Tuyệt Thế Công Chúa, Phò Mã Lại Bị Đuổi Ra Khỏi Phòng - Chương 10
Cập nhật lúc: 2025-08-28 16:25:39
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Diệp thờ ơ, vẻ mặt ôn hòa nhưng chỉ đám tiểu tử mau chóng rời cho bớt ồn ào.
Mấy ấp úng mãi mới kể đầu đuôi câu chuyện. Hóa , nguyên nhân là chính Thẩm Thư.
Vì chuyện đây, mấy thiếu niên những lời khó , ngờ Thẩm Từ Niên thấy đường về.
Mấy họ bao giờ những lời đó ở Quốc Tử Giám, vì vài năm , lúc Thẩm Thư , Thẩm Từ Niên cũng từng động thủ vì chuyện tương tự.
Lúc , Thẩm Từ Niên hung dữ, lộ vẻ hung tợn như một con sói, đặc biệt là đôi mắt , bây giờ mấy thiếu niên nghĩ vẫn còn rùng .
Lạnh lùng, u ám, tàn nhẫn, khác xa với hình ảnh một môn sinh giỏi giang, đức độ, hiền lành mà họ vẫn .
Nghe xong lời kể của mấy thiếu niên, đôi mắt cụp xuống của Thẩm Thư lóe lên một tia sáng tên.
Thẩm Từ Niên động thủ vì nàng. Mặc dù nàng luôn quan tâm đến nguyên chủ, tỷ tỷ , nhưng nàng thấy ấm áp lạ thường khi vì nàng mà tay.
Cảm giác khiến nàng thấy lòng thật kỳ lạ, ấm áp, xa lạ.
vẻ mặt nàng biểu lộ gì. Nàng lười hỏi mấy thiếu niên gì, vì chỉ cần dùng ngón chân cũng thể đoán .
Nàng đặt chén xuống, thản nhiên : "Vậy thì trách nhiệm của chuyện là do các ngươi."
Tiếng chén chạm mặt bàn khiến mấy thiếu niên giật . Dù biện hộ, cũng gan.
Chỉ đành run rẩy : "Vâng ạ."
"Vậy việc của bổn cung động thủ với các ngươi, vấn đề gì ?" Thẩm Thư chậm rãi hỏi.
"Không vấn đề gì, vấn đề gì ạ." Mấy thiếu niên thành thật lắc đầu.
"Vậy thì chuyện , nhất là các ngươi nên giữ kín trong lòng." Thẩm Thư từ từ ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm như hồ thu ẩn hàng mi dài dường như mũi tên sắc lẹm b.ắ.n , khiến dám thẳng. Nàng khẽ mở đôi môi đào: "Hiểu ?"
"Vâng, , chúng hiểu! Bảo đảm sẽ với bất kỳ ai!" Mấy thiếu niên run lẩy bẩy, nhịn phủ phục xuống đất.
"Cút ."
Lời dứt, bọn họ liền ba chân bốn cẳng chạy trốn, cứ như ma quỷ đuổi theo .
Lục Cửu cảm thấy kỳ lạ. Mắng Linh Chiêu công chúa, còn động thủ với Bát hoàng tử, tội kép như mà nàng dễ dàng tha cho họ thế ? Mặc dù họ chỉ là những thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi.
Có lẽ ánh mắt kinh ngạc của quá lộ liễu, một giọng lạnh lùng vang lên.
"Nghe khinh công của Lục Cửu giỏi."
Lưng Lục Cửu đột nhiên lạnh toát, một dự cảm chẳng lành nảy sinh.
Hàn Diệp mỉm bán : " ."
Thẩm Thư gật đầu: "Vậy chắc việc đêm khuya lẻn mấy phủ quan chuyện khó."
Ý tứ cần cũng rõ.
Hàn Diệp hề ngạc nhiên, trái còn dịu dàng : "Điện hạ đúng."
Lục Cửu cảm thấy chán nản, nhưng cách nào. Hắn dám phản kháng, sẽ đánh, loại đánh đến nội tạng tan nát .
Từ đầu đến cuối, Thẩm Thư hề Thẩm Từ Niên một cái.
Nàng trách mắng, cũng quan tâm, cứ thế mà lờ .
đối với Thẩm Từ Niên, điều còn đau khổ hơn bất kỳ hình phạt nào.
