Ước Nguyện Của Ông Ngoại - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-09 13:20:30
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
những lời họ mà hồi lâu thể lấy tinh thần. Sự của là nỗi đau âm ỉ suốt cả cuộc đời.
Cứ hễ nghĩ đến họ, dù bao nhiêu năm trôi qua, lòng vẫn sẽ thấy vô cùng đau xót.
Cuộc trò chuyện của những già luôn mang theo thở của buổi xế chiều.
Giống như mùa đông ở phương Bắc. Lạnh lẽo, hiu quạnh, nhưng thể tìm thấy nhiều thứ lớp tuyết dày. Thứ che giấu đó chính là cả cuộc đời của họ. Hoặc bi tráng, hoặc thê lương, hoặc tầm thường vô vị, cũng thể là hết sức bình dị.
Tất cả đều chôn vùi sâu trong lớp tuyết, chẳng mấy khi để lộ cho khác thấy.
Người ngoài chỉ thể thấy những nếp nhăn da thịt và dáng vẻ già nua của họ. Những như chúng cũng chỉ thể cảm nhận niềm vui nỗi buồn của họ qua vài lời tâm sự ngắn ngủi.
Con ai cũng sẽ già . Từ mùa xuân tràn đầy sức sống biến thành mùa đông hiu quạnh lạnh lẽo, tự giấu trong lớp tuyết dày.
*
Thoắt cái, bốn tháng trôi qua. Sắp đến Tết .
Lương Dương và cùng đưa ông ngoại về.
Lần về, chúng mua vé tàu chặng ngắn. Hành trình mất năm tiếng, còn chuyển tàu.
Ông ngoại vẫn chọn chỗ cạnh cửa sổ, ngắm phong cảnh bên ngoài một cách mới lạ.
Khó khăn lắm mới về đến huyện, từ xa thấy cha đến đón chúng .
Sau khi lên xe, lập tức "lệnh t.ử" cho ông ngoại: "Cha, năm nay dù thế nào cha cũng về quê ở nữa đấy."
"Ông ở huyện với chúng con , để con tiện chăm sóc ông."
"Con dọn dẹp phòng ốc xong xuôi cả , ông nhất định lời con đấy."
Ông ngoại ngẩn , mỉm gật đầu: "Được thôi, nhưng ông về làng một chuyến ."
Mẹ hiểu: "Tại ạ?"
Ông ngoại chậm rãi : "Đêm Giao thừa cúng cơm cho bà ngoại con, con ch.ó ở cái ngõ nhà con đây từng bà sợ."
"Bà chắc chắn sẽ đến nhà con , bà đang đợi ông ở trong làng."
Lời của ông khiến tất cả chúng đều im lặng.
Cuối cùng, vẫn là cha quyết định: "Trước mắt ông cứ ở huyện , đợi đến đúng ngày Tết thì cả nhà cùng về."
"Cũng nửa năm ở, nhà cửa chắc chắn dọn dẹp ."
"Cha cứ lời chúng con , thấy cả gia đình quây quần bên thế , trong lòng chắc chắn cũng thấy vui."
Ông ngoại cãi chúng , đành để chúng sắp xếp.
Ngày Tết, chúng chuẩn sẵn thức ăn ở huyện mang về cho bà ngoại.
Vừa một lát, thấy ông ngoại đang trò chuyện với trong làng.
Người đó hỏi ông: "Ông thế? Cả nửa năm nay chẳng thấy về."
Ông ngoại đáp: "Cháu gái đón lên Bắc Kinh ở ."
Người đó ngạc nhiên: "Hả? Là con bé Minh Minh đấy ?"
"Con bé giỏi thật đấy, còn đón cả ông ngoại lên Bắc Kinh hưởng phúc nữa."
Ông ngoại khoe khoang: "Chứ còn gì nữa, lúc còn máy bay đấy."
Người đó cảm thán: "Chà! Ông lão đúng là hưởng phúc lây từ con cháu , trong làng mấy cháu đón ở cùng như thế !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/uoc-nguyen-cua-ong-ngoai/chuong-7.html.]
Mẹ đang quét sân, thấy cuộc đối thoại của họ.
Mẹ đầu mỉm với : "Con ông ngoại kìa, miệng thì bảo , thực trong lòng đang vui lắm đấy."
"Ông luôn cảm thấy cha ruột của , khi bà ngoại mất, sẽ trở nên xa cách với ông."
