KẸO HỒ LÔ VÀ SÔ-CÔ-LA - 2

Cập nhật lúc: 2024-09-27 09:46:55
Lượt xem: 16,368

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

06

 

Không ngờ, điều ước sinh nhật của trở thành hiện thực.

 

Khi mở mắt nữa, đám bạn hư hỏng đang xô đẩy .

 

"Mộng Tiểu thư, còn ngây đó gì? Mau , thể chờ để thấy nổi giận nữa ."

 

Họ nham hiểm, về phía Hứa Tuấn.

 

Hứa Tuấn 17 tuổi đang ở góc, lặng lẽ ăn cơm.

 

Ánh sáng mờ mịt, bóng lưng cô độc.

 

Giống như ở tuổi 27.

 

Dù là trong cảnh nghèo khổ khi giàu , luôn giữ lấy sự cô độc của .

 

Khi thấy còn trẻ và khỏe mạnh, kìm nước mắt.

 

bưng khay cơm, thản nhiên bước đến mặt Hứa Tuấn, đang ăn những món dưa muối miễn phí trong căng tin.

 

Anh , thấy ý định xuống cạnh .

 

Chỗ vốn chật hẹp, nhưng vẫn nhích trong thêm một chút.

 

Trên khay cơm của , ngoài cơm trắng chỉ vài miếng dưa muối và bắp cải muối, cùng một bát canh dưa chua loãng chút dầu mỡ nào.

 

Khoảnh khắc đó, một cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể .

 

Sau khi u.n.g t.h.ư, lẽ thể chống chọi thêm một chút bằng hóa trị.

 

bác sĩ rằng cơ thể quá yếu do suy dinh dưỡng từ thời niên thiếu, để di chứng.

 

Cuối cùng, thể vượt qua hóa trị thứ hai.

 

Nhìn gương mặt xanh xao, gầy yếu của , nghẹn lời, cổ họng như tắc nghẽn: "Cậu... thể cho ăn..."

 

cố gắng kiềm chế cảm xúc của , nhưng vẫn thể hết câu.

 

Chắc giờ nghĩ là một kẻ điên rồ.

 

điều chỉnh cảm xúc, thêm gì nữa.

 

Trong ánh mắt ngạc nhiên của , gắp một miếng củ cải muối và cho miệng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Vừa mặn chát, vị nhạt như nhai sáp.

 

Hứa Tuấn, xin , đến muộn.

 

06

 

Khi ngẩng đầu lên, chỉ thấy gương mặt lạnh lùng của .

 

"Bạn học, dưa muối thể lấy miễn phí, đừng đùa cợt như thế ."

 

Lúc , nhiều học sinh trong căng tin ngừng ăn và sang chúng , tiếng bàn tán vang lên khắp nơi.

 

Đặc biệt là nhóm phía chúng , chuyện một cách to tiếng và rõ ràng.

 

"Ha ha, tiểu thư Mộng Du thật là lợi hại, dám trêu chọc học bá lạnh lùng."

 

"Chỉ các cùng học cấp ba mới gọi là học bá thôi, chứ hồi cấp một và cấp hai, biệt danh là 'Sao Chổi'."

 

"Hả, tại gọi là ‘Sao Chổi’?"

 

"Vì hại c.h.ế.t chính bố ruột của , còn hại c.h.ế.t..."

 

Nghe đến từ "Sao Chổi", Hứa Tuấn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi lên làn da trắng nhợt của .

 

Chưa kịp để cô bạn phía hết câu, dậy: "Bạn học, bố dạy nên lưng khác ?"

 

Nói xong, vẫn cảm thấy hết giận, bồi thêm một câu: "Cậu bố , nhưng thấy cũng chẳng chút giáo dưỡng nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/keo-ho-lo-va-so-co-la/2.html.]

 

Cô gái phản bác dám đối đầu với , chỉ dám lẩm bẩm nhỏ giọng: "Cô điên , chẳng định trêu chọc Hứa Tuấn ?"

 

càng tức giận, một chân bước khỏi chỗ , định đến cho nhẽ.

 

Bỗng cảm nhận một cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay .

 

Hứa Tuấn nắm lấy tay .

 

"Ngồi xuống ăn cơm ."

 

Giọng bình tĩnh, ánh mắt cũng trở vẻ lạnh lùng thường thấy.

 

Ngồi xuống , ánh mắt của , gắp hết sườn xào chua ngọt và thịt kho tàu trong bát bỏ khay của .

 

, giọng điệu hối : "Đây là bồi thường cho việc ăn dưa muối của , hy vọng chê.

 

"Ồ đúng , dù chúng học cùng lớp lâu như nhưng hình như bao giờ chính thức quen.

 

"Hứa Tuấn 17 tuổi, chào , là Mộng Du 17 tuổi."

 

mỉm rạng rỡ và chìa tay thiện.

 

Lời của như pháo liên hồi, ngẩn ngơ miệng mở khép .

 

" ăn no ."

 

Sau một lúc im lặng, bỏ bốn từ dậy rời .

 

Để sững sờ tại chỗ.

 

Cùng với thanh sô-cô-la trong tay sắp tan chảy, mà còn kịp tặng.

 

07

 

Kiếp , dù như , nhưng vẫn theo lời Phó Nhiên, gắp nhiều thức ăn từ bát của Hứa Tuấn.

 

Vì cảm thấy ghê tởm, hề ăn miếng nào trong đó.

 

Sau đó, vì cảm thấy áy náy, khi rời , tặng một thanh sô-cô-la.

 

Phó Nhiên còn chế giễu rằng, đó lẽ là thứ ngon nhất Hứa Tuấn từng ăn trong đời.

 

mười năm , khi dọn dẹp phòng việc của Hứa Tuấn, mới thấy thanh sô-cô-la đó vẫn còn bàn .

 

Hứa Tuấn đặt nó trong một chiếc l.ồ.ng kính tinh xảo, bơm khí đặc biệt để giữ nó mãi mãi hư hỏng.

 

Trong khoảnh khắc đó, vô suy nghĩ lướt qua đầu , cảm xúc trào dâng.

 

Thanh sô-cô-la trong tay khiến thấu bí mật mà giấu kín.

 

giờ đây, với sự chênh lệch địa vị xã hội quá lớn, đành đè nén suy nghĩ của .

 

, chỉ một thanh sô-cô-la thôi, thể lên điều gì chứ?

 

cũng còn là tiểu thư quyền quý nữa, gì còn tư cách để sánh vai cùng .

 

08

 

"Hahaha, Mộng Du, thật quá đáng, đổ hết đồ ăn thừa cho 'tai họa'. Nếu ai cách sỉ nhục khác, thì đó chính là , đại tiểu thư."

 

Phó Nhiên vỗ mạnh xuống ghế cạnh .

 

kinh ngạc .

 

Hóa , trong mắt họ, hành động của là một sự sỉ nhục đối với Hứa Tuấn.

 

Vậy lẽ Hứa Tuấn cũng nghĩ như ?

 

Ôi, đồ ngốc , trong đầu chỉ nghĩ ăn ngon hơn, nhưng cách thể hiện thì khiến khó chịu như .

 

Bùi Bội xuống bên , thong thả : " tại giúp cái tên 'tai họa' đó? Mấy cô gái sai mà, Hứa Tuấn hại c.h.ế.t bố ruột của , còn hại c.h.ế.t cả em gái ruột. Nếu tiếp cận , cũng sẽ hại c.h.ế.t sớm thôi."

 

Bùi Bội cũng là trong giới của chúng .

Loading...