ỨNG KIẾP PHI THĂNG - Chap 1
Cập nhật lúc: 2025-08-29 12:25:24
Lượt xem: 39
1.
Kỳ khảo hạch phi thăng Nhị Thập Bát Tú thất bại, tiên lực của giảm sút, chẳng bằng ba phần mười so với .
Sư phụ , là do ứng kiếp ở nhân gian của xảy vấn đề. Nói , phất tay, bỗng chốc rơi thẳng xuống trần gian.
"Đồ nhi ngoan, vi sư dốc hết gia tài con, nếu con thể hàng Nhị Thập Bát Tú, sẽ chúng tiên chê mất thôi."
Tiếng dứt, chạm đất.
Lần hạ phàm , chỉ vì sư phụ rửa nhục, mà còn vì chính "báo thù".
Ta rơi xuống một đài tế, bàn thờ bày biện đủ loại quả và tam sinh, đài đang quỳ lạy.
Có chắp tay khấn nguyện: "Hiển linh , Văn Khúc tinh quân hiển linh , xin bảo hộ học trò đỗ đạt trong kỳ thi Hội!"
Có gọi binh lính: "Văn Khúc Tinh Quân là nữ tử? Nàng chắc chắn đến để quấy rối lễ tế, mau đến đây, lôi nàng mau!"
Chẳng mấy chốc, một đội binh lính vây quanh , giương mâu chĩa thẳng.
Vị võ tướng đầu quát lớn: "Kẻ nào cả gan quấy rối lễ tế Thái Học?"
Lễ tế Thái Học?
Sức mạnh của Thiên tinh thể ngược thời gian, chẳng lẽ sư phụ trái Thiên quy, đưa trở về kỳ thi Hội để lịch kiếp từ đầu?
Vũ khí của binh lính sắp đ.â.m thẳng mặt , trong tích tắc, vội vàng hướng về phía các học tử lớn tiếng hô: "Ta thể đoán Trạng nguyên của kỳ thi là ai!"
Quả nhiên hù dọa, trong mắt lộ vẻ mong chờ. Ta đắc ý một cái tên: "Thường Hoài Tư." Hắn cũng chính là ứng kiếp của .
Không ngờ, một học tử kêu lên: "Lớn mật! Ngươi dám cả gan gọi thẳng tên Thái phó!"
Thường Hoài Tư là Thái phó?
Ta rõ ràng nhớ lúc giả c.h.ế.t rời , chỉ mới đỗ Trạng nguyên, thành Thái phó ?
"Năm nay là năm nào?" Ta vội hỏi.
"Chiêu Nguyên năm thứ mười bảy."
Đã mười năm trôi qua ! Ta sững sờ tại chỗ.
Trạm Én Đêm
"Lui xuống, đừng thương vô tội."
Ta theo tiếng , cất lời mày mắt thanh tú, để râu ngắn, khoác bộ quan phục đỏ thẫm, xem địa vị hề thấp.
Cũng vài phần quen mắt.
"Cô nương, ngươi chứ?"
Hắn đến , binh lính đều tránh đường, những cây mâu sắc nhọn cuối cùng cũng lùi , thở phào nhẹ nhõm: "Dám hỏi đại nhân quý danh?"
Hắn mỉm , giọng ôn hòa: "Ta chính là Thường Hoài Tư mà cô nương nhắc đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ung-kiep-phi-thang/chap-1.html.]
2.
Ta vội sờ lên mặt, may mà lúc hạ phàm đổi dung mạo, Thường Hoài Tư hẳn sẽ nhận .
"Dừng tay—!"
Một giọng già nua từ xa vọng tới, ông chen đám đông, thở hổn hển: "Nàng , nàng là tử mới nhận của lão phu, tên là..."
Ông liếc , thuận thế tiếp lời: "Ứng Tinh, tên Ứng Tinh." Giống như gương mặt , tên cũng là giả.
Quốc sư hiệu cho theo ông.
"Quốc sư đại nhân, cái ..." Vị võ tướng do dự.
Quốc sư như quen từ lâu đến mặt , tự hào giới thiệu: "Vị tử của lão phu, là mệnh Thiên tinh, là thần tiên tương lai, các ngươi chọc nổi !"
Vị Quốc sư cũng chút tinh mắt. Thấy ông ca tụng là mệnh Thiên tinh, thuận theo ý ông gật đầu.
Khi lướt qua Thường Hoài Tư, nghiêng đầu một tiếng cảm ơn.
Đến khi xa khỏi đám đông, Quốc sư mới dừng bước, cung kính chắp tay: "Lão phu đến muộn, xin tiên nhân đừng trách!"
Lời ông khiến mơ hồ, vốn quen ông: "Tại ?"
Quốc sư đáp: "Lão phu chút am hiểu bói toán, tính hôm nay tiên nhân hạ phàm..."
Phàm nhân mà giỏi bói toán như , quả thật lợi hại.
Quốc sư sống ở Quan Tinh Các, ở góc Tây Nam của hoàng cung, cũng theo đó mà ở .
Ban đêm ngắm , Giác Tú ở góc Đông Nam mờ nhạt, đó chính là mệnh tinh của , nó vốn dĩ nên là một trong những sáng nhất đêm Xuân. Cho nên dù cách mười năm, vẫn tìm Thường Hoài Tư để "tính sổ".
May mà lúc hạ phàm tiện tay giật vài sợi lông phất trần của sư phụ, biến thành la bàn, thể tìm phương vị của ứng kiếp bất cứ lúc nào.
Ngày hôm , la bàn bỗng nhiên phát tiếng động lạ, theo hướng chỉ dẫn, bắt gặp một nhóm đang cầu nguyện đài khấn của Quan Tinh Các.
La bàn ngừng phát tiếng động lạ, lượt nhận diện, họ ăn mặc sang trọng, nam nữ, nhưng thấy Thường Hoài Tư.
Ta gõ gõ chiếc la bàn trong tay, hỏng. Họ đang chuyện ríu rít, tựa gốc cây lắng vài câu.
Xoẹt—! Một mũi tên sượt qua má ghim cây, chiếc khuyên tai của leng keng rơi xuống đất.
Thiếu niên b.ắ.n tên vẻ mặt kiêu ngạo: "Ngươi là ai, dám ở đây lén lút rình rập hoàng tử, công chúa?"
"Lưu Tễ, đừng vô lễ!" Tấn An công chúa đến mặt , đầy hứng thú: "Ta ngươi, ngươi là Thiên tinh hạ phàm."
"Không tiên nhân thể giúp chúng cầu mưa ?"
Ta vội trả lời, chầm chậm về phía Lưu Tễ, la bàn thẳng tắp chỉ về phía , chắc chắn điều kỳ lạ.
"Nhìn gì? Đừng lời ma mị, tin mấy thứ của ngươi !" Lưu Tễ ngữ khí , liếc thấy Tấn An công chúa trừng mắt liền trở nên im lặng, nghển cổ để đánh giá.
Là tướng mạo của một vị tướng tài. Ta cau mày, cất la bàn, sang Tấn An công chúa đáp: "Cầu mưa ? Việc nhỏ."