Tuyệt Thế Công Chúa, Phò Mã Lại Bị Đuổi Ra Khỏi Phòng - Chương 8
Cập nhật lúc: 2025-08-28 16:21:01
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vâng!"
Những tùy tùng của thấy lời , ánh mắt Hàn Diệp lộ vẻ nôn nóng. Bọn họ sớm mắt tên bạch diện thư sinh !
"Ngươi thử xem." Lục Ngũ vận công ở tay, trực tiếp quật Hàn Phương Dĩ ngã lăn đất.
"Ai da!" Một cục thịt rên rỉ hai tiếng, giận dữ mắng: "Tấn công cho !"
Một đám nhanh chóng vây lấy ba Hàn Diệp, chằm chằm đầy vẻ thèm , đang chuẩn tay...
"Tất cả dừng cho !" Một giọng dõng dạc vang lên.
Hàn Phương Dĩ sững sờ một chút, liếc thấy đang từ cửa chính , vui mừng : "Phụ , phụ xem tên tai họa , mà dám sai của đánh con, con đánh c.h.ế.t !"
"Ngay cả nhi tử cũng quản , xem việc Thượng thư đại nhân thể quản Bộ Binh còn cần xác minh ." Một giọng lạnh lùng truyền đến, khiến Hàn Diệp sững sờ một lát, vui vẻ về phía cửa.
Thượng thư Bộ Binh nhắm chặt mắt, ánh mắt lạnh lẽo phía lưng khiến ông như gai đ.â.m lưng, như xương mắc trong họng. Ông đỏ mặt già, gầm lên: "Ta bảo các ngươi dừng tay hiểu !"
" phụ ..." Hàn Phương Dĩ còn gì đó, nhưng ánh mắt trợn trừng của Thượng thư Bộ Binh cho giật .
"Tức giận gì." Hàn Phương Dĩ lầm bầm một câu, lệnh: "Được , giải tán ."
Hắn về phía cửa gì đó, nhưng bên cạnh Thượng thư Bộ Binh cho kinh ngạc đến ngẩn .
Làn da trắng như tuyết, đôi mắt đen thẳm sáng ngời nhưng lạnh lẽo như tuyết trắng. Nàng mặc một chiếc váy dài, tay áo thêu những đóa sen băng màu xanh nhạt, đúng như khí chất nàng tỏa , cao thể với tới.
Hàn Diệp tham lam nữ nhân dung mạo tuyệt thế đó, nhưng khi nhận ánh mắt của Hàn Phương Dĩ, đáy mắt trở nên lạnh lẽo, những ngón tay giấu lưng khẽ chuyển động.
Một luồng nội lực vô hình bay đến đầu gối Hàn Phương Dĩ. Hàn Phương Dĩ đau đớn rên rỉ, quỳ sụp xuống đất. vì thể quá béo, trọng tâm vững, cả đầu tự chủ mà nghiêng về phía , chỉ để cái m.ô.n.g vểnh lên cao.
Mọi đều khó hiểu dáng vẻ hài hước của Hàn Phương Dĩ, cố nén .
Trừ Thẩm Thư , nàng mặt biểu cảm qua Hàn phụ , lạnh như băng : "Ngay cả lễ nghi cũng , Thượng thư đại nhân quả nhiên là quản giáo lơ là ."
Thượng thư Bộ Binh tức đến mức râu ria dựng , trừng mắt mắng hầu: "Còn gì, mau mau đỡ đại thiếu gia dậy!"
"Không chứ." Đi đến mặt Hàn Diệp, Thẩm Thư cau mày .
Hàn Diệp từ từ lắc đầu, dịu dàng : "Điện hạ, thần ."
Thẩm Thư thể tin lời , mặt sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, dường như gió thổi một cái là bay . Nàng giơ tay sờ trán , nóng bất thường.
Một ngọn lửa giận vô danh bùng lên từ tận đáy lòng, nàng thở một , như đang kiềm chế: "Đã bao lâu ."
"Không trách đại ca ." Hàn Diệp hỏi một đằng trả lời một nẻo, rũ mắt xuống tự giễu : "Là thần may mắn, hại đại ca sinh bệnh, cho nên thần nên ánh nắng mặt trời để xua tà khí."
"Ngươi bậy, đại mỹ nhân, hề bắt ở đây, rõ ràng là tự nắng , mà còn đổ cho !" Thấy vu khống , Hàn Phương Dĩ hất tay hầu , chỉ Hàn Diệp mắng xối xả.
Thượng thư Bộ Binh suýt chút nữa ngất . Ông sải bước đến bên cạnh Hàn Phương Dĩ, đá một cú đầu gối . Kết quả là quá vững, ông hề đá nhúc nhích , còn loạng choạng vài bước, suýt ngã.
"Nghịch tử, ngươi câm miệng cho !"
Vậy mà dám gọi Linh Chiêu công chúa là đại mỹ nhân một cách suồng sã như , còn lời kiêng nể gì, sống nữa !
"Phụ , phụ đá con gì?" Hàn Phương Dĩ vẫn hiểu chuyện gì.
Bên Thượng thư Bộ Binh trực tiếp khúm núm với Thẩm Thư: "Công chúa điện hạ, nhi tử ngỗ ngược, vì phận của điện hạ, lời phần đúng mực..."
"Được ." Thẩm Thư trực tiếp ngắt lời giải thích giả tạo của ông , lạnh lùng : "Thượng thư đại nhân còn bản cung và phò mã bao lâu nữa?"
"Vâng , thần sơ suất." Cha Hàn dám tức giận, chỉ đành : "Điện hạ mời theo thần."
"Bảo mang đồ giải nhiệt đến." Thẩm Thư kéo Hàn Diệp , thường ngày tay lạnh như băng giờ nóng bừng như .
Hàn phụ gật đầu : "Thần sẽ cho ngay."
Đột nhiên, Thẩm Thư liếc thấy đạo sĩ đang một bên, pháp trận bố trí, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo: "Bảo hai cũng qua đây."
"Cái ." Cha Hàn thầm nghĩ , ông ngăn : "Điện hạ, hai là trừ ma, ma khí, e rằng sẽ quấy nhiễu đến điện hạ, là thôi ."