"Thực tế thì chuyện đó , lương tâm, ông nuôi nấng bao nhiêu năm trời, ông chính là cha ruột của ."
Thực tế, trong góc của , ông ngoại đối với quá vồn vã. Giữa cặp cha con "nửa đường" luôn tồn tại một bức màn ngăn cách vô hình.
Có lẽ vì quan hệ huyết thống, nên trong cách họ đối xử với luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó. Thế nhưng, sự tôn trọng và yêu thương họ dành cho chẳng hề ít chút nào, thậm chí còn nhiều hơn cả những cặp cha con quan hệ huyết thống khác.
Vào cái thời đại mà hiếm phụ nữ nào ly hôn, ông đón nhận bà ngoại với trái tim đầy thương tổn và cả , nhiều kẻ coi là "của nợ" kèm.
Mẹ kể rằng, hồi bà ngoại mới gả sang đây, lúc đó cụ ngoại vẫn còn sống, cụ thường dùng đạo hiếu để trói buộc ông ngoại.
Cụ lấy hết sạch 37 tệ tiền lương hằng tháng và cả phiếu lương thực của ông ở nhà máy, mục đích là để cho ông tiêu tiền cho bà ngoại và đứa con gái bà mang theo.
Sau khi ông ngoại kết hôn, cụ quản tiền còn nghiêm ngặt hơn, còn yêu cầu bà ngoại sinh cho ông một đứa con trai thì mới trả tiền lương cho gia đình nhỏ .
Ông ngoại đang cố tình gây khó dễ. Sau khi phản kháng thành, ông chỉ còn cách đưa bà ngoại và ở riêng.
Vào cái thời mà cả làng đều để nhạo, một ông gánh vác tất cả.
Ông dùng xe kéo chở từng xe ngói một, chắt chiu từng đồng tiền lẻ, để cho bà ngoại và một mái ấm đúng nghĩa.
Mẹ luôn , bà ngoại dạy ơn. Cha ruột chắc đối xử với như thế. Một cha dượng mà bằng một nửa cha ruột là khó lắm , nhưng ông ngoại còn hơn cả cha ruột.
Những năm học thành phố, ông ngoại thuê mướn, giúp xây nhà, chỉ để kiếm thêm chút tiền cho mỗi tháng thể bắt xe khách về nhà một .
Còn khi ông bà ngoại lên thành phố thăm , ông bộ.
thật sự thể tưởng tượng nổi quãng đường hơn 50 cây , ông như thế nào.
, thời đó ngoài chủ yếu là bộ. Hồi ông ngoại cũng học xe đạp, xe cũng mua , nhưng đó ông đổi lấy một chiếc đồng hồ đeo tay để tặng .
Chiếc đồng hồ đó giờ còn chạy nữa, nó trở thành một món đồ kỷ niệm cất giữ và trân trọng.
Mẹ yêu cha dượng của , bao giờ coi ông ngoại là cha dượng cả.
mỉm , choàng tay qua vai : "Thật con cũng bao giờ coi là nuôi."
Từ cái ngày nhặt về, là con ruột của . Cho dù thế của , cũng bao giờ cảm thấy còn gần gũi với nữa.
Mẹ thoát khỏi vòng tay , vuốt những lọn tóc mai rối.
Mẹ chỉ tay bức ảnh chụp chung của ông bà ngoại mà dùng AI để phục chế và l.ồ.ng khung mới, : "Con thêm một tấm nữa , cho cả trong đó nữa."
Mùng 5 Tết là sinh nhật ông ngoại. Mẹ nấu một bàn thức ăn lớn.
và em trai lấy chiếc bánh kem đặt .
Lúc hát bài chúc mừng sinh nhật, chúng bảo ông ngoại hãy ước một điều.
Ông rằng thì điều ước sẽ linh nghiệm, nên nhắm mắt và : "Ông hy vọng Văn Văn, Minh Minh, Dương Dương đều thuận buồm xuôi gió, bình an vô sự và khỏe mạnh."
"Trời Phật phù hộ cho ông gây thêm phiền phức cho các con là ."
Ông ngoại 94 tuổi . chỉ mong ông thể nghĩ cho bản nhiều hơn một chút.
Chúng đều trưởng thành, cần ông bận lòng nhiều như thế nữa.
Hy vọng thời điểm năm , điều ước của ông ngoại sẽ là về sự bình an và khỏe mạnh của chính bản ông.
Hết