Hắn l.i.ế.m môi, giọng non nớt của thiếu niên mang theo cảm xúc khó hiểu: "Tỷ ơi."
Thẩm Thư khe khẽ thở dài, cụp mắt hờ hững : "Tất cả ngoài ."
Ánh mắt Hàn Diệp khẽ ngưng , nhẹ giọng : "Được."
Hắn rời , mấy theo .
Lúc ngang qua Thẩm Từ Niên, Hàn Diệp để lộ cảm xúc mà liếc một cái.
Đợi hết, Thẩm Thư mới từ từ : "Đứng lên ."
Thẩm Từ Niên dậy.
Thẩm Thư cụp mắt hỏi: "Biết ?"
Hàng mi của Thẩm Từ Niên khẽ run rẩy, gật đầu, giọng khàn khàn: "Biết ."
Thẩm Thư nhướng mày lạnh: "Vậy ngươi xem sai ở ."
Thẩm Từ Niên : "Đánh với họ."
Thẩm Thư nheo mắt , càng tức giận hơn: "Ngươi nghĩ bổn cung tức giận vì ngươi đánh với họ ?"
Nàng lạnh giọng quát: "Ngươi là hoàng tử, phận của ! Đánh nhi tử của quan ngay giữa chốn đông , ngươi gì! Thái độ của Phụ hoàng đối với ngươi cần nhiều, ngươi nếu những quan viên đó liên danh dâng tấu tố caoa ngươi, hình ảnh của ngươi trong lòng Phụ hoàng sẽ !
Hôm nay là dằn chuyện xuống, đó là vì họ sợ , nhưng Thẩm Từ Niên, điều nghĩa là chúng thể bất cứ điều gì mà kiêng nể. Ngươi nếu chuyện họ dùng vũ khí để tấn công ngươi hoặc thì thế nào ?"
Chuyện triều chính biến đổi khôn lường, Đồng Gia đế đa nghi. Kẻ ở vị trí cao càng cần thận trọng từng bước, nếu chỉ cần sai một bước, cũng thể rơi vực sâu vạn trượng.
Thẩm Thư Thẩm Từ Niên, từng chữ một: "Ngươi cần hiểu, ngươi là của - Thẩm Thư, ngươi là học trò ưu tú nhất, ngươi hàng vạn cách để khiến họ trả giá, chứ chọn cách ngu xuẩn nhất ."
Thẩm Từ Niên chút ngẩn tỷ tỷ . Trong lòng dường như hiểu điều gì đó, lớp sương mù đang dần tan . Hắn vẫn rõ, nhưng cũng chấp nhận: " tỷ tỷ, ..."
Thẩm Thư nheo mắt : "Gì?"
"Không gì." Thẩm Từ Niên từ từ lắc đầu, ngoan ngoãn : "Từ Niên hiểu ."
Kết hợp với những cuốn sách và những câu hỏi mà tỷ tỷ đưa cho đây, chuyện tỷ tỷ tham gia cuộc tranh giành quyền lực là điều cần nghi ngờ nữa.
"Ừm." Ngón tay Thẩm Thư khẽ gõ lên mặt bàn, trong mắt lóe lên ánh lạnh lẽo, u ám : " điều khiến tức giận nhất là với mấy chiêu hoa quyền túy cước , ngươi còn để họ thương ư? Cưỡi ngựa b.ắ.n cung võ công ở Quốc Tử Giám của ngươi học ở ?"
Thẩm Từ Niên chớp mắt. Điều tỷ tức giận nhất là chuyện ?
Hắn giải thích: " tỷ tỷ, sợ lỡ tay đánh mạnh quá, họ sẽ mất mạng."
Hắn hề ý định g.i.ế.c họ, chỉ dạy cho họ một bài học mà thôi.
Thẩm Thư lạnh, đưa tay ấn vết bầm tím mặt . Quả nhiên, thiếu niên nhịn mà kêu lên một tiếng đau đớn, xoa xoa vết thương nơi nàng ấn, chút ngượng ngùng.
Thẩm Thư bất lực : "Trước khi về thì đến chỗ Tú Ân lấy ít kem dưỡng da ngọc tuyết, sẽ tìm cho ngươi một sư phụ khác."
Thấy nàng còn tức giận nữa, Thẩm Từ Niên nở nụ tươi: "Đệ ạ."