"Thượng thư đại nhân là trọng thần triều đình, cũng tin những lời ma quỷ vô căn cứ đó ?" Thẩm Thư lạnh lùng : "Hay là Hàn Lăng Sơn ông cảm thấy vận may của bản cung thể chống những yêu ma quỷ quái đó?"
"Tuyệt đối chuyện đó!" Hàn phụ vội vàng giải thích: "Thần sẽ bảo họ qua ngay."
Nói xong ông vẫy tay, nháy mắt, hy vọng hai thể hiểu ý của .
thực tế, ông nghĩ quá nhiều . Hai thầy trò phận của Thẩm Thư, còn tưởng nàng gọi qua là coi trọng năng lực của hai , nghĩ rằng sắp thăng quan tiến chức triều.
Trong chính sảnh, Hàn phụ đưa tay : "Điện hạ mời."
Thẩm Thư thèm để ý đến ông , trực tiếp kéo Hàn Diệp thẳng, vị trí chủ tọa.
Trong mắt Hàn phụ lóe lên một tia âm u, nha đầu thối trời cao đất rộng mà dám coi thường ông . Lúc tạm thời nhịn, đợi Nhị hoàng tử lên ngôi, ông công hộ long, xem ông xử lý nàng.
giây tiếp theo, kinh ngạc Hàn Diệp vị trí lẽ của . Hắn khó hiểu : "Điện hạ, theo lễ nghi, đây là vị trí của thần, thể để chứ, đây là tuân theo lễ giáo!"
"Thì ?" Thẩm Thư lười biếng : "Thượng thư quên những lời đồn đại , bản cung vốn là tuân thủ lễ nghi, những lễ nghi bản cung tuân thủ đấy, ông định gì?"
"Ngươi!" Hàn phụ nhất thời nghẹn họng.
Hàn Diệp vội vàng bất an : "Điện hạ, là thần ở vị trí khác ."
trong đáy mắt lười biếng, ý định di chuyển.
"Không cần." Thẩm Thư liếc một cái, "Ai cho phép động."
Ngay lập tức, Hàn Diệp càng an tâm vững. Hắn vô tội Hàn phụ: "Phụ , đây là ý của điện hạ, xin con thứ mạo phạm."
"Ngươi câm miệng!" Sự ghê tởm trong lòng Hàn phụ dâng lên đến cực điểm, nhất thời nhịn mà gầm lên.
"Thượng thư gì, bảo ai câm miệng?" Thẩm Thư khẽ nheo mắt, lạnh lùng : "Hắn là phò mã của bản cung, đại diện cho bản cung. Thượng thư bảo câm miệng là cũng bản cung câm miệng ?"
Hàn phụ nhắm chặt mắt, ông định tâm trạng, dịu giọng với Thẩm Thư: "Điện hạ, mặc dù nhi tử phủ công chúa rể, nhưng thần vẫn là phụ của nó. Ân nghĩa sinh thành lớn hơn trời, hành động của điện hạ chẳng đang biến nó thành một bất trung bất hiếu !"
"Bất trung bất hiếu?" Thẩm Thư lạnh một tiếng, "Chưa đến , ngay cả đối với ông, lời bản cung chính là trung. Hàn Diệp từ đến nay trái lời bản cung, bất trung?
Bây giờ là của phủ công chúa, đối với mà , bản cung mới là trời, bất hiếu? Hơn nữa, ân nghĩa sinh thành, Thượng thư thật sự thế nào là sinh thành ?"
Nàng dồn ép từng bước: "Chính là sinh và dưỡng dục. Theo bản cung thấy, Thượng thư chỉ sinh mà dưỡng dục, thì cái gọi là ân nghĩa sinh thành!"
Trên chính sảnh, tất cả đều kinh ngạc thiếu nữ mới mười chín tuổi , hùng hồn đến mức khiến Hàn Lăng Sơn gì.
Gió thổi bay vạt váy của nàng, dáng vẻ lười biếng cao quý khiến chùn bước.
"Ngươi, ngươi..." Hàn phụ lắp bắp : "Ngươi đây là ngụy biện! Là bậy!"
"Thật ." Thẩm Thư lười biếng chống cằm, "Bản cung cảm thấy những lời đều lý nhỉ."
Hàn phụ mím chặt môi, khuôn mặt già nua sụp xuống thật sự chút nào. Còn Hàn Phương Dĩ bên cạnh bắt đầu bất bình cho phụ .
Hắn cam lòng : "Công chúa, thể chuyện với phụ như , dù ông cũng là trọng thần trong triều, ngay cả thiên tử cũng thể sỉ nhục phụ như thế!"
Hắn chỉ Linh Chiêu công chúa giữ phụ đạo, bạo ngược tàn nhẫn, nhưng bao giờ nghĩ nàng đến , hơn gấp vạn những nữ tử trong thanh lâu, đúng là tiên nữ trời.
Hắn càng ngờ ngôi tai họa vẻ sủng ái đến , khiến Linh Chiêu công chúa đích đến tìm ?
Sự ghen tị và oán hận trong lòng chất chồng, trong lòng Hàn Phương Dĩ, hơn Hàn Diệp bao nhiêu . Hắn Linh Chiêu công chúa xưa nay hô mưa gọi gió, ai dám cãi lời nàng.
như , những lời chính nghĩa mà , chắc chắn sẽ khiến nàng cảm thấy mới là đặc biệt.
chuyện hề như nghĩ, ngược , ngay khoảnh khắc lời dứt, khí đông cứng .
Hàn Diệp rũ mắt xuống che nụ nhạo, Hàn phụ bất lực thở dài, dường như sắp đứa nhi tử chọc tức đến chết.
Thẩm Thư cong khóe môi, ngẩng đầu nam nhân: "Thượng thư đúng là nuôi dạy một nhi tử ."
Nàng cố ý lặp lời của Hàn Phương Dĩ: "Ngay cả thiên tử cũng thể sỉ nhục ngươi?"
"Chậc chậc chậc." Giọng trêu chọc nhưng lạnh lẽo vang lên, "Thượng thư đại nhân thật là oai phong quá nhỉ."
"Điện hạ thứ tội!" Hàn phụ trực tiếp cúi hành lễ: "Thần dạy con đúng cách, nó lời ngông cuồng, thực sự là một tội lớn. Sau thần nhất định sẽ trông coi nó cẩn thận, xin điện hạ giữ bí mật chuyện ngày hôm nay."
