Ván bài ngược dòng - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:39:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi buổi tiệc trôi qua một nửa, cửa phòng bao đẩy từ bên ngoài. Đa đều ngoái đầu , nên hành động của trông cũng quá lộ liễu.

Tạ Thư mặc một chiếc áo thun đen đơn giản phối với quần jean. Trông chẳng khác gì cuối gặp, vẫn cứ điển trai như thế.

"Tạ Thư, đây!" Một bàn bên giơ tay vẫy.

Tạ Thư đưa mắt theo tiếng gọi. chắc đang , nhưng vẫn cảm thấy cứng đờ trong thoáng chốc. Anh sải bước tới, khi cứ ngỡ sẽ ở bàn bên thì bất ngờ xuống vị trí trống ngay cạnh .

Cả căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng. ngây .

Anh nhướng mày: "Không nhận nữa ?"

"Không ạ." lắc đầu.

"Nghĩa là ? Hai quen ?" Trần Di hỏi.

Tạ Thư trả lời trực tiếp mà , hỏi ngược : "Chúng quen nhỉ?"

do dự hai giây: "Có ạ."

"Trả lời miễn cưỡng thế nhỉ." Anh lười biếng kéo dài giọng.

"Không miễn cưỡng ạ." vội vàng đáp .

Tạ Thư khẽ , một tay cầm lấy lon bia bàn, ngón giữa l.ồ.ng khoen mở. Lon bia bật mở cái "tách", ngửa cổ uống một ngụm, yết hầu chuyển động rõ rệt. Khi đặt lon bia xuống, ánh mắt khẽ lướt qua từ hàng mi rủ xuống.

ngẩn một giây, kịp phản ứng. Ánh mắt lúc đó chẳng hề thu liễm chút nào.

Tạ Thư nhướng mày như đang hỏi chuyện gì. 

bối rối, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh hỏi: "Bia ngon ?"

"Cũng tạm." Tạ Thư khựng một chút hỏi, "Trước đây em uống bao giờ ?"

"Vâng." gật đầu, cũng cầm lấy lon bia mặt , bắt chước tư thế của , l.ồ.ng ngón tay khoen mở.

Uống ngụm đầu tiên, nhịn mà nhíu mày vì thấy khó uống. 

Tạ Thư lười biếng tựa lưng ghế, lắng những xung quanh trò chuyện. Chẳng gáy mọc mắt , mà bỗng sang bảo: "Uống quen thì đừng uống."

"Em uống quen mà." vốn là bao giờ tỏ yếu thế.

Đề bài khác , cũng . Bia khác uống quen, dĩ nhiên cũng thể. 

Nhất thời quen thì uống thêm vài chắc chắn sẽ quen thôi.

Anh phản đối cũng chẳng đồng tình, đầu tiếp tục khác chuyện.

Uống hết một lon bia, bắt đầu thấy đầu choáng váng. chống khuỷu tay lên bàn, dùng lòng bàn tay đỡ lấy trán.

Lúc hầu như ăn xong, tiếng trò chuyện rôm rả vang khắp phòng. Đầu óc cuồng, chẳng phân biệt nổi ai đang gì nữa.

điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến .

Càng ảnh hưởng đến việc tầm mắt cứ dán c.h.ặ.t Tạ Thư. Màu đen của chiếc áo thun càng tôn lên nước da trắng lạnh của , đường nét gáy trông thật thu hút. Người thường "trong mắt kẻ si tình thì cũng thấy ", đối với lúc , ngay cả phía đầu của trông cũng thật thuận mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/van-bai-nguoc-dong/chuong-8.html.]

Trong lúc còn đang mộng mơ thì Tạ Thư dường như cảm nhận , đột nhiên đầu .

vẫn kịp phản ứng.

Những tâm tư trong mắt chẳng hề giấu giếm, cộng thêm lon bia ban nãy khiến thêm vài phần men say. Tạ Thư khẽ rủ mi mắt, ánh mắt dừng . Khoảnh khắc va ánh của , cả bỗng khựng .

Nụ kịp tắt môi bỗng chốc đông cứng, biến mất.

nghĩ, lẽ nhận .

chẳng cả, chắc chúng cũng còn liên hệ gì với nữa.

Sự thật đúng như dự đoán, đó gặp Tạ Thư thêm nào nữa. 

Thỉnh thoảng chỉ thấy xuất hiện trang confessions của trường.

Học một tuần thì đến kỳ nghỉ Quốc khánh. tìm một công việc thêm tại tiệm sữa gần trường.

Tối hôm chuẩn nghỉ, gọi điện cho

Trong điện thoại, giọng bà vẫn ôn hòa như khi: "Cục cưng , con mua vé mấy giờ thế? Để sắp xếp thời gian đón con. Chị con cũng nghỉ , sẽ thật nhiều món ngon cho hai đứa."

"Con về ạ."

Một câu nhẹ tênh của cắt ngang tất cả những lời bà định tiếp. Đầu dây bên im lặng mất nửa phút.

Mẹ hỏi: "Con vẫn còn giận ?"

"Không ạ."

Mẹ thắc mắc: "Thế con về?"

"Mấy ngày con việc thêm."

Mẹ hỏi: "Con thiếu tiền lắm ?"

"Không thiếu ạ." trả lời lấy lệ một câu bảo: "Giờ con chút việc, con cúp máy đây."

Sau khi ôn tập xong nội dung bài học hôm nay, cầm điện thoại lên xem. 

Mười cuộc gọi nhỡ, hai mươi tin nhắn WeChat . Cuộc gọi là của cả bố và . Tin nhắn WeChat ngoài hai tin của bạn cùng phòng dặn tối nay mưa nhớ đóng cửa sổ, thì còn đều là của .

Mẹ: Tại con về? Đừng lấy việc thêm cái cớ. 

Mẹ: Bố con bây giờ cũng đang giận, ông nghĩ con đỗ thủ khoa tỉnh xong là kiêu ngạo, đến nhà cũng coi gì. 

Nhật Nguyệt

Mẹ: Nghỉ lễ Quốc khánh đứa trẻ nào cũng về nhà, chỉ con là về, con định để họ hàng bạn bè bố thế nào đây? 

Mẹ: Cục cưng , chẳng lẽ con vẫn còn để bụng chuyện cũ, vẫn giận chị con

Mẹ: Chẳng với con ? Chị con vì thi , đả kích nên mới thế với chiếc váy của con, đến mức giận lâu như thế ?

Đọc đến đây, chẳng còn hứng thú để xem tiếp nữa, trực tiếp thoát khỏi khung chat. 

Có quá nhiều thứ để chê trách, đến mức chẳng bắt đầu từ .

Loading...