Dì Trương sửng sốt, ngập ngừng thôi, e dè dò hỏi ý kiến. dành cho dì một ánh mắt trấn an.
Kỳ Vân Chu vẫn đang bận rộn dỗ dành Tô Diệu Diệu, bèn trực tiếp ngắt lời:
“Vân Chu, ông bà ngoại bạn cũ mời nông trang chơi , út của cũng việc bận, xem sắp xếp chỗ ở cho cô Tô đây thế nào? Gợi ý của là cứ ở tạm tầng một, dù bây giờ lên lầu cũng tiện. Cô Tô kết hôn với , cứ ở phòng cho khách .”
Lời dứt, Tô Diệu Diệu bỗng vẻ vô cùng chính trực:
“Không cần cô Vân, trải đệm ngủ đất trong phòng Chu là , như tiện chăm sóc . Trước lúc Chu còn ở dạng linh hồn cũng luôn ở cạnh . thích vì tiền, mà là vì tình yêu.”
Kỳ Vân Chu cảm động đến mức sắp rớt nước mắt, lúc sang , trong mắt đong đầy sự thất vọng:
“Vân Lê, chuyện đến lượt em quyết định , cứ để chủ là đây sắp xếp. Anh nhớ tầng ba ánh sáng , để Diệu Diệu ở đó .”
Nghe xong, liền cau mày.
Tầng ba là khu vực sinh hoạt của nhà ba chúng , đây Kỳ Vân Chu vốn dĩ ở tầng hai. Hồi đó Kỳ Mặc Hàn còn cho đập thông hai phòng ngủ ở tầng ba, bây giờ đào phòng trống.
bèn rõ tình hình thực tế.
Tô Diệu Diệu cứ như thể sỉ nhục, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ quật cường:
“Vậy phiền cô Vân nữa. Anh Chu, em mà, em xưa nay quan tâm đến những vật ngoài , cái giường ngả lưng là đủ .”
“Diệu Diệu, ngay mà, em là thuần khiết, chút giả tạo nhất đời.”
Hai kẻ đó ôm chầm lấy , thi bày tỏ nỗi lòng.
sai dọn dẹp hai căn phòng ở tầng một, chẳng buồn thêm. lúc định xuống lầu thì một tiếng kinh hô vang lên.
Tô Diệu Diệu chạy tót lên tầng ba, mở tung cửa thư phòng của con trai từ lúc nào.
Cô phấn khích mặt, sang Kỳ Vân Chu:
“Anh Chu, em thích căn phòng quá, hoa văn tường và sàn nhà thật đấy.”
Nói , cô ngượng ngùng cúi đầu: “Anh đấy, em luôn nuôi một chú mèo nhưng giờ em chẳng nuôi nổi.”
Kỳ Vân Chu xót xa chịu , vội vàng ôm lấy cô :
“Không Diệu Diệu, em nuôi bao nhiêu con thì nuôi bấy nhiêu, sẽ để em sống khổ sở như nữa.”
Nghe , Tô Diệu Diệu lập tức ngẩng đầu hôn Kỳ Vân Chu một cái, nũng nịu:
“Vậy em dùng phòng phòng cho mèo nha!”
“Tất nhiên là , ngày mai sẽ gọi đến thi công .”
Hai kẻ thế mà dăm ba câu định cướp luôn thư phòng của con trai .
Tô Diệu Diệu trúng đồ phết. Hình vẽ tường thư phòng vốn dùng để rèn luyện tư duy, t.h.ả.m trải sàn là hàng dệt thủ công của Ý, thể xịn !
tức cành hông, hai kẻ dây dưa ân ái thế nào cũng nhưng dám cướp đồ đầu con trai ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ket-hon-xong-ban-trai-thuc-vat-tinh-lai/chuong-3.html.]
Nằm mơ! xắn tay áo chuẩn khai chiến.
Chưa đợi lên tiếng, dì Trương mang vẻ mặt khó xử bước tới:
“Cậu Vân Chu, đây là thư phòng của tiểu thiếu gia, động ạ.”
Kỳ Vân Chu sửng sốt. Tiểu thiếu gia chính là cơ mà, tự dưng lòi một cái thư phòng. Sau đó mới vỡ lẽ cất giọng đầy hoài niệm:
“Cậu út kết hôn ? Thư phòng là của em họ . Không , út từ nhỏ thương cháu nhất, một căn phòng thôi mà.”
Nói định bấm máy gọi luôn cho bên thiết kế.
bước lên phía ngăn , chắn ngang cửa phòng:
“Không , căn phòng cấm ai đụng .”
Nếu để nhóc tỳ Kỳ Dục phòng cướp mất, thằng bé sẽ giận dỗi đến thế nào.
Chẳng câu nào chạm nọc , là những khó chịu chất chứa từ lúc về nhà đến giờ khiến bùng nổ. Kỳ Vân Chu ném toẹt chiếc điện thoại xuống, phẫn nộ quát:
“Vân Lê! Cô cho rõ , đây nhà cô, cô tư cách lệnh ở đây. Diệu Diệu là nữ chủ nhân tương lai, việc đều theo cô . Thái độ của cô khiến yên tâm nổi, chuyện cô dọn đây sống cứ để hẵng tính, cô mau cút về nhà tự kiểm điểm .”
bật .
Kỳ Vân Chu chắc là quên mất , vượt qua bài kiểm tra của gia tộc thì gì tư cách sống ở nhà chính.
4
Bầu khí nháy mắt chìm tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng Kỳ Vân Chu thở phì phò hồng hộc, qua cũng là đang giận điên . Tô Diệu Diệu ánh mắt đầy xót xa vuốt n.g.ự.c cho , ngẩng đầu lườm với vẻ bất bình:
“Cô Vân, đây là nhà của Chu, cô là ngoài, quản thế nhiều ? Cô vốn dĩ ở đây , lấy quyền gì mà chỉ tay năm ngón?”
khoanh tay n.g.ự.c, nhướng mày:
“Ai với cô là ở đây?”
Tô Diệu Diệu sững sờ, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t, bắt đầu lắp bắp:
“Cô... cô... thế là ý gì?”
Kỳ Vân Chu cũng chuyển dời tầm mắt sang , ánh lên vẻ nghi hoặc.
Dì Trương mỉm giải thích:
“Cậu Vân Chu, cô Tô, phu nhân vẫn luôn sống ở nhà chính, tám năm .”
Mắt Kỳ Vân Chu sáng rực lên, mang theo vẻ mặt “ ngay mà”, giữa hàng mày còn vương chút đắc ý:
“Tiểu Lê, hôn mê bao nhiêu năm qua, cảm ơn em chăm sóc bố .
----