khi bắt xe rời , tầm vài phút tâm trạng của cũng định hơn. Khi ánh mắt của đưa cửa sổ thứ xung quanh, đầu tiên là gì khác mà chính là những cánh đồng xanh bát ngát, đó là những con đường tấp nập, dần dần khi đến những con đường hoang vắng.
Giờ đây lên tiếng với lòng của rằng:
“Hazz… tất cả sự mệt mỏi trong lòng, khi trải qua những biến cố ở đây như là đủ . Và cũng nên tạm biệt thành thị , sẽ về quê để một cuộc sống mới. Và sẽ tìm kiếm một tình yêu mới cho cuộc đời, chứ thể để bản chịu thiệt như mãi, khi ở với một tên khốn nạn như . Và cảm ơn nhiều, bởi vì giải thoát khỏi tên khốn nạn!”
Thế là chiếc xe cứ chạy mãi như . Sau một lát cũng đến nơi mà cần đến, đó chính là một căn nhà nhỏ ở gần quê. Giờ đây chiếc xe dừng , ngay lập tức trả tiền cho bác tài, đó lên tiếng :
“Cảm ơn bác nhiều!”
Nghe câu cảm ơn của , bác cũng gật đầu, đó bắt đầu lái xe rời . Còn thì dần dần bước bên trong căn nhà . Sau khi bước bên trong, từ trong nhà xuất hiện vài , đó là ai khác mà chính là của , thậm chí mấy đứa nhỏ…
Họ mà cảm thấy vui, ngay lập tức lao đến ôm chầm lấy , đó cũng lên tiếng hỏi:
“Này, tại con về đây chứ? Và con đang cuộc sống sung sướng bên đó ?”
Giờ đây mới kể tất cả những gì trải qua cho bọn họ . Nghe , của ngay lập tức bật , đó với :
“Mẹ ngờ con sống khổ sở bên đó như . Và nếu thế thì thực hiện giao ước mà đưa con qua đó !”
đến đây mà mỉm đáp:
“Dạ, khổ mấy ạ, thậm chí cuộc sống ở đó cũng sướng mà. Và chúng cũng đừng bận tâm đến những điều đó gì. Bởi vì bây giờ con về . Và chúng đoàn tụ thì ăn một bữa đoàn viên với ha. Và con sẽ ở bên cạnh và chăm sóc cùng với các em!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/vut-bo-ten-chong-khon-khi-nhan-ra/chuong-cuoi.html.]
Mẹ cũng đồng ý theo lời của , đó cũng bắt đầu nấu món ăn để dọn lên chào mừng về nhà.
Sau đó cũng bắt đầu ăn cơm với gia đình trong sự hạnh phúc của bản . Và thời gian cũng bắt đầu trôi qua. Ở cái làng quê hẻo lánh thực sự sướng, khi ngày nào cũng chỉ thể giúp mà thôi, thậm chí kiếm tiền cũng dễ và còn những trải nghiệm vô cùng thú vị nữa…
Trong khi đó, cũng bắt đầu nhắn tin với . Đầu tiên chỉ là những tin nhắn lạnh lùng mà thôi. dần dần bắt đầu bộc phát, đầy tức giận, hỏi đang ở . cái kết là chỉ xem tin nhắn mà mỉm :
“Hừ, tìm kiếm ? để cho , chẳng bao giờ tìm . Và cứ sống trong sự nhớ nhung . Và đây chính là sự trả giá mà nhận , khi phản bội , rõ !”
Suy nghĩ đến đây, ngay lập tức tắt điện thoại mà cũng chặn tin nhắn gì cả, bởi xem thử sẽ như thế nào khi .
Và thời gian tiếp tục trôi qua đến một tháng . cũng thời sự thông báo về việc nhà của phá sản . Và thì đang bệnh viện chờ c.h.ế.t, trong khi những chuyện chính là do bồ của gây .
Và lúc cô bỏ trốn, cô nhắn tin cho rằng:
Tài
“Này, cô cảm thấy tiếc nuối , khi cướp tình yêu của cô, khiến thành như ? Và cô nghĩ rằng cô sẽ cơ hội trở về đây ? bây giờ như thì cô còn về ? Và cảm thấy vui, hả lòng hả , khi những chia cắt cùng với cô, thậm chí còn gia sản của . Và nhắn tin là để cho cô tức chơi đó, bởi đó chính là thú vui của !”
Nhìn dòng tin nhắn gửi qua mà chỉ lạnh, đó lên tiếng:
“Ừ, cảm thấy tiếc khi bỏ sớm hơn. Và cũng chúc mừng cô khi đoạt tài sản của . mong rằng cô hãy sống , bởi vì bây giờ cô đang truy nã cầu. Không bao giờ cô sẽ bắt tù đây!”
Ả những tin nhắn mà cảm thấy tức, đó bắt đầu nhắn tin c.h.ử.i . Còn thì chẳng bận tâm gì, ngay lập tức ném điện thoại qua một bên. Khi nào rảnh thì xem tin nhắn của họ, để thể xem thử bọn họ sẽ gây những trò gì đây.
Và lúc , khi chẳng bận tâm đến bọn họ nữa, tiếp tục xuống bếp để phụ nấu ăn, đó đưa em trở về nhà khi học. Chốc lát, cũng dọn cơm lên cho gia đình ăn đầy hạnh phúc.
Và khi phòng, cảm thấy chán nên bật tin nhắn đó lên xem. Chỉ thấy những dòng chữ rối rắm mà thôi, những lời xin từ . cũng chẳng bận tâm lắm, mà mặc kệ cho bọn họ gì thì . Còn bản của chỉ như một xem vở kịch mà thôi...