Các điểm tham quan ở Bắc Kinh phần lớn đều đặt lịch . Cộng thêm dịp lễ tết nên nhiều nơi đông nghịt , đặt chỗ.
chỉ thể chọn vài nơi dễ đặt để đưa ông loanh quanh. chụp đủ kiểu ảnh cho ông gửi cho cha xem.
Chỉ là mỗi ngoài, đều mang theo máy tính để tranh thủ lúc ăn cơm xử lý các vấn đề trong công việc.
Ông ngoại xót xa cho : "Có cái máy tính cũng chẳng , việc thành dễ dàng quá."
"Càng dễ thì càng nhiều, nghỉ lễ cũng chẳng ngơi tay."
mỉm : "Bây giờ ngành nghề nào cũng thôi ạ, thể nghỉ trọn vẹn kỳ nghỉ hiếm lắm ông ạ. Dù cũng nghỉ tám ngày, đến công ty việc là lắm ."
Ông ngoại khổ: "Thằng bé Minh cũng nghỉ ? Sinh viên mà cũng cho nghỉ ?"
xem lịch trình: "Ngày mùng 7, mùng 8 em hai ngày nghỉ, đến lúc đó con sẽ đưa ông đến trường em chơi."
"Được, lâu ông gặp thằng Minh."
Khi em trai lên đại học, em luôn theo thầy giáo thực tập và nghiên cứu. Kỳ nghỉ hè em cũng ở trường thí nghiệm, chỉ dịp Tết mới gặp một .
Chúng thể liên lạc qua điện thoại, nhưng ông ngoại dùng điện thoại thông minh, nên đối với ông, cơ hội tương tác với em trai càng ít ỏi.
Vì ông mới càng thêm nhớ em .
Cả hai chúng đều do một tay ông nuôi nấng, tình cảm ông dành cho chúng tự nhiên cũng sâu đậm hơn nhiều.
*
Ông ngoại rốt cuộc cũng lớn tuổi . Chơi đến ngày thứ năm, ông cảm thấy mệt nên chúng dự định nghỉ ngơi ở nhà.
Căn hộ thuê ở tầng 17. Từ cửa sổ phóng tầm mắt xa thể thấy đường ray xe lửa.
Ông ngoại đeo kính lão, tì lên bậu cửa sổ ngoài.
Lúc mới phát hiện ông một cuốn nhật ký dày cộp, cũ nhưng bảo quản , đang đặt ngay bên cạnh tay ông.
Ông ngoài, thỉnh thoảng vài câu. Thấy , ông ngoại mỉm cất cuốn sổ : "Ông cho bà ngoại con đấy. Đợi khi nào ông mất, con nhớ bảo con đốt cái cho ông. Bà ngoại con chữ, đến lúc đó ông sẽ cho bà ."
mở những bức ảnh chụp mấy ngày nay trong điện thoại : "Mấy tấm đến lúc đó con cũng sẽ in hết để cho bà ngoại xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/uoc-nguyen-cua-ong-ngoai/chuong-5.html.]
Ông ngoại trong điện thoại, đến mức nheo cả mắt: "Mấy tấm chụp trông tinh lắm, thể dùng ảnh lão đấy."
Trong tiếng ̣a phương của chúng , "ảnh lão" chính là di ảnh.
Ánh mắt dừng ở một trong những bức ảnh đó. Hôm quảng trường Thiên An Môn, dặn ông ngoại là đừng mang túi xách vì lối mang túi sẽ xếp hàng nhanh hơn, nếu túi còn mở để kiểm tra.
Ông ghi nhớ chuyện , nên cất tấm di ảnh của bà ngoại vốn chuẩn sẵn ba lô.
Trên đường về, sợ ông vui nên dùng AI để tạo một bức ảnh ông và bà ngoại cùng quảng trường Thiên An Môn. Ông ngoại quý bức ảnh , cứ dặn nhất định in để ông đặt ở trong nhà.
Nhìn một già xế bóng về chuyện hậu sự của như đang tán gẫu chuyện thường ngày, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Quê luôn một phong tục, khi già còn sống, họ sẽ đặt sẵn quan tài vặn với kích thước cơ thể để trong nhà.
Cái của bà ngoại dùng , giờ chỉ còn quan tài của ông ngoại đặt ở đó.
Mặc dù ai cũng sẽ già và qua đời, nhưng từ miệng ông , luôn cảm thấy lọt tai chút nào.
Theo bản năng, cảm thấy ông thể c.h.ế.t, ông ngoại cứ sống mãi.
*
Em trai ông ngoại đến Bắc Kinh thì vui mừng khôn xiết. Không đợi đến lúc nghỉ lễ, em bắt tàu điện ngầm chạy tới ngay. Em trải một tấm đệm đất ngay cạnh giường ông ngoại.
Hai họ trò chuyện trong phòng, còn siêu thị gần nhà mua thức ăn.
Khó khăn lắm mới tụ họp một bữa, dự định nấu lẩu để cả nhà cùng ăn.
Hai ngày khi tán gẫu với ông ngoại mới , cả đời ông vẫn từng ăn lẩu.
Các quán lẩu ở huyện lỵ quê chắc hẳn bắt đầu rộ lên từ những năm 2000, hồi đó ông bà tiết kiệm nỡ ăn, thì luôn mặc định trong lòng là nó đắt đỏ nên theo bản năng là nỡ tiêu tiền.
từng đưa ông ăn lẩu thịt cừu nồi đồng, nhưng nước xốt mè ở đó quá mặn, hợp với khẩu vị của Tây Bắc chúng lắm.
Lần định tự pha nước chấm để ông ngoại nếm thử nữa.
Khi về đến nhà, thấy vành mắt em trai đỏ hoe.
Lúc em trốn bếp giúp rửa rau, lỡ miệng hỏi một câu: "Sao thế?"