Đáng lẽ ngay cả khi chuyện hôm nay ầm ĩ đến triều đình, Linh Chiêu công chúa cũng chắc chiếm lợi thế. tên nghịch tử những lời nên , cho dù sai lầm lớn đến , Hoàng thượng cũng thể trách tội Linh Chiêu công chúa nữa!
"Thượng thư Hàn nghĩ chuyện quá , nhiều chuyện như bản cung vẫn thanh toán, ông chỉ một câu thứ tội, giữ bí mật, là che đậy chuyện ?" Thẩm Thư lạnh lùng chất vấn.
Hàn phụ cố tình giả ngu : "Còn chuyện gì nữa, thần còn chuyện gì khiến công chúa vui. Nếu là chuyện tranh luận , thần cũng cảm thấy công chúa lý."
Thẩm Thư lạnh một tiếng, đôi mắt lạnh lẽo rơi hai đạo sĩ một bên, mỉa mai : "Xem bản cung, suýt chút nữa quên sự tồn tại của hai ."
Thấy nhắc đến họ, hai đạo sĩ nịnh nọt tiến lên hành lễ: "Tham kiến điện hạ, , điện hạ gì dặn dò, chỉ cần là bần đạo thể , nhất định sẽ cho điện hạ dù c.h.ế.t vạn cũng từ nan."
Tiểu đạo sĩ phụ họa gật đầu: "Vâng ."
"Chết vạn cũng từ nan." Thẩm Thư nhai kỹ bốn chữ đầy ẩn ý, đó ngạo nghễ hai : "Các ngươi đến Hàn phủ gì."
"Cái ..." Lão đạo sĩ chút đầu óc, cũng cảnh hiện tại, chuyện họ tuyệt đối thể .
Chẳng ngờ tiểu đạo sĩ nóng vội, thấy sắc mặt của lão đạo sĩ và Hàn phụ, trực tiếp : "Bẩm điện hạ, là để phép ạ."
Mắt Thẩm Thư co , "Phép gì."
"Phép trừ tà..." Tiểu đạo sĩ còn định tiếp nhưng lão đạo sĩ bóp mạnh cánh tay, đau đớn mà ngậm miệng .
Thẩm Thư lạnh giọng : "Tú Ân."
"Vâng." Tú Ân tiến lên đá thẳng lão đạo sĩ bay xa mấy mét, vọt lên điểm huyệt khiến thể cử động .
Một cứ thế bay qua mặt và bên cạnh, Hàn Phương Dĩ và tiểu đạo sĩ sợ hãi nín thở.
Giọng nguy hiểm lạnh lẽo từ đỉnh đầu truyền đến: "Nói tiếp."
"Vâng, ..." Tiểu đạo sĩ kinh hoàng quỳ rạp đất, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy dài trán. Hắn run rẩy : "Là để, để trừ , trừ tà khí tên tai họa , , phò mã gia." Ánh mắt Thẩm Thư dần dần nhuốm đầy sát ý, khóe mắt lộ vẻ lạnh lẽo sắc bén: "Các ngươi sẽ gì."
"Chỉ, chỉ là..." Tiểu đạo sĩ lắp bắp, dù thế nào cũng dám nữa. Hắn cầu cứu Hàn phụ.
Hàn phụ nuốt nước bọt, đang định dậy khỏi ghế gì đó thì ngăn .
"Bản cung khuyên Hàn Thượng thư nhất là đừng ." Ánh mắt của Thẩm Thư như thể g.i.ế.c , "Hay là quá trình , Hàn Thượng thư cũng rõ?"
"Thần, dám." Hàn phụ siết chặt nắm tay, đành xuống.
Thẩm Thư nhắm mắt , như đang tỏa chút lòng nhân từ cuối cùng: "Bản cung cho ngươi thêm một cơ hội nữa, nếu ..."
"Choang!"
Tiếng ly vỡ đất vang lên rõ mồn một, mảnh vỡ b.ắ.n tiểu đạo sĩ khiến sợ hãi thôi.
"Ta , , điện hạ tha mạng, điện hạ tha mạng, hết." Tiểu đạo sĩ dập đầu, run rẩy : "Đầu tiên, đầu tiên cần dùng roi cành đào, đánh ba mươi cái để đánh tan tà khí tích tụ trong cơ thể phò mã gia, đó, đó... rút m.á.u để, để tà khí trong cơ thể phò mã gia thanh trừ."
Nói xong, dùng sức dập đầu một cái, phát tiếng động lớn đất, dường như kết cục của .
"Hừ, , ." Đôi mắt của Thẩm Thư sát ý nhuốm màu, màu đen trong suốt lúc như biến thành màu đỏ tươi. Nàng ngẩng đầu Hàn phụ, âm u lạnh lẽo một chút ấm.
"Bản cung hai còn sống đời, Hàn Thượng thư hiểu ý của bản cung ?"
"Vâng, thần hiểu." Hàn phụ hành lễ .
"Đừng quá dễ dàng, bọn họ tay với phò mã bao nhiêu , bản cung họ trả gấp trăm !" Thẩm Thư lạnh lùng quát!
" điện hạ, Đại Lý Tự..."
"Bản cung cần quá trình, chỉ cần kết quả." Thẩm Thư ngắt lời ông , lạnh một tiếng, "Hàn Thượng thư thật sự nghĩ bản cung chuyện triều ."
Thân thể Hàn phụ cứng đờ. Phải , ông suýt quên mất, mắt là một công chúa bình thường.
Ông nặng nề : "Thần hiểu!"
"Còn tên béo ." Thẩm Thư lười biếng : "Bản cung cũng hy vọng tháng tới sống quá ."
"Điện hạ..."
"Động đến của bản cung, ông nghĩ bản cung phạt nhẹ ?" Thẩm Thư chỉ hỏi một câu.
Hàn phụ cúi : "Thần, dám."
" bản cung nghĩ." Thẩm Thư thản nhiên : "Hàn Diệp, tay với , , tát vài cái cho hả giận."
"Ngươi dám!" Hàn Phương Dĩ lập tức hoảng sợ, hét lớn một tiếng.
Thẩm Thư như đang xem một tên hề, lạnh nhạt : "Giữ , béo như đừng thương chủ tử của các ngươi."