Thẩm Thư lười biếng : "Hàn Diệp quản gia mà tìm cho ngươi đến phủ , thế nào?"
Thẩm Từ Niên nhớ việc trong phủ gần đây quả thật ngăn nắp, liền đáp: "Rất ạ. Ông việc dứt khoát, nhưng vượt quyền, những việc lớn vẫn sẽ hỏi ý kiến của em."
"Được ." Thẩm Thư vẫy tay: "Ngươi về ."
Nhắc đến chuyện , Thẩm Từ Niên mấp máy môi, chút ngượng ngùng Thẩm Thư.
Nhận thấy sự bất thường của , Thẩm Thư nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"
"Tỷ tỷ, thể ở dùng bữa tối ạ?" Thẩm Từ Niên thăm dò hỏi: "Lát nữa cũng thể hỏi Lục Ngũ về võ công."
Giữa tỷ với , đây là một yêu cầu hết sức bình thường, nhưng đối với tỷ Thẩm Thư thì .
Chỉ khi nhận thấy tỷ tỷ đối xử với ngày càng , Thẩm Từ Niên mới dám đưa yêu cầu mà ngày thường tuyệt đối dám .
Lục Ngũ...
Ánh mắt Thẩm Thư lóe lên, đột nhiên một ý tưởng. Nàng gật đầu: "Được."
Thẩm Từ Niên lộ vẻ vui mừng: "Cảm ơn tỷ tỷ. Vậy Từ Niên xin cáo lui ."
"Ừm." Thẩm Thư xoa xoa thái dương, vẫy vẫy tay.
Trong chính sảnh im lặng một lát, Thẩm Thư nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, đang định gọi thì bên cạnh truyền đến một mùi hương thuốc thoang thoảng.
Dù cũng ngủ cùng hơn nửa tháng, Thẩm Thư cần mở mắt cũng đến là ai.
Giọng trong trẻo vang lên: "Trước đây thần học một vài cách xoa bóp thư giãn từ một vị đại phu. Để thần xoa bóp cho điện hạ nhé."
Thẩm Thư cũng từ chối: "Được."
Hàn Diệp cúi đầu đang nhắm mắt, hàng mi dài cong vút như cánh bướm, cổ thon dài trắng nõn, mái tóc đen vương vấn toát lên vẻ mị hoặc khó tả.
Đôi mắt đen sâu thẳm của đột nhiên hiện lên một tia đỏ ngầu, tham lam và cố chấp.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của nhẹ nhàng đặt lên cổ ngọc, xoa bóp với lực , mạnh nhẹ.
Thật thoải mái.
Thẩm Thư ngờ phò mã của kỹ năng như . Chỉ với gương mặt và kỹ thuật , gì cả, chỉ cần mở một cửa tiệm cũng kiếm ít.
Khoảng cách gần gũi khiến Thẩm Thư ngửi thấy mùi hương Hàn Diệp càng rõ hơn.
Ngón tay nàng khựng , lười biếng hỏi: "Vừa ?"
Ánh mắt Hàn Diệp lóe lên, động tác ngừng, chậm rãi : "Đi ngoài lấy thuốc về."
Thẩm Thư nhướng mày khẽ hỏi: "Sao để Lục Cửu ?"
Hàn Diệp khẽ mỉm : "Dù ở trong phủ cũng việc gì, ngoài dạo cũng ."
"Thì là đến hiệu thuốc." Thẩm Thư từ từ ngước mắt lên: "Có bệnh ?"
Đôi mắt đen của Hàn Diệp nheo , ánh mắt trở nên dò xét và đầy ý vị: " , ở phố Bắc chút sự cố, đưa nhiều bệnh đến đó."
"Vậy ." Thẩm Thư vỗ nhẹ ngón tay , hiệu cho dừng : "Bổn cung chút mệt, ngủ một lát. Ngươi đây."
Hàn Diệp sững sờ, trong mắt lóe lên một tia đỏ ngầu, trong đầu khỏi hiện lên vài dục niệm. nhanh, nhớ điều gì đó, dục niệm biến mất còn dấu vết.
Quả nhiên.
Trên giường trong Linh Nguyệt Hiên, Thẩm Thư nhắm mắt nghiêng, còn mặt nàng, Hàn Diệp đang cầm một cuốn sách.
