YÊU LẠI TỪ ĐẦU - Chương 1:
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:33:31
Lượt xem: 1
dặn tài xế taxi đến phát mệt: “Làm ơn, đừng đưa đến bệnh viện phụ sản trung tâm, vòng qua bệnh viện Maria nhé, chỉ một chút xíu thôi mà.”
Vậy mà cứ như thể điếc đặc, lái thẳng một mạch đến bệnh viện trung tâm.
Anh còn thao thao bất tuyệt: “Bác sĩ Lữ ở đây đỡ đẻ giỏi lắm, vợ cũng sinh ở đây, con khỏe mạnh bụ bẫm. Cô cứ yên tâm mà sinh, đừng lo lắng gì cả.”
Ừ thì, nếu ở đây quen, cũng yên tâm thật. Vấn đề là, chồng cũ của , chính là bác sĩ Lữ mà nhắc đến. Làm quên cảnh như mưa như gió ngày chúng ly hôn.
Hai năm chung sống, chúng vẫn con. Đi khám, mới là do vấn đề. Mẹ chuyện, bà như bốc hoả, ép ly hôn ngay lập tức. Bà còn trẻ, tìm khác, thể cho bà bế cháu, để sống hết quãng đời còn .
đồng ý, thật lòng. Dù và Lữ Tống quen qua mai mối, tình cảm ban đầu nhạt nhẽo như nước ốc, nhưng hai năm chung sống, chúng cũng dần hiểu . Mỗi công việc riêng, ờm, mỗi bận rộn với cuộc sống của . Ly hôn dễ dàng như , thấy thật vô trách nhiệm.
nghĩ thế. Bà bảo, Lữ Tống thể sinh con mà vẫn cưới , mới là vô trách nhiệm. Rồi bà còn lấy tính mạng uy h.i.ế.p, đành c.ắ.n răng đề nghị ly hôn.
Đó là đầu tiên thấy Lữ Tống như . Mái tóc thường ngày gọn gàng nay bù xù như tổ chim, râu ria lởm chởm, đôi mắt đỏ hoe, co ro trong góc, chằm chằm tin nhắn ly hôn gửi, nước mắt cứ thế lăn dài má.
Thấy về, lao đến, bắt lấy vai , giọng nghẹn ngào: “Chúng nhất định ly hôn ? Nhất định ?”
gật đầu, dám mắt .
“Chúng thể nhận con nuôi, ? Hoặc thụ tinh nhân tạo? Hoặc uống t.h.u.ố.c Bắc, nhiều hơn nữa cũng . Chỉ cần em đừng ly hôn, gì cũng .”
lắc đầu, trong lòng dâng lên một chút khó chịu: “Anh thể sinh con, thể để em lỡ dở như thế . Thôi thì ký giấy ly hôn , may mà cưới lâu, cũng chẳng gì để chia.”
Nói bắt đầu thu dọn đồ đạc. Dọn dẹp một lúc thì hiểu cãi . Cãi xong thì lăn lên giường. Anh gọi đó là c.h.ị.c.h ly hôn, bảo sẽ biến mất khỏi cuộc đời .
Ai ngờ , khi xem mắt mới, nôn thốc nôn tháo ngay bàn ăn, đến miếng thịt kho tàu cũng nôn . Người mai mối chạy mất dép vì kinh tởm, thì lo lắng mắc bệnh nan y gì, vội lôi đến bệnh viện.
Đến bệnh viện mới , thai. Rồi , chẳng ngượng là gì, bắt tìm cách lành với Lữ Tống. ngại lắm, chẳng dám gặp .
Hơn nữa, cũng thấy thật chẳng gì, lúc gặp chuyện thì bỏ , giờ bình thường về. Chuyện như thế, thể ?
vẫn còn nhớ như in đêm hôm , hành . liệt giường ba ngày mới lết đến cục dân chính thủ tục ly hôn. Lúc đó, còn toe toét chúc : “Chúc em tìm giỏi hơn .”
Giờ thì , đến tay để sinh con. Cả lẫn con, chẳng giữ .
Vừa khỏi phòng sinh, gọi xe về thẳng. Đến ngày thứ ba ở cữ, Lữ Tống xách hoa quả với cả nải chuối đến thăm.
Nhìn là thấy bực bội: “Để đấy .”
“Anh vẫn còn tình cảm với em đấy chứ?” hỏi, giọng điệu chẳng mấy thiện.
Hai năm chung sống, là vợ chồng cho sang mồm chứ thực chất chẳng khác nào bạn cùng phòng tí quan hệ, yêu đương gì tầm . Lúc ly hôn, cứ nghĩ chỉ vì tự ái vặt nên mới bám riết lấy .
