Ước Nguyện Của Ông Ngoại - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-09 13:19:52
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
Cập nhật lúc: 2026-01-09 13:19:52
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
Em trai nghẹn ngào, hồi lâu mới : "Ông ngoại đưa cho em một cuốn sổ tiết kiệm, bảo em chia với chị. Ông mấy ngày nay chị cứ nhất quyết chịu nhận tiền của ông, nên bảo em cầm lấy. Chị ơi, nhiều tiền lắm, chắc là tiền tích cóp cả đời của ông đấy. Ông còn , đợi ông mất thì chọn hỏa táng, lúc đó sẽ hỗ trợ một ít tiền, chúng sẽ tiền để mua nhà ở Bắc Kinh. Ông một chị bươn chải ở bên ngoài dễ dàng gì, bảo em nhường nhịn chị nhiều hơn. Chị ơi, đây em thật sự , con ruột của ông, chị cũng chị ruột của em..."
Nghe đến đây, dù chậm chạp đến mấy cũng nhận điều bất thường.
Những lời của ông ngoại giống như đang trăng trối ? Ông vốn dĩ là đa sầu đa cảm như thế.
Ông vốn ít .
mấy ngày nay, ông thường kéo nhiều, nhiều chuyện. Ông dặn dò đủ thứ.
Điều ông nhiều nhất chính là bảo ở ngoài một tự bảo vệ bản , còn nữa, đối xử với một chút.
Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Khi sực tỉnh , chạm tay gỗ, nhổ nước bọt ba để xua điềm gở.
*
Ngày hôm , hiếm hoi lắm mới hào phóng một phen, bắt taxi đưa ông ngoại đến trường của em trai.
Khi dạo quanh trường, ông ngoại vui. Ông luôn học ít, văn hóa, nên đặc biệt ngưỡng mộ những nhiều sách. Lương Dương sợ ông mệt nên quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng. Em ấy để ông lên , còn thì đẩy xe .
Cả ba chúng đều hẹn mà cùng nhớ cảnh tượng hồi còn nhỏ. Khi đó, ông ngoại thường đạp chiếc xe đạp khung ngang cũ kỹ, đặt chúng lên thanh xà phía đẩy . Ông ngoại xe đạp, nhưng để dỗ dành chúng , ông đẩy xe hết đến khác.
Giờ đây chúng lớn, ông ngoại già . Người đẩy xe cũng đổi thành chúng .
Chẳng hai ông cháu họ những gì, Lương Dương xin thầy hướng dẫn nghỉ vài ngày, là đưa ông ngoại Thẩm Dương. hiểu lý do, nhưng vì lo lắng nên vẫn cùng.
Đến nơi mới , Lương Dương đưa ông ngoại đến nghĩa trang liệt sĩ. Ông ngoại vẫn còn nhớ mang máng tên của vài đồng đội, nhưng tìm thấy bia mộ của họ.
Đi dạo một vòng bên trong, chúng biên giới, từ xa sang bờ bên một cái.
Lương Dương , con khi già sẽ cực kỳ hoài niệm những ngày tháng thời trẻ.
Đợi những ngày náo nhiệt kết thúc, ông ngoại về làng một , cảm giác hụt hẫng để nghiêm trọng lắm .
lắc đầu: "Chị ."
Cô đơn là thứ mà con định sẵn chỉ thể tự giải tỏa. Thỉnh thoảng cũng cảm thấy cô đơn, nhưng công việc bận rộn khiến thời gian để suy nghĩ sâu xa về những chuyện .
Nói thật lòng, nếu đột nhiên "lương tâm trỗi dậy", thì kỳ nghỉ tám ngày , cho dù về nhà cũng chỉ giường nghịch điện thoại, chẳng chịu ngoài chen chúc với dòng .
Đợi đến lúc ông ngoại về nhà, lẽ lòng cũng sẽ chẳng dễ chịu gì. cũng mắc chứng "hụt hẫng tình ".
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/uoc-nguyen-cua-ong-ngoai/chuong-6.html.]
Kỳ nghỉ nhanh ch.óng kết thúc. xin nghỉ thêm nữa, nên cũng đưa ông ngoại về mà để ông ở Bắc Kinh thêm ít ngày. Đợi khi nghỉ phép, chúng sẽ cùng về.
Biết giữ ông ngoại ở Bắc Kinh thành công, kinh ngạc thôi: "Mẹ bảo ông lên huyện ở mà ông còn chẳng chịu, ông lời con thế?"
thở dài: "Ông tiết kiệm tiền, ông thấy dù là con Dương Dương đặc biệt trở về đưa ông một chuyến thì đều tốn kém quá."
Ông ngoại ngày thường tiết kiệm. Trước đây quen sống khổ cực, giờ lương hưu cao hơn một chút nhưng ông vẫn nỡ tiêu.
Ông đem bộ tiền trong tay cất để dành cho con cháu.
Hồi khi kết hôn, ông bà ngoại vẫn bao nhiêu tiền, nhưng cũng đưa cho một nửa gia sản.
Hiện giờ căn nhà riêng của gia đình huyện, phần lớn tiền đều là do hai ông bà bỏ .
Bây giờ ông tích cóp tiền chuẩn mua nhà cho và em trai. điều ông là giá nhà ở Bắc Kinh cao, chúng cũng chẳng mua nổi.
Để ông ở cho thuận tiện, thuê một căn hộ hai phòng ngủ.
đưa chiếc điện thoại cũ của cho ông, dạy ông cách dùng điện thoại thông minh. Lương Dương mỗi cuối tuần đều qua thăm ông.
Có một buổi tối về, chợt phát hiện ông ngoại đang dùng tiếng phổ thông giao lưu với một ông cụ trong khu chung cư. Thấy ông như , thực sự ngạc nhiên vui mừng. khi tiến gần kỹ, suýt nữa trào nước mắt.
Hóa đó ông ngoại cứ đòi dạy cách dùng AI tạo ảnh và video là để giúp những bạn mới quen ảnh.
Chỉ thấy ông thao tác phần mềm AI thành thạo, giúp một ông cụ tóc bạc trắng, lưng còng tạo một bức ảnh con trai ông lúc về già:
"Ông , con trai ông trông giống ông lắm!"
"Ông xem, lúc già trông y hệt ông ."
Ông cụ dùng tay áo lau nước mắt: "Hồi nhỏ nó giống , ngờ già giống ."
"Chỉ tiếc là mặt con trai cuối, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thực sự quá khó khăn!"
"Ra ngoài chẳng dám nhắc đến chuyện con cái, chỉ mong ngày nào đó c.h.ế.t để đoàn tụ với con... nhưng càng sống càng thọ thế ?"
Ông ngoại đột nhiên : " cũng một đứa con, ba tuổi mất , hồi đó nghèo quá."
"Đứa nhỏ đến một tấm ảnh cũng để , còn nhớ rõ mặt mũi nó nữa ."
"Hy vọng đứa nhỏ thể giống một chút, như xuống đất gặp , còn nhận nó."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.