Lục Cửu và Lục Ngũ đồng thanh : "Vâng!"
Nói xong, họ về phía Hàn Phương Dĩ. sức giãy giụa trong mắt hai chỉ là chuyện nhỏ, hai chỉ cần dùng ngón tay một chút là thể cử động , chỉ thể ngửa đầu đưa mặt cho Hàn Diệp.
Nhi tử bắt, nhưng Hàn phụ chỉ thể giả vờ như thấy, bởi vì trong lòng ông cũng rõ, ầm ĩ lên đến mặt Thánh thượng, đây là sự nhượng bộ lớn nhất của Linh Chiêu công chúa.
"Đại ca yên tâm, tay nhẹ." Đi đến mặt Hàn Phương Dĩ, với vẻ khinh bỉ. Giọng trầm thấp lạnh lẽo từ đôi môi mỏng của nam nhân thốt , âm điệu gợi cảm trong trẻo. Và đôi mắt dài hẹp mà Thẩm Thư thấy là sự âm u và lạnh lẽo.
Hàn Phương Dĩ ánh mắt đó dọa đến run rẩy. Hắn thể cử động, chỉ thể trừng mắt về phía Hàn phụ, hy vọng ông thể cứu .
Hàn Phương Dĩ gào thét trong lòng, là quỷ, là quỷ, là Hàn Diệp, !
Hàn Diệp cong môi, đang chuẩn tay, từ xa truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc: "Dừng tay cho !"
Thẩm Thư lười biếng ngước mắt. Người đến ăn mặc sang trọng, nhưng khuôn mặt nhỏ mọn, vì tuổi tác cao nên nhiều nếp nhăn, ngũ quan chen chúc càng lộ vẻ mưu mô.
Người hẳn là chủ mẫu Hàn gia, nhưng giống Hàn Diệp chút nào, ngay cả Hàn phụ cũng dường như nét gì giống Hàn Diệp.
Nếu là , chắc chắn sẽ nghĩ Hàn Diệp là thứ tử của Hàn gia.
Hàn mẫu giận dữ đến, chỉ Lục Cửu và Lục Ngũ mắng: "Các ngươi đang gì, hả! Ta chỉ ngoài một lát mà các ngươi bắt đầu tạo phản !"
"Ưm ưm ưm!" Hàn Phương Dĩ thể cử động , thấy Hàn mẫu đến cứ như thấy cứu tinh, ú ớ cầu cứu nàng.
"Ai da, nhi tử đáng thương của , bọn họ mà dám đối xử với con như , đừng sợ, nương đến ." Hàn mẫu dùng m.ô.n.g đẩy Hàn Diệp , đau lòng vuốt ve má Hàn Phương Dĩ.
Đương nhiên, Hàn Diệp để nàng chạm một chút nào, mà khéo léo tránh .
"Còn ngây đó gì, mau thả đại thiếu gia !" Hàn mẫu quát tháo hai .
Ai ngờ, Lục Cửu và Lục Ngũ đều mặt biểu cảm liếc nàng một cái, ánh mắt lạnh lẽo.
Hàn mẫu sững sờ, trút giận lên Hàn Diệp: "Là ngươi, là ngươi , bọn chúng là thị vệ của ngươi, nhất định là ngươi lệnh cho bọn chúng với Phương nhi.
Cái đồ bạch nhãn lang (kẻ vong ân bạc nghĩa), thì ngày xưa nên sinh ngươi . Không những hại Phương nhi từ nhỏ ốm đau bệnh tật, bây giờ còn liên thủ với hầu tay với nó!"
Hàn Diệp thật sự để ý đến nàng , quá xí.
Hắn dời tầm mắt, Thẩm Thư, nàng sẽ gì.
ánh mắt ngây thơ tò mò trong mắt Thẩm Thư đổi. Hóa tuổi thơ của cũng tàn nhẫn như , phụ mẫu thương, khinh bỉ, cũng giống như nàng.
Có lẽ là nhớ những ký ức xa xôi đến mờ nhạt, Thẩm Thư khẽ mím môi, khí chất lạnh lẽo đáng sợ bao trùm lấy nàng: "Ồn ào quá."
Tú Ân và Tú Nhan , cơn giận của điện hạ tích tụ đến một điểm giới hạn, cứ tiếp tục như , sẽ khó để kết thúc. Tú Nhan lạnh lùng : "Hàn phu nhân la hét lớn tiếng như , mất phong thái của một phu nhân quyền quý, còn tưởng là bà la sát từ đến."
"Ngươi gì?" Mặt Hàn mẫu đỏ bừng vì mắng, nàng uất ức : "Ngươi chỉ là một nha mà cũng dám sỉ nhục ?"
Nàng về phía Thẩm Thư đang ghế chủ tọa, đáng lẽ là vị trí của chồng nàng , giọng điệu : "Ngươi là ai, tư cách gì, dám vị trí của Thượng thư?"
Thẩm Thư lạnh một tiếng, xem hôm nay thật sự sống nữa . Nàng khẽ mở đôi môi đào, định gì đó thì...
"Đủ !" Hàn Thượng thư nãy giờ vẫn im lặng gầm lên một tiếng, giành khi Thẩm Thư mở miệng mà mắng: "Vừa về ồn ào ầm ĩ, ngươi còn chút dáng vẻ của một chủ mẫu ! Vị là Linh Chiêu công chúa, còn mau hành lễ!"
Hàn mẫu đầu tiên là tiếng gầm của cha Hàn dọa cho giật , thậm chí còn cảm thấy tủi đến mức hốc mắt bắt đầu ửng đỏ. khi nàng đến vế , phận của Thẩm Thư, sắc mặt nàng lập tức tái mét.
Nàng Hàn Phương Dĩ, cưng chiều quá mức, quen thói ngỗ nghịch, nên ít chuyện. với tư cách là phu nhân Thượng thư, nàng thể Linh Chiêu công chúa là ai!
Nàng thở dồn dập hai , cố gắng bình tĩnh , hành lễ: "Tham kiến điện hạ."
Trước đây từng gặp Linh Chiêu, nhưng kể từ khi vị công chúa gặp chuyện năm mười sáu tuổi, nàng ít xuất hiện ở các buổi tiệc. Ai cũng con gái mười tám tuổi đổi, Linh Chiêu công chúa bây giờ càng xinh hơn, thảo nào nàng nhận .