Giọng của trầm ấm dễ như tiếng đàn cổ cầm. Mỗi tối nàng đều yêu cầu Hàn Diệp sách cho nàng , dần dần nàng cũng quen với giọng .
nàng bao giờ để đến giờ ngủ trưa.
Nhận thấy ánh mắt nóng bỏng của nàng, Hàn Diệp bất lực : "Điện hạ ngủ trưa ?"
"Ừm, đang ngủ đây." Thẩm Thư mở to đôi mắt hoa đào xinh , bừa một cách nghiêm túc.
Hàn Diệp bật : "Điện hạ cứ thần như thì ngủ ."
"Đẹp mà." Thẩm Thư thật. Nàng cau mày: "Không ?"
Hắn là phò mã của nàng, ?
Hắn đúng là loạn , nam nhân ngoan ngoãn lời .
Vừa còn dối nàng.
Mặc dù nhạt, nhưng đối với mùi m.á.u tanh, nàng quá quen thuộc. Mùi m.á.u tanh mức độ mà còn duy trì lâu như , chắc chắn là dính lâu.
Hắn , gì?
dù là kết quả nào, chắc chắn cũng hề đơn giản.
Mặc dù trong vụ ám sát ở Ám Dạ Các, nàng lờ mờ đoán hề đơn giản, nhưng nghĩ đến vị phu quân ngoan ngoãn lời lừa dối ...
Trong lòng Thẩm Thư dâng lên một ngọn lửa vô danh. Nàng thậm chí còn chống dậy, đưa tay chạm khuôn mặt tuấn tú, trắng bệch của . Trong đôi mắt hoa đào toát một vẻ lạnh lùng: "Bổn cung chỉ , mà còn sờ nữa. Có vấn đề gì ?"
Trong mắt Hàn Diệp lóe lên một tia ngỡ ngàng. Kể từ khi khỏi nhà lao, đây là đầu tiên thấy Thẩm Thư như , bằng ánh mắt lạnh lùng như thế.
cảm thấy vui mừng. Thẩm Thư bây giờ đối với luôn hờ hững, chút gợn sóng, khiến thể quan trọng với nàng đến mức nào. bây giờ, sâu thẳm trong đôi đồng tử phủ sương chút bướng bỉnh như một hài tử.
"A, nàng như thế ... thật đáng yêu."
Đột nhiên, khóe mắt cong lên, trong đôi mắt đen láy nổi lên vẻ dịu dàng như ánh trăng.
Thẩm Thư nhíu mày, tự nhiên hỏi: "Cười cái gì?"
Bàn tay thon dài của Hàn Diệp nắm lấy tay mềm mại của nàng, dùng má cọ cọ lòng bàn tay mềm mại .
Hắn : "Điện hạ, thần luôn ghi nhớ, thần là của điện hạ. Điện hạ gì thì cứ ."
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm như biển cả của , vẻ dịu dàng giống như một bông hoa túc, sức hấp dẫn vô hình khiến thể ngừng chìm đắm.
Nghe câu thấy thoải mái hơn nhiều, Thẩm Thư giãn bớt hàng mày nhíu chặt. Nàng rút tay về, lạnh lùng : "Bổn cung mong ngươi nhớ kỹ những lời hôm nay. Nếu hành động trung thực."
Nàng nheo mắt, hung dữ : "Bổn cung sẽ lấy mạng ngươi."
Đồ của nàng, đương nhiên nắm trong tay.
Hoàn quên mất suy nghĩ đó của , rằng nếu Hàn Diệp rời thì sẽ để .
Nhìn chú cáo nhỏ đang nhe nanh múa vuốt mặt, trong mắt Hàn Diệp ngập tràn ý , nhưng vẫn cố nén khóe môi đang nhếch lên, dịu dàng : "Thần, tuân mệnh."
Liếc một cái, Thẩm Thư giường, nhắm mắt .
Trong lòng nàng những suy tính về phận của Hàn Diệp.
Thẩm Thư gì, nhưng Hàn Diệp hiểu ý nàng. Hắn cầm lấy cuốn sách và tiếp.
Tiền viện.
Lục Ngũ đang đánh cờ với Thẩm Từ Niên. Hắn nhận thấy vị hoàng tử , nhỉ, nên là thâm tàng bất lộ, là chiêu hiểm ác?
