

tay run rẩy, điện thoại bất cẩn rơi xuống ghế.

“Cậu về nhà mỗi ngày, chắc là vì chẳng ?”

“Tớ gửi cho một bảng đ.á.n.h giá mẫu mạnh mẽ đấy! Nhớ gửi báo cáo kết quả cho nhé...”

“Tớ sẽ mua cho một bộ đồ chiến đấu để chồng dùng, nhất định xích đầu giường...”

Trần Cảnh Tiêu cúi xuống nhặt điện thoại lên, giọng bình tĩnh:

“Lâm tiểu thư, cô chi 200 nghìn cho VIP ở câu lạc bộ đêm, cần chúng đến nhà phổ cập pháp luật ?”

Đầu dây bên vang lên tiếng ho sặc sụa:

“Ê, ... đội trưởng trần, chúng chỉ là đang thưởng thức nghệ thuật thôi mà...”

Cuộc gọi ngắt.

Trong xe im lặng đến mức thể thấy gì.

Chúng qua một cửa hàng tiện lợi, dừng xe với vẻ mặt lạnh lùng.

Một lúc , tay cầm hai hộp nhỏ.

mua cái gì...”

tò mò hỏi.

Anh trả lời, chỉ im lặng đưa thẳng hộp tay .

xuống.

Trên hộp in rõ 001.

Ôi trời, còn là size lớn nữa.

Về đến nhà, Trần Cảnh Tiêu lập tức phòng tắm.

cầm chiếc hộp nhỏ trong tay, lớp màng nhựa gần như moi đến lửa.

Nghe tiếng nước từ phòng tắm, chợt cảm thấy lòng dâng lên một nỗi xao động.

Tiếng nước đột ngột dừng .

Anh bước từ phòng tắm, tóc ướt đẫm, nước nhỏ từ đường viền hàm xuống cổ.

Bờ vai rộng, cơ bắp tay căng cứng và chắc nịch.

Thắt lưng thon gọn, sáu múi bụng rắn rỏi rõ ràng, chiếc khăn tắm gần như rơi xuống nhưng mắc ở đường cong cơ bụng.

Đột nhiên nghĩ đến cái eo của một con ch.ó đực trong tiểu thuyết, và giờ nó hiện thực hóa ngay mắt.

nuốt nước bọt.

“Eo của mẫu nam dễ sờ ?”

Anh bên giường, tạo thành bóng mờ, giọng lạnh lùng:

“Sờ ?”

trong lòng đột ngột thắt .

Anh còn nhớ chuyện nhỉ?

“Không, ...”

“Chút xíu cũng , eo của nhất.”

“Thật sự là vô tình chạm , ông xã...”

Anh cúi đầu, mặt lạnh lùng như thẩm vấn:

“Tại câu lạc bộ đêm và gọi mẫu nam?”

giơ ba ngón tay lên, mặt đầy vẻ tội nghiệp:

“Trời đất chứng giám, là Lâm Như ép .”

, cô cứ bắt .”

“Bọn họ bằng .”

Anh khẩy:

“Biên bản của Lâm Như hết , là cô gọi, cô còn dám sờ.”

Vậy mà bạn thế ?

Anh vẫn lạnh mặt, nhắc nhở :

“Có , trong đám đó, một kẻ l.ừ.a đ.ả.o đang truy nã.”

 

Loading...