"Hàn phu nhân vô lễ, chỉ hành lễ như quá đơn giản ." Thẩm Thư ngước mắt lạnh lùng nàng .
Hàn phu nhân giật , vội vàng quỳ xuống đất: "Tham kiến công chúa điện hạ!"
Dáng vẻ hèn mọn và dáng vẻ nãy như hai khác . Thẩm Thư mỉa mai : "Hàn phu nhân lạy đại lễ , bản cung dám nhận, phu nhân , bản cung tư cách."
Nói đến cuối, Hàn phu nhân chỉ cảm thấy đang ở trong hầm băng, lạnh thấu xương. Nàng dập đầu mạnh: "Là tiện thất ngôn, là tiện mắt như mù, xin điện hạ thứ tội, xin điện hạ thứ tội."
"Hàn Diệp." Nàng để ý đến Hàn phu nhân, mà từ từ : "Ngồi bên cạnh bản cung."
"Vâng, điện hạ." Hàn Diệp khẽ mỉm đến xuống bên cạnh.
Hàn phu nhân trơ mắt giày của Hàn Diệp qua bên cạnh , còn ở trong tư thế , hận đến nghiến răng nghiến lợi.
"Mệt ." Thẩm Thư hỏi.
"Thần mệt." Hàn Diệp .
"Thật ?" Thẩm Thư hài lòng lắm với câu trả lời .
Hàn Diệp nàng đang nghĩ gì, yếu ớt : "Thần mệt ."
"Ừm, phò mã của bản cung mệt ." Thẩm Thư kiên nhẫn : "Hàn phu nhân cảm thấy sai, trùng hợp nhi tử của bà cũng chuyện sai trái, bà tự tay ."
"Gì, gì cơ?" Hàn phu nhân sững sờ ngẩng đầu nàng, "Điện hạ là ý gì, tiện, tiện hiểu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyet-the-cong-chua-pho-ma-lai-bi-duoi-ra-khoi-phong/chuong-8.html.]
"Phò mã của bản cung mệt , bản cung nỡ để vất vả nữa. Hàn Phương Dĩ cũng chịu phạt, vì Hàn phu nhân cũng sai, chi bằng để bà tự tay tay ." Thẩm Thư tàn nhẫn: "Bản cung tin rằng, đối với một yêu thương nhi tử như Hàn phu nhân, tự tay tát nhi tử ba mươi cái, nhất định là một hình phạt đau đớn."
Nàng cúi , như lời thì thầm của một con quỷ: "Hàn phu nhân đúng ?"
Hàn phu nhân run rẩy đôi môi, sắc mặt trắng bệch như nữ quỷ. Nàng thể tin nữ nhân mặt, đó đầu phu quân , hy vọng ông thể gì đó.
nhận là lời thúc giục: "Nếu điện hạ bảo ngươi tay thì tay , do dự gì nữa, với tư cách là một mẫu , dạy dỗ Phương Dĩ một chút cũng ."
Những lời vô tình đó khiến Hàn phu nhân hiểu , chuyện . Nàng run rẩy đến mặt Hàn Phương Dĩ, lòng đau như cắt : "Nhi tử, nhịn một chút nhé, sẽ qua nhanh thôi."
Nói , nàng nhắm mắt , tát mạnh một cái mặt Hàn Phương Dĩ.
"Chát!"
Mặc dù tiếng, nhưng đủ giòn giã.
Thẩm Thư hài lòng : "Phu nhân là mệt , còn sức nữa. Thực sự , bản cung cũng thể đổi khác đến."
"Không, cần." Hàn phu nhân vội vàng từ chối: "Nhi tử của tiện , tiện tự thể dạy dỗ."
Nếu thật sự để tên tai họa Hàn Diệp tay, sẽ tay nặng cỡ nào. Đã như , bà tự lẽ còn thể khiến nhi tử bà bớt đau khổ hơn một chút.
Hàn phu nhân nuốt nước bọt, giơ tay tát mạnh một cái mặt Hàn Phương Dĩ, ngay lập tức, khuôn mặt đầy mỡ đó đỏ ửng lên.
Cứ như thế, từng cái, từng cái một, Hàn phu nhân đánh đến mức tay tê dại. Nỗi đau khổ về thể xác và tinh thần nhân đôi, cứ như hàng ngàn con d.a.o c.h.é.m .
Thẩm Thư lạnh lùng vở kịch ầm ĩ mắt, cho đến khi Hàn phu nhân với đôi tay run rẩy với nàng: “Điện hạ, tiện đánh xong .”
“Ừ.” Thẩm Thư lạnh nhạt đáp, như thể chuyện liên quan gì đến nàng.
Nàng vặn vẹo cổ một cách lười biếng: “Cũng còn sớm nữa, bản cung mệt .”
Nàng Hàn Diệp : “Về thôi.”
“Vâng.” Hàn Diệp với đôi mắt cong cong, giọng dịu dàng. Hắn đến bên cạnh Thẩm Thư, một áo xanh, một áo trắng, đôi như ngọc.
Nhìn bóng lưng của hai , Hàn phu nhân lộ vẻ hung dữ, ánh mắt đầy hận thù.
đột nhiên, nữ nhân cao quý đó dừng bước, tư thế lười biếng, nhưng giọng lạnh như băng.
“À, bản cung hy vọng Hàn Thượng thư thể nhớ kỹ chuyện ngày hôm nay, loại nào thể chạm , loại nào thể chạm .”
Hàn phụ nghiến chặt răng, siết chặt nắm tay: “Thần, hiểu!”
Đợi cho đoàn rời , luồng uy áp vô hình bao trùm chính sảnh mới tan biến. Ba trong Hàn gia thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cảm thấy một luồng uất ức dồn nén.
“Lão gia! Tại ?” Hàn phu nhân chất vấn: “Linh Chiêu công chúa tuy tước vị, Hoàng thượng sủng ái, nhưng lão gia ngài cũng là quan nhị phẩm trong triều, nàng thể đến phủ chúng gây chuyện như !”
“Câm miệng!” Hàn phụ trong lòng cũng đang bốc hỏa, Hàn phu nhân lóc như càng thêm bực bội: “Ngươi ở đây chất vấn chi bằng nghĩ cho kỹ xem các ngươi đối xử với Hàn Diệp như thế nào! Ngươi nghĩ Linh Chiêu công chúa vì vô duyên vô cớ đến phủ!