Nếu một vị chủ tử cực kỳ giỏi ngụy trang, thậm chí sẽ cảm giác rằng Thẩm Từ Niên cũng tính cách giống như chủ tử, dù thì tỷ tỷ Thẩm Thư cũng là một kẻ tàn nhẫn.
biểu cảm của Thẩm Từ Niên như .
Không, là công phu và khí chất của .
Chỉ chiêu thức hiểm ác, nhưng khí chất chính trực bao quanh . Hơn nữa, chiêu thức hình như từng thấy ở đó.
Chẳng lẽ...
Lục Ngũ tiếp tục quan sát nữa, nhanh chóng túm lấy cổ tay Thẩm Từ Niên, xoắn ngược và chế ngự .
Thẩm Từ Niên khẽ rên lên một tiếng, nhưng cũng nếu cố gắng phản công, e là cánh tay sẽ giữ .
Hắn sảng khoái: "Lục Ngũ đại ca, thua ."
Lục Ngũ vội vàng buông tay Thẩm Từ Niên , ôm quyền cúi chào: "Điện hạ quá lời, là hoàng tử cao quý, thể gọi thuộc hạ là đại ca."
"Không..." Thẩm Từ Niên định , nhưng nghĩ hình như đúng là chút . Hơn nữa, nếu tỷ tỷ thấy chắc chắn sẽ vui. "Vậy thì gọi ngươi là Lục Ngũ ."
Lục Ngũ quên thắc mắc trong lòng, bèn : "Điện hạ, thuộc hạ một chuyện hỏi."
"Ngươi cứ ."
Vẻ mặt Lục Ngũ trở nên nghiêm túc hơn: "Điện hạ bái ai sư phụ?"
Thẩm Từ Niên sững sờ, ngờ tò mò về chuyện . Hắn : "Là sư phụ ở Quốc Tử Giám thôi mà."
"Chiêu thức của điện hạ thuộc hạ thấy chút quen thuộc." Lục Ngũ bỏ cuộc: "Điện hạ thể cho thuộc hạ tên của ông ?"
Thẩm Từ Niên há miệng, kịp gì thì Lục Cửu ở bên cạnh một tay siết lấy cổ : "Được , ngươi coi điện hạ là phạm nhân để thẩm vấn , hỏi nhiều câu hỏi thế."
Lục Ngũ cũng lấy tinh thần. Hắn Thẩm Từ Niên, xin : "Là thuộc hạ mạo phạm ."
"Không , ." Thẩm Từ Niên thở phào nhẹ nhõm. Vị sư phụ dặn với ai là ông dạy võ công cho .
ngờ Lục Ngũ quen thuộc với chiêu thức của . Chẳng lẽ Lục Ngũ quen vị sư phụ ?
Tuy nhiên, câu trả lời cho câu hỏi bây giờ thể . Hắn từng thử hỏi về chuyện cũ của sư phụ, nhưng ông đều từ chối trả lời, chỉ thể đợi tìm một cơ hội thích hợp.
Buổi tối.
Sau khi Thẩm Từ Niên dùng bữa tối xong thì về.
Thẩm Thư hỏi Lục Ngũ về võ công hiện tại của , câu trả lời nhận là: Thuộc loại thượng đẳng trong các hoàng tử.
Câu trả lời Thẩm Thư ngờ tới. Đại Chu lập quốc bằng võ, các hoàng tử Đại Chu ai cũng là những đầu về võ nghệ.
Nàng vốn nghĩ Thẩm Từ Niên sẽ yếu ớt hơn, nhưng bây giờ xem nàng đánh giá thấp vị .
Tuy nhiên, như cũng . Một kế hoạch thể giúp nàng bớt lo lắng hơn.
Hôm nay là mồng một tháng Tám, chỉ hai ngày nữa là đến ngày đó...
"Điện hạ đang nghĩ gì ?" Một giọng trầm thấp quyến rũ cắt ngang suy nghĩ của nàng.
Thẩm Thư ngước mắt , thì là Tịch Hàm Thanh. Nàng trả lời, im lặng đầu bóng mặt hồ.
Tịch Hàm Thanh cũng bực bội. Hắn mỉm , từng bước tiến gần Thẩm Thư, gần xa: "Điện hạ ở đây một ? Tú Ân và Tú Nhan ? Ngày thường họ bao giờ rời điện hạ nửa bước."