Giờ thì , lành ? Không cửa nhé. Ngựa đầu ăn cỏ cũ, ch.ó còn chẳng thèm l.i.ế.m phân cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/yeu-lai-tu-dau-pkmx/chuong-1.html.]
Hơn nữa, Lữ Tống cũng thuộc dạng sĩ diện cao, liệu hạ đến mức ?
“Không .” Anh đáp: “Chỉ xem chồng mới của vợ cũ giỏi hơn thế nào thôi. Là do tư thế đúng tốc độ theo kịp?”
Đấy, mà.
“Bố của đứa nhỏ ?” Anh tiếp tục, đặt đồ xuống bóc vỏ quả chuối, tự nhiên như ở nhà : “Đi đ.á.n.h bài ? Hay nhậu nhẹt, câu cá?”
liếc xéo , chắc xứng với một đàn ông t.ử tế .
“Không liên quan đến , bác sĩ Lữ vẫn bỏ thói bám đuôi ?” , giọng mỉa mai.
Mặt tối sầm , ném cho một tờ giấy xét nghiệm ADN: “Bố của đứa nhỏ chắc đang ăn chuối đây . , của nó?”
Đồ quỷ tha ma bắt, còn hỏi! Tờ giấy kết quả xét nghiệm ADN chình ình đó, trắng đen rõ ràng, thằng bé là con của Lữ Tống. Và tất nhiên là ông bác sĩ già năm xưa chẩn đoán nhầm. Giờ thì ba một nhà sum họp đông đủ, gì cứ thẳng, loại thích dây dưa.
liếc Lữ Tống. Anh vẫn ung dung gặm chuối, một quả một quả, như thể đang xem kịch. Thằng bé giường khanh khách, vô tư lự, chẳng mảy may cảm nhận bầu khí căng thẳng.
Nhìn thì vẻ vui vẻ hòa thuận lắm. là con ngựa lỡ phóng khỏi chuồng, đầu gặm cỏ cũ ?
đẩy nhẹ thằng bé: “Con trai, con chào đời cũng gần một tuần , mới lọt lòng nữa. Nói , con theo ai?”
cố ý thêm mắm thêm muối: “Nếu theo , con sẽ cả tá em gái xinh theo, còn nếu theo con khỉ ăn chuối thì… chắc .”
Nghĩ thì hồi đó cưới cũng chỉ vì cái mã bên ngoài, mới phát hiện cả hai cũng hợp về lối sống. Anh bận tối mặt tối mũi với công việc, chẳng thời gian mà quan tâm đến vợ con. May mà cũng chẳng mơ mộng hão huyền, đòi hỏi gì nhiều.
giờ thì khác, con , lo cho nó một tương lai nhất chứ. Nếu để nuôi, chắc ngày nào cũng ăn cơm hộp ở bệnh viện. Thà như gọi đồ ăn bên ngoài còn hơn.
Vừa dứt lời, Lữ Tống ợ một cái rõ to. vội thêm: “Nhìn kìa con yêu, ăn lắm chuối thế mà vẫn no. Cẩn thận đói quá bố ăn thịt con đấy.”
Nhóc con hình như hiểu chuyện, bắt đầu ré lên. Trong lòng mừng thầm. Được , con trai là của , chuối là của .
bế con lên, vỗ về. mà… hiểu , càng dỗ nó càng to. Lữ Tống như cầu cứu. Thấy lôi điện thoại , mở Baidu, gõ “cách dỗ trẻ sơ sinh một tuần tuổi nín ”.
Trời đất! Quả nhiên trông cậy gì. cứ tưởng bác sĩ sản khoa ít cũng dỗ con nít chứ.
Thôi thì gọi điện cho đến . Còn Lữ Tống thì bảo tạm thời đừng . Hai bà đây từng cãi ầm ĩ . Giờ mà cả hai cùng đến, chắc chắn sẽ giành cháu, xé xác thằng bé mất.
Mẹ đến, thấy Lữ Tống thì mặt mày tươi rói, bóng gió chuyện tái hôn.
Lữ Tống khẩy, khi đóng cửa còn buông một câu: “Dì nghĩ mà con lấy con gái dì? Con còn trẻ, còn khỏe, phụ nữ sinh con cho con xếp hàng dài từ đây đến tận nước Pháp.”
Mẹ tức nghẹn họng. ném cái gối về phía , hét lên: “Cút!”
Dỗ dành xong, tưởng chuyện êm xuôi. Ai dè bà bảo: “Ly hôn mà Lữ Tống trai phết nhỉ? Nếu hai đứa sinh con gái chắc sẽ xinh như Địch Lệ Nhiệt Ba.”
: …