Mấy ngày với các ngươi, hôm nay đừng gọi Hàn Diệp về. Nghe Linh Chiêu công chúa đổi thái độ với nhiều, các ngươi , bây giờ thì ! Tự rước họa !”
Hàn phu nhân quát đến sững sờ, bà lau nước mắt ấm ức : “Vậy chuyện đó là thật chứ, cứ nghĩ đó chỉ là lời đồn!”
“Chính với ngươi mà ngươi coi là lời đồn ?” Hàn phụ tức giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Ông liếc mẫu tử họ, dáng vẻ thảm thương của hai khiến ông tức bực, hừ lạnh một tiếng lưng rời .
Hai đạo sĩ vốn định cầu xin, nhưng so với Hàn gia thì họ chẳng đáng một xu. Trong mắt Hàn Thượng thư, hy sinh họ để đổi lấy sự bình yên cho Hàn phủ, chuyện gì lợi hơn thế.
Trở phủ công chúa, gần đến giờ Dậu.
Tú Nhan : “Điện hạ, bữa trưa chuẩn xong .”
“Ừ, thôi, dùng bữa trưa .” Thẩm Thư xoa xoa thái dương.
“Hôm nay điện hạ thật cần đến.” Hàn Diệp dịu dàng.
“Nếu bản cung thì đương nhiên sẽ , nhưng bản cung , nghĩ bản cung sẽ để họ động đến của bản cung .” Thẩm Thư liếc một cái: “ hôm nay một điểm khiến bản cung khá hài lòng.”
“Là gì?” Ánh mắt Hàn Diệp lóe lên sự tò mò.
“Ừm, để nữ nhân đó chạm , điều đó .” Trong mắt Thẩm Thư, đồ của nàng ai chạm , bất kể với ý nghĩa nào, chỉ cần vẫn là của nàng, thì .
Hàn Diệp sững sờ, khẽ nhướng mày, trong mắt lóe lên sự phấn khích. Không ngờ, hành động nhỏ của mà Thẩm Thư cũng thấy?
Nữ nhân … thật sự thú vị.
Lần còn thứ màu đen nữa, rốt cuộc là gì.
Hắn càng ngày càng tò mò.
“Nếu như thể khiến điện hạ vui, thần nhất định sẽ để bất kỳ ai đến gần thần.” Hàn Diệp nghiêm túc hứa hẹn, đó chút thất vọng : “Chỉ là hôm nay để điện hạ vất vả một chuyến, chi bằng thần về nữa.”
“ là như .” Thẩm Thư gật đầu một cách nghiêm túc: “Sau đừng về nữa, những đó quá ghê tởm, nên tránh xa họ thì hơn.”
Hàn Diệp nhịn , do dự : “ điện hạ, họ là của thần.”
Nghe thấy câu , Thẩm Thư đột ngột dừng bước, đầu chằm chằm một lời.
Hàn Diệp chớp chớp mắt: “Thần sai .”
Dáng vẻ ngây thơ đó, giống hệt một chú thỏ trắng nhỏ.
Thẩm Thư thở dài, giơ tay vỗ vỗ vai Hàn Diệp, đầy vẻ đồng cảm: “Đồ ngốc.”
Vậy mà coi những đó là , ngốc thì là gì.
Tuy nàng cũng thật sự nên như thế nào, nhưng nàng cũng những kẻ cặn bã đó, thể xứng đáng với hai chữ đó.
Chỉ là ngờ Hàn Diệp chấp nhất với hai chữ đến , thảo nào, cũng giống vấn đề về đầu óc, ngược hẳn là cũng thuộc tuýp thông minh.
Sao chịu khổ như , chỉ vì một tiếng lệnh từ Hàn phủ mà về, còn để họ ức h.i.ế.p suốt bao nhiêu năm.
Nghĩ đến đó, nàng nắm lấy bàn tay thon dài, trắng nõn, khớp xương rõ ràng của , về phía Linh Nguyệt Hiên: “Nhanh lên, bản cung đói .”
Hàn Diệp rũ mắt những ngón tay của hai chạm , mềm mại, ấm áp, mảnh mai.
Cổ tay như thể chỉ cần khẽ bóp một cái là thể vỡ tan.
Hắn dùng đầu lưỡi đẩy hàm răng , đôi mắt như đang bốc hỏa, rực cháy.
Phải đây, dường như nghiền nát nàng khảm m.á.u thịt của .
Cuối cùng, vẫn thu tất cả sự hung tàn, nhẹ nhàng đáp: "Vâng."
Dùng bữa trưa xong, Thẩm Thư cảm thấy mệt mỏi, phòng ngủ trưa một lát.
Nhân lúc , Hàn Diệp và Lục Cửu đến một thủy tạ.
"Dặn dò Thập Tam, bảo chuyện với hai tên đạo sĩ ." Hàn Diệp nhón một ít mồi cá ném xuống ao, chúng tranh giành những thứ đó, cảm thấy thú vị.
"Chủ tử tự tay?" Lục Cửu hỏi.
"Không." Hàn Diệp chằm chằm cái ao, trong mắt lóe lên vài ý , "Sau nàng sẽ cần dùng đến."
Lục Cửu khó hiểu Lục Ngũ một cái, nàng ở đây rõ ràng là công chúa Linh Chiêu, nhưng hai tên đạo sĩ gì đáng để lợi dụng.
Lục Cửu : "Thuộc hạ tuân lệnh."
"À, đúng , gia đình Tam trưởng lão thấy t.h.i t.h.ể của phản ứng gì?" Hàn Diệp hỏi một cách đầy vẻ trêu chọc.
"Rất kinh hoàng." Lục Ngũ rành mạch: "Có ngất xỉu, thì nôn mửa, còn lớn tiếng đòi g.i.ế.c ngài, nhưng những đó Lục Tam xử lý tại chỗ ."
"Vậy ." Hàn Diệp cảm thán: "Thật đáng tiếc, tận mắt thấy, nhất định thú vị."
Nhìn những ánh mắt hận thù, giãy giụa của những đó, ví dụ như chiều nay, đúng, ánh mắt của Hàn gia chiều nay vẫn đủ hận.
