Xuyên Vào Truyện Thập Niên Làm Ngành Y [Xuyên Sách] - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:15:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Phụng Tiên đời vợ đầu hai đứa con, vợ mất khi sinh đứa thứ hai, đến khi con ba tuổi thì cưới Vương Kim Phượng. Vương Kim Phượng chính là ruột Lục Kiều, hai vợ chồng sinh thêm một đứa út. Vốn dĩ ngày tháng đang yên lành, Lục Phụng Tiên ở đội vận tải, chẳng ngờ chạy xe mất mạng luôn.

Chân Lục Phụng Tiên mất, lưng Vương Kim Phượng cuốn sạch tiền bạc trong nhà bỏ trốn, để mấy đứa nhỏ khổ sở tội nghiệp.

Sắp xếp một lượt ký ức trong đầu, ngay trong khoảnh khắc Lục Kiều đang suy tính xem nên xử lý tình huống mắt như thế nào thì...

"Oa... Chị, chị ơi!"

"Chị đừng c.h.ế.t mà, đều là của em, nếu em lớn thêm chút nữa thì chị nghỉ học về chăm mấy đứa em , hu hu hu... Em học nữa, mai em nghỉ học luôn, em lên thành phố thuê kiếm tiền nuôi các em trai..."

Một tràng gào t.h.ả.m thiết vang lên, đó một bóng nhào tới ôm chầm lấy Lục Kiều.

"Chị, chị yên tâm, em sẽ kiếm tiền cho chị học tiếp, tiền thì em liền bán m.á.u nuôi chị học."

Lục Kiều bé đang ôm , trông tầm mười tuổi, đen nhẻm gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời thần.

Lục lọi từ ký ức thông tin của ... Em trai hờ một, Lục Thịnh.

"Em..." Vừa hé môi một chữ, cô tiếng lớn cắt ngang.

"Chị, chị đừng gì cả, em hiểu hết mà."

Lục Kiều: Hả...?!

"Hu hu hu, chẳng là bà nội bắt chị nhường công việc cho cô út ? Chị thì chúng cho, công việc là chú Vương tìm cho chị, ai cướp !"

Lục Thịnh gào đến là cảm động lòng , từng tiếng khiến những xung quanh đều thấy mủi lòng… Chậc chậc chậc, em ruột mà còn hơn cả em ruột!

Xem kìa, đúng là tình chị em sâu nặng.

Lục Kiều rũ mắt, khóa c.h.ặ.t tầm Lục Thịnh mặt, trong mắt thoáng hiện một tia thích thú kín đáo.

Thằng nhóc , tiền đồ đấy!

Kỹ thuật diễn xuất đúng là đỉnh cao, nếu nhờ kế thừa ký ức của thể, Lục Kiều lừa .

"Hu hu hu, chị, chị gì cơ?" Lục Thịnh vẫn miệt mài diễn, rõ ràng Lục Kiều mở miệng mà cứ như thấy gì đó, vờ ghé tai sát .

Một, hai, ba... Ba giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/xuyen-vao-truyen-thap-nien-lam-nganh-y-xuyen-sach/chuong-2.html.]

Tiếng quen thuộc vang lên.

"Chị, chị chuyện công việc ? Hu hu hu, em , bà nội ép chị gả cho ? Chị yên tâm, chị gả thì mấy đứa em trai tụi em nuôi chị! Hu hu hu, chúng khổ quá, cha bắt nạt... Ông trời ơi... Thương xót mấy đứa trẻ chúng con với!"

Ngôn ngữ, động tác, thần thái... Hoàn hảo!

Nếu chấm điểm cho Lục Thịnh, Lục Kiều sẵn sàng cho mười điểm, sợ kiêu ngạo.

"Cái thằng ranh con cháu nhăng cuội gì đấy? Cái gì mà bà bắt chị cháu gả , tưởng bà là hạng ." Từ trong đám đông, một bà lão nhanh thoăn thoắt xông , đôi bàn tay gầy guộc như chân gà vươn tới đẩy Lục Thịnh, đẩy lớn tiếng mắng nhiếc: "Cháu cái gì? Bà là bà nội bọn cháu lẽ nào hại bọn cháu chắc? Bà mệt sống mệt c.h.ế.t giúp chị cháu tìm đối tượng mà cuối cùng còn một lời ?"

"Điều kiện của đằng nhà trai thực sự , là thành phố, còn nhà, cái loại điều kiện như thế thì đốt đèn l.ồ.ng tìm cũng chẳng , cũng chỉ tại Kiều Kiều nhà lớn lên xinh , nếu thì đời nào chịu đồng ý tìm hiểu đối tượng với Kiều Kiều cơ chứ?" Bà lão lải nhải , bàn tay cứ thế vỗ bôm bốp lưng Lục Kiều.

Tiếp xúc gần với bà cụ, Lục Kiều bỗng thấy nổi da gà, Lục Kiều chắc chắn đây là phản ứng bản năng của cơ thể, cứ hễ gần bà lão là cả ... Nói nhỉ, thấy rợn rợn .

Người thành phố? Có nhà?!

Hừ!

Lục Thịnh thầm khẩy trong lòng, chuyện thế mà bà già chịu nhường cho Lục Kiều chắc?

Người thành phố thì sai, nhưng ngặt nỗi lớn tuổi còn đau đớn, bốn mươi tuổi, đáng tuổi cha Lục Kiều ! Còn cái nốt ruồi mặt gã đó trông phát tởm, cả khuôn mặt bóng dầu đúng kiểu cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Còn chuyện nhà ở thành phố thì miễn bàn , cái nhà tập thể đó còn chẳng rộng bằng cái sân nhà ở trong thôn nữa.

Chỉ loại phụ nữ dễ bắt nạt như Lục Kiều, dồn đường cùng cũng chỉ nhảy sông, cầm d.a.o phay múa vài đường xem ai còn dám ép cô gả cho lão già!

"Kiều Kiều , bà cháu là đứa hiểu chuyện nhất, bà tất cả cũng là vì cho cháu thôi, cháu hiểu lòng bà mà. Thôi chúng về nhà , cháu lạnh run thế bà xót c.h.ế.t ." Bà lão diễn kịch cũng thuộc hàng cao thủ, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh ngắt của Lục Kiều, mặt đầy vẻ xót xa.

"Với điều kiện nhà trai bà với cháu đấy, cháu là đứa phúc, gả qua đó là thành thành phố, chẳng là ba ngày hai bữa đều ăn thịt hưởng..."

Ha hả, Lục Kiều tìm trong trí nhớ về đàn ông , quả thực ghê tởm hề nhẹ!

Cao mét sáu, nặng tám mươi cân, tiền , sắc cũng .

"Bà ơi, phúc nhường cho cô út cháu ạ? Cô út cháu cũng xinh , tuổi tác tương đương với đối phương, chẳng là quá hợp ?" Lục Thịnh đến đây nhịn mà mỉa mai một câu.

Thế ! Bà lão thầm đáp trong lòng.

Con gái bà điều kiện thế , cái ngữ như Phương Huy mà cũng đòi trèo cao ?!

Loading...