XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 80: THÔN PHỤ LÀM GIÀU TỰ THÂN - NGOẠI TRUYỆN

Cập nhật lúc: 2026-01-16 14:27:08
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đám cưới, cuộc sống tại dinh thự họ Hàn trở nên náo nhiệt theo một cách khác. Lâm Hiểu chính thức trở thành nắm giữ tay hòm chìa khóa, chỉ của khối tài sản khổng lồ mà còn của cả "đội quân" bốn đứa trẻ đang bước độ tuổi ẩm ương.

 

Đại Bảo giờ là một thiếu niên cao lớn, trầm mặc và ít y hệt Hàn Thiết. Nhị Bảo thì ngược , nghịch ngợm và thiên hướng thích kinh doanh, thỉnh thoảng lén mang những món đồ chơi lắp ráp đến trường để "trao đổi" với bạn bè. Bé Mễ và Tuệ Tuệ, đôi bạn cùng tiến, nay bắt đầu soi gương và tò mò về những thỏi son của .

 

Sáng chủ nhật, bàn ăn của gia đình còn yên ả như .

 

"Con ăn trứng ốp la , béo lắm!" - Tuệ Tuệ đẩy đĩa thức ăn xa, đôi mày thanh tú nhíu . Cô bé đang ở độ tuổi 12, bắt đầu quan tâm đến vóc dáng và những lời khen chê của bạn bè ở trường quốc tế.

 

Lâm Hiểu kịp lên tiếng thì Nhị Bảo chen : "Em ăn thì để . Béo thì mới sức mà học, em như cái kẹo mồi !"

 

"Anh thì gì chứ!" - Tuệ Tuệ dậm chân, mắt bắt đầu rơm rớm.

 

Hàn Thiết đang bản trát báo cáo sản lượng thép, khẽ hạ tờ báo xuống. Ánh mắt sắc lẹm lướt qua bàn ăn khiến Nhị Bảo lập tức im bặt. "Nhị Bảo, xin em ngay. Tuệ Tuệ, con cũng lãng phí thức ăn."

 

Không gian bỗng chốc trở nên căng thẳng. Đại Bảo bên cạnh, khẽ thở dài đẩy đĩa hoa quả sang cho Tuệ Tuệ: "Ăn chút táo , béo ."

 

Lâm Hiểu cảnh tượng , thấy buồn thấy đau đầu. Cô đặt tách xuống, ôn tồn : "Tuệ Tuệ, sẽ cùng con tập thể d.ụ.c buổi sáng. Còn Nhị Bảo, hôm nay con tiệm để học cách kiểm kê kho, coi như phạt vì tội trêu chọc em."

 

Vấn đề chỉ dừng ở bàn ăn. Một chiều nọ, Lâm Hiểu nhận điện thoại từ giáo viên chủ nhiệm của Đại Bảo. Hóa , con cả trầm tính của cô tham gia một cuộc ẩu đả ở trường.

 

Khi Hàn Thiết và Lâm Hiểu mặt tại phòng giám thị, họ thấy Đại Bảo đó, khóe môi rách nhưng ánh mắt lầm lỳ chịu nhận . Đối phương là một nhóm nam sinh nhà giàu, miệng vẫn ngừng lẩm bẩm những từ như "con riêng", "đào mỏ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/xuyen-ve-thap-nien-80-thon-phu-lam-giau-tu-than/ngoai-truyen.html.]

 

Lâm Hiểu cảm thấy tim thắt . Cô , dù cô danh phận chính thức, nhưng những định kiến cũ vẫn là thứ v.ũ k.h.í sắc lẹm nhắm các con cô.

 

Hàn Thiết bước tới, mắng Đại Bảo. Anh những nam sinh , khí thế của một doanh nhân lơn khiến giáo viên cũng đổ mồ hôi hột.

 

" khuyến khích con trai dùng bạo lực." Hàn Thiết gằn giọng. " nếu ai đó x.úc p.hạ.m đến danh dự của và gia đình nó, sẽ dạy nó cách tự vệ một cách công bằng nhất. Các nên về báo với cha , rằng tập đoàn họ Hàn bao giờ hợp tác với những gia đình thiếu giáo d.ụ.c."

 

Trên đường về nhà, khí trong xe yên lặng đến lạ thường. Đại Bảo cúi đầu, bàn tay nắm c.h.ặ.t.

 

"Con xin ... con mất mặt."

 

Lâm Hiểu kéo con lòng, nước mắt cô khẽ rơi: "Mẹ thấy mất mặt. Mẹ chỉ thấy xót cho con. Đại Bảo, từ nay về , con cần gồng bảo vệ bằng nắm đ.ấ.m nữa. Mẹ chú Hàn, và cũng đủ mạnh mẽ ."

 

Hàn Thiết qua gương chiếu hậu, đặt một bàn tay lên vai Đại Bảo: "Đàn ông thép trong , nhưng cũng dùng trí tuệ để khiến kẻ thù im lặng. Ngày mai, sẽ dạy con cách đối phó với những kẻ dùng lời v.ũ k.h.í."

 

Đêm đó, trong phòng ngủ, Lâm Hiểu tựa đầu vai Hàn Thiết, thở dài: "Nuôi dạy bốn đứa trẻ ở tuổi khó hơn cả việc khai thác mỏ vàng, ạ."

 

Hàn Thiết ôm c.h.ặ.t cô, khẽ : "Bọn trẻ là những viên đá thô, cần chúng mài giũa mỗi ngày. Có em là ngọc, là thép, chúng sẽ rèn nên những con ưu tú nhất."

 

Lâm Hiểu mỉm , cảm nhận sự hạnh phúc len lỏi qua từng thớ thịt. Dù cuộc sống bao nhiêu "sóng ngầm" từ tuổi dậy thì của các con, chỉ cần họ đồng lòng, dinh thự sẽ mãi là một pháo đài bất khả xâm phạm.

HOÀN.

Loading...