, nhanh sẽ đến lượt họ thôi.
Trong đêm đen, khiến khỏi cảm thấy sợ hãi, đặc biệt là ở bãi tha ma , từng linh hồn nơi nương tựa lượn lờ ở đây, lạnh lẽo và đáng sợ.
Không ai đến đây, vì họ sợ nhiễm thở may mắn.
cách bãi tha ma xa, một căn nhà tranh tồi tàn, đó là nơi nương tựa duy nhất của hai phụ tử.
bây giờ, cha chết, chỉ còn một nàng đời cũng chẳng ý nghĩa gì, chi bằng dùng một dải lụa trắng để kết thúc cuộc đời phù du .
Nàng nhón gót, quấn dải lụa trắng quanh cổ, khẽ nhắm mắt , khổ sở lẩm bẩm: "Phụ , con đến bầu bạn với phụ đây."
Đột nhiên, một cây trâm vàng đ.â.m đứt dải lụa trắng, mắt tà áo bay phấp phới, một giọng yêu kiều quyến rũ vang lên: "Cô nương, mạng sống, là kết thúc như ."
Trong Liêm Mộng Lâu say sưa mê , một nam nhân đeo mặt nạ xuống khung cảnh bên lầu, đáy mắt chút phấn khích.
Dù thì những thứ đều là vàng sáng lấp lánh mà!
Một nữ tì thì thầm tai : "Lâu chủ, đưa về ."
"Ừm." Người đàn ông chút tiếc nuối vì thể những đồng vàng nữa, nhưng chuyện mắt quan trọng hơn: "Đi thôi, chúng xem."
Vị cô nương đặc biệt dặn dò cứu xuống rốt cuộc gì đặc biệt.
Ngày hôm , trời quang mây tạnh, là một ngày trời để ngoài ngắm hoa chơi đùa, nhưng ánh nắng gay gắt khiến Thẩm Thư lười biếng, ngoài.
Thế nhưng thiệp mời của phủ Thừa tướng gửi đến phủ công chúa, cộng thêm lời dặn dò của Đồng Gia Đế, và mối quan hệ giữa phu nhân Thừa tướng và Diệp quý phi, khiến Thẩm Thư xem .
"Hôm nay điện hạ mặc bộ nào?" So với sự mệt mỏi của Thẩm Thư, Tú Nhan vẻ hào hứng hơn.
"Tùy." Thẩm Thư nhắm mắt .
"Đã là giờ Tỵ , điện hạ còn mệt mỏi như ." Tú Nhan đành chọn một chiếc váy Phượng Vĩ màu tím thêu hoa bách điệp, và một cách bất lực.
"Tối qua ngủ muộn một chút." Thẩm Thư lười biếng giải thích.
vô tình, hữu ý. Mắt Tú Nhan sáng lên, trong lòng thầm ngẫm nghĩ về câu .
Tối qua ngủ muộn một chút?
Tại ngủ muộn? Chẳng lẽ...
Nghĩ đến ly bổ dưỡng mà Thẩm Thư dặn nhà bếp nấu tối qua, khóe miệng Tú Nhan co giật vì cố nhịn .
Bây giờ nàng chút mong chờ, phủ sẽ tiểu quận chúa , nên mua một vài thứ để chuẩn .
điện hạ mệt như , tối qua rốt cuộc ngủ muộn đến mức nào.
"Ngươi nghĩ nhiều ." Một giọng lạnh lùng phá vỡ những suy nghĩ viển vông của Tú Nhan.
"Á?" Tú Nhan sững sờ nàng, đỏ mặt : "Điện hạ đang gì , nô tỳ hiểu."
Nàng thề c.h.ế.t cũng thừa nhận.
Thẩm Thư khẽ một tiếng, gì.
"Mặt ngươi đỏ đến mức thể rỉ m.á.u , rõ ràng như , tỷ tỷ." Tú Ân nhịn nữa, giải thích.
Tú Nhan nữa, chỉ tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Thẩm Thư trong gương, lẽ Tú Nhan kéo theo, nàng thật sự một câu: "Cho dù chuyện đó, với thể chất của Hàn Diệp, lẽ cũng lắm."
"..."
Lần , bất kể là trong phòng mái nhà trộm đều im lặng.
Lục Cửu và Lục Ngũ , dùng ánh mắt cảnh cáo đối phương, đừng , chuyện mà chủ tử phát hiện thì chuyện đùa.
Hàn Diệp mặt nặng như chì, đôi lông mày tuấn tú lúc lạnh đến mức thể đóng băng khác. Khóe miệng co giật, một ngọn lửa giận vô danh bùng lên trong lòng.
Đường đường là Ám Dạ Các chủ mà phu nhân của nghi ngờ " ?"
Hừ, xem , nếu vở kịch diễn lâu hơn nữa, phu nhân sẽ bỏ chạy mất.
Hắn lóe rời , Lục Cửu và hai vội vàng theo.
Hai khắc , Thẩm Thư mặc đồ xong, nàng khẽ cau mày : "Sao lộng lẫy thế ?"
Nàng thích quá phức tạp, mặc dù như thế nàng vẫn .
"Điện hạ nhiều năm như mới đầu tiên xuất hiện ở một nơi như , nhất định sẽ kinh ngạc , trấn áp trường." Tú Nhan hưng phấn .
Nhiều năm như điện hạ chịu đến những nơi quý nữ tụ tập, chính là vì "ba nữ nhân là một vở kịch", những nữ nhân đó rõ ràng là tiểu thư, phu nhân của thế gia, nhưng cái miệng độc.
Một lời ác ý của một thể khiến khác phát điên.
Không ai vị điện hạ bề ngoài ngang ngược đó khi những lời đó trở nên suy sụp và đau khổ đến nhường nào.
Bây giờ, điện hạ trở nên mạnh mẽ và đáng gờm như , việc khiến những nữ nhân đó im lặng thành vấn đề!
Càng nghĩ, mắt Tú Nhan càng ngấn lệ, ngay cả hốc mắt của Tú Ân cũng ửng đỏ.
Trái tim lạnh lùng dường như phát một âm thanh tan vỡ, Thẩm Thư khẽ liếc mắt, cứng nhắc : "Thôi, gì mà , thôi."
Hai tỷ đồng thanh : "Vâng, điện hạ."
