Xuyên Vào Truyện Thập Niên Làm Ngành Y [Xuyên Sách] - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:09:33
Lượt xem: 1

Trời ơi, xong , trong thôn hôm nay xảy chuyện lớn !

Bên bờ sông phía thôn, một đám vây quanh đông nghịt, ai nấy đều rướn dài cổ chằm chằm cô gái nhỏ mới vớt lên. Đang yên đang lành, giữa cái mùa đông giá rét chuyện gì nghĩ thông mà nhảy sông cơ chứ? Chậc chậc chậc, cũng may thấy, nếu thì mất mạng !

công nhận, cái cô con gái nhà họ Lục kiểu gì cũng thấy , kể cả lúc vớt từ sông lên trông vẫn yếu đuối động lòng , khắp mười dặm tám thôn thấy đứa con gái nào xinh xắn như thế.

Dùng từ nhã nhặn một chút thì gọi là gì nhỉ... Mặt mày như họa, môi hồng răng trắng!

Ai da, đúng đúng đúng, chính là cái cảm giác đó!

"Khụ khụ khụ, khụ khụ..." Một trận ho khan khó chịu vang lên, ánh mắt đám đông càng đổ dồn hai đang vây ở giữa.

Còn , cái thanh niên cũng trai quá thể, cạnh cô bé nhà họ Lục mà chẳng hề kém cạnh, kiểu trai trẻ tuấn tú thế thật hiếm thấy.

trong thôn, trong thôn bọn họ mặt hết cả , trông lạ hoắc, thấy bao giờ.

Chỉ thấy bóng dáng cao ráo, thẳng tắp dậy, chậm rãi về phía đồng bạn đang chờ bên cạnh.

Cả ướt sũng, chiếc áo khoác của choàng lên cô gái vớt từ sông lên, giờ phút nửa chỉ còn một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, sũng nước dính sát trông xuyên thấu, cơ bụng thấp thoáng hiện rõ từng múi, thậm chí còn thấy cả đường nhân ngư đầy nam tính.

Hít...

Chẳng bà chị nào nhịn mà hít một cái, bầu khí bỗng chốc im phăng phắc.

Từng một, bất kể gia đình , ánh mắt đều lén lút liếc về phía vòng eo săn chắc của đàn ông .

Cái eo , lực, eo đấy!

Người đàn ông đám đông chằm chằm nhận những ánh mắt đó, khẽ mím đôi môi mỏng.

Đi vài bước tới nơi, đồng bạn cởi áo khoác của đưa qua cho đàn ông: "Đồng chí Phó, mau mặc , kẻo lạnh."

"Không cần, tìm chỗ nào cho bộ đồ là ." Giọng nam trầm thấp vang lên, đợi đồng bạn kịp thêm gì, sải bước rời .

Người tỉnh , cũng còn việc gì của nữa.

……

Mơ mơ màng màng mở mắt , chỉ thấy một bóng lưng cao lớn, kịp nghĩ ngợi gì thì trong đầu bỗng dưng tràn ngập một đống ký ức.

Cứ như ai đó cưỡng ép nhét , đầu óc ong ong, đau nhức kinh khủng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/xuyen-vao-truyen-thap-nien-lam-nganh-y-xuyen-sach/chuong-1.html.]

Cô rõ ràng đang lái xe từ bệnh viện về nhà, mở mắt thế giới đổi thế ?!

Chưa kịp sắp xếp đống ký ức thừa trong đầu, bên tai vang lên tiếng bàn tán xôn xao.

"Cái con bé nhà họ Lục nghĩ quẩn thế, gì thì gì chứ mạng sống là quan trọng nhất!"

"Chứ còn gì nữa, trong nhà chuyện gì nghĩ thông thì cứ gả đại cho xong, tuổi ." Người câu là Tam Lại T.ử trong thôn, bình thường lười biếng trộm cắp đành, còn thích ba ngày hai bữa trêu ghẹo gái chồng với vợ trẻ trong thôn, đúng là hạng gì!

"Tam Lại T.ử mày bậy bạ gì đấy?"

"Vừa nãy tin Lục Kiều nhảy sông thấy mày chạy nhanh nhất đấy, nào? Còn chơi trò 'nhặt vợ' ?"

Còn tưởng như cái thời đại ngày xưa, ôm một cái là hủy hoại thanh danh con gái nhà tốn gì mà vợ ?

Cũng soi gương xem đức hạnh thế nào!

Lục Kiều chính là trong mộng của đám trai trẻ trong thôn, học thức học thức, nhan sắc nhan sắc.

Chậc, Tam Lại T.ử loại như mày... E là đang mơ mộng hão huyền!

Nghe thấy khác , Tam Lại T.ử vui, tưởng nãy thấy chắc? Anh chạy nhanh là thật, nhưng đám cũng ai chạy chậm bước nào , đều là cùng thôn cả, ai còn lạ gì ai?

"Các chạy chậm chắc? Xuân Sinh, tao thấy mày chạy rơi cả giày đấy. Kìa kìa, còn cả mày nữa Dương Thụ, lúc nãy mày lao bờ sông hăng hái thế còn tưởng rớt xuống sông sông là vợ mày đấy? Chúng đều tám lạng nửa cân cả thôi, nhạo ai chứ?"

Nghe Tam Lại T.ử , mấy thanh niên điểm tên đều đỏ mặt, lén Lục Kiều tỉnh , chỉ một cái liếc mắt đỏ mặt chỗ khác.

Lục Kiều thật sự, đôi mắt to long lanh, lông mày lá liễu, lúc trông cứ vẻ yếu đuối đến mức thể tự lo liệu .

Lục Kiều thời gian để ý đến những ánh mắt , đầu óc cô đang rối như tơ vò, đống ký ức dư thừa khiến cô thấy chút nào.

Cô, xuyên !

Từ ký ức cho thấy, cô vô tình nhập thể , cũng tên là Lục Kiều, nhưng cô còn là bác sĩ Lục kính trọng nữa, mà trở thành cô thôn nữ Lục Kiều của thôn Lý gia.

Ôi trời đất ơi, mười mấy năm đèn sách khổ học, mắt thấy sắp bước lên đỉnh cao nhân sinh.

Hay thật... Một bước về giải phóng!

"Kiều Kiều, đỡ hơn ? Mau về nhà bộ quần áo , mùa đông mà ngâm nước sông là khổ lắm." Một chị dâu bên cạnh Lục Kiều đáng thương vô cùng, ánh mắt giấu nổi vẻ đồng cảm.

Chao ôi, nhắc đến nhà họ Lục thì đúng là ứng với câu, sông khúc, lúc!

Ngày nhà họ Lục nổi tiếng là điều kiện trong thôn, nếu thì Lục Phụng Tiên đời nào lấy vợ hai mà vẫn tìm dáng mặt xinh, dù mang theo đứa kéo chân tới thì nhan sắc Lục Kiều thật sự chẳng mấy ai bì kịp.

Loading...