Phủ Thừa tướng, Bách Hoa Viên.
như tên gọi, mẫu đơn, hoa lan, hoa bách hợp, dâm bụt, tulip và các loài hoa khác đua khoe sắc, tỏa hương thơm quyến rũ.
Trong vườn, một con suối nhỏ chảy xuyên suốt khu vườn và đổ con sông gần đó.
"Nghe Bách Hoa Viên là do Thừa tướng trồng khi theo đuổi phu nhân, thậm chí còn tiếc tiền bạc để cho đào con suối nhỏ . Mặc dù đầu tiên đến đây, nhưng mỗi khi đến mùa hè đều cảm thấy kinh ngạc."
" , phu nhân, tấm lòng của Thừa tướng dành cho thật sự khiến ghen tị."
"Không giống như phu quân nhà , ngày xưa còn là chủ động chuyện với ông ."
"Làm gì như các vị , nhiều năm như , ông chứ, mỗi xử lý xong công việc về đều ở lì trong thư phòng, gọi thì chịu , để một dùng bữa tối." Mặc dù miệng phàn nàn, nhưng nụ hạnh phúc khuôn mặt Thừa tướng phu nhân thể thấy rõ ràng.
Vài vị phu nhân khúc khích trêu chọc, một đột nhiên : " các tiểu thư, cô nương xem, đang ở tuổi thanh xuân tươi , tụ tập cũng nét tương đồng với Bách Hoa Viên ."
" , chỉ là hoa mẫu đơn năm nay nở rộ đặc biệt rực rỡ."
"Không , chỉ hoa mẫu đơn trong vườn nở rộ rực rỡ, lát nữa e là còn một vị thiên tư quốc sắc của Đại Chu chúng cũng đến đây."
"La thừa tướng xưa nay thích vị đó, phu nhân mời nàng đến chứ."
"Đây là mời." Ánh mắt Thừa tướng phu nhân khẽ co , "Quyết định của trong cung, chúng thần tử thể ."
Lời , vài vị phu nhân khỏi im lặng. Không chỉ họ đang bàn tán, ngay cả các quý nữ cũng bắt đầu hứng thú với Thẩm Thư.
"Ngũ công chúa, Linh Chiêu công chúa cũng sẽ đến, thật giả ?"
"Mấy ngày nàng mua một nam sủng về phủ , Ngũ công chúa cũng mặt, thật ?"
"Chuyện , chuyện của , cũng tiện bàn luận." Thẩm Duyệt do dự một lúc, tiếc nuối : "Ta ngăn cản nàng, chỉ là nàng giá nhanh cao, các vị cũng đấy, nơi như Túy Phong Lâu, một khi chốt thì khả năng hối hận."
"Vậy những chuyện đó là thật ?"
"Trời ơi, một vạn lượng vàng, nàng mà chỉ mua một nam sủng?"
"Thật là xa hoa lãng phí chừng mực."
"Được , lát nữa Lục sẽ đến, các vị ngàn vạn đừng nhắc đến chuyện mặt nàng. Ta lo rằng sẽ tổn thương nàng." Nghe những lời đánh giá của họ về Thẩm Thư, trong lòng Thẩm Duyệt vui sướng vô cùng. Nàng cố nén ý , vội vã , dường như thật sự lo lắng những lời sẽ tổn thương Thẩm Thư.
"Đừng nhắc đến gì?" Một giọng lạnh lùng, nhàn nhạt, lớn nhỏ, nhưng rõ ràng lọt tai .
Tiếng bàn tán của im bặt, ánh mắt cúi xuống của Thẩm Duyệt cứng đờ, họ cùng về phía cổng vòm của khu vườn.
Chỉ thấy trong rừng hoa, đóa mẫu đơn rực rỡ nhất lọt mắt họ.
Khuôn mặt tuyệt mỹ, ngũ quan tinh xảo, như một nàng tiên trong tuyết. Dưới hàng lông mày thanh tú là đôi đồng tử màu đen lạnh nhạt, sâu trong mắt là sự lạnh lẽo vô cảm. Đôi môi thẳng tắp như điểm tô son, khiến vẻ lạnh lùng của nàng toát lên vẻ yêu mị, và chiếc váy màu tím sẫm càng nổi bật sự cao quý của nàng.
"Đây là ai , sẽ là Linh Chiêu công chúa đó chứ?"
"Chính là nàng, mấy tháng tình cờ gặp đường, ngờ nàng xinh hơn ."
"Mỹ nhân lòng rắn chắc là về như nàng ."
"Chậc, tuy xa, nhưng thì đúng là thật."
Nghe thấy lời khen ngợi đó, đầu ngón tay của Thẩm Duyệt gần như sắp cắm lòng bàn tay. Nàng che giấu sự ghen tị trong mắt, nở nụ về phía nàng, hòa nhã : "Lục , đến ."
Người ngoài , cứ ngỡ hai thật sự là một cặp tỷ thiết.
Thẩm Thư lười biếng thèm diễn kịch với nàng , thẳng qua nàng, , như : "Sao , thấy bản cung mà cần hành lễ ?"
Nụ của Thẩm Duyệt cứng đờ mặt, cảm giác như tát một cái giữa chốn đông khiến sắc mặt nàng lúc xanh lúc tím.
Mọi , vội vàng hành lễ, đồng thanh : "Tham kiến Linh Chiêu công chúa."
Tiếng của thu hút những vị phu nhân đang nghỉ ngơi trong đình ở đằng xa: "Kia kìa, về đóa mẫu đơn đó đến ."
"Đi thôi, qua đó xem ." Thừa tướng phu nhân dậy : "Nếu lát nữa sẽ xảy chuyện gì."
"Ừm." Thẩm Thư lười biếng vẫy tay, ánh mắt đầy ẩn ý vài quý nữ nãy tụ tập với Thẩm Duyệt, hỏi: "Các vị gì thế, bản cung cũng hứng thú, chi bằng cho bản cung thử xem?"
Họ đột nhiên nghẹn lời, ấp a ấp úng dám .
Thẩm Duyệt gượng , dịu dàng : "Lục , gì cả, chỉ là vài chuyện phiếm thôi."
"Vậy ..." Thẩm Thư kéo dài âm cuối, khiến trái tim tự chủ mà run rẩy.