"Bổn cung nhớ ngươi là nhiều." Thẩm Thư hờ hững buông lời châm chọc.
Vốn dĩ nàng chỉ ở một để yên tĩnh nên cho hai tỷ lui . Không ngờ gặp một lắm lời như thế .
Nói về Tịch Hàm Thanh, cô cũng cảm thấy chút thể thấu. Người cũng là nô lệ Thẩm Thư mua từ kỹ viện về. Đáng lẽ một như sẽ bám lấy Thẩm Thư như một cọng rơm cứu mạng.
Tịch Hàm Thanh . Bề ngoài quyến rũ, yêu kiều, nhưng thực tế bao giờ chủ động tiếp cận Thẩm Thư. Tuy nhiên, nếu Thẩm Thư lệnh, cũng sẽ phản kháng.
Cái kết của là gì nhỉ? Nguyên chủ chút ký ức nào.
Thật kỳ lạ.
Cảm nhận ánh mắt của Thẩm Thư ngày càng lạnh lùng, Tịch Hàm Thanh một cách quyến rũ: "Điện hạ, nô gia như , nô gia sẽ sợ đấy."
"Ngươi lời thuận tai hơn Hạ Ngôn Chi nhiều." Thẩm Thư khẽ một tiếng, trả lời lạc đề.
"Cái gì?" Đồng tử của Tịch Hàm Thanh co , dường như thấy một lời lăng mạ nào đó. Hắn đau khổ : "Điện hạ so sánh nô gia với tên ngốc Hạ Ngôn Chi đó, nô gia sẽ đau lòng đấy."
Thẩm Thư khẽ nhướng mày: "Ngươi thích Hạ Ngôn Chi?"
"Điện hạ đây là mà còn cố hỏi ." Tịch Hàm Thanh giả vờ lau nước mắt: "Hắn cùng nô gia đều là công tử trong phủ công chúa, đương nhiên cạnh tranh với , nô gia thể thích chứ."
"Đơn giản như thôi ?" Thẩm Thư cong môi, ánh mắt khó hiểu: "Bổn cung còn tưởng là vì cản trở chuyện của ngươi nên ngươi mới chán ghét như ."
Toàn Tịch Hàm Thanh khựng , che miệng, chỉ để lộ đôi mắt híp , ngại ngùng : "Điện hạ thật đáng ghét, trong lòng nô gia nghĩ gì, đều hết."
trong đôi mắt đang , một tia ý nào, trái còn mang theo vài phần trêu chọc.
Thẩm Thư lười biếng dựa cột đình: "Ngươi đến đây gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/tuyet-the-cong-chua-pho-ma-lai-bi-duoi-ra-khoi-phong/chuong-10.html.]
"Nếu nô gia nô gia chỉ đến đây tản bộ, cuộc gặp gỡ với điện hạ là duyên phận, điện hạ tin ?" Tịch Hàm Thanh vô tội .
Thẩm Thư liếc : "Ngươi xem."
Tịch Hàm Thanh mặt dày nhún vai: "Nô gia nghĩ điện hạ tin."
"Nếu điện hạ tin tưởng nô gia như ." Tịch Hàm Thanh tiến lên hai bước, quyến rũ: "Vậy nô gia cũng đáp điện hạ một chút gì đó chứ."
"Ồ?" Thẩm Thư chút hứng thú, khẽ mở đôi môi đào: "Nói ."
Tịch Hàm Thanh lườm nàng một cái, ghé sát tai cô thì thầm.
Nghe tin tức , trong mắt Thẩm Thư lóe lên một tia kinh ngạc.
"Ngươi ?" Thẩm Thư lười biếng : "Và tại bổn cung tin ngươi?"
Chuyện thể là con át chủ bài của Hạ Ngôn Chi, chắc chắn giấu kỹ, Tịch Hàm Thanh thể , quả nhiên đơn giản như vẻ bề ngoài.
"Đáng ghét." Tịch Hàm Thanh cầm chiếc quạt lông vũ khẽ phe phẩy: "Nô gia điện hạ sẽ tin, nhưng điện hạ gài lời nô gia. Đây là bí mật của nô gia, dễ dàng cho điện hạ , nô gia thể sự yêu thích của điện hạ nữa."
Khóe môi Thẩm Thư cong lên ý , dậy: "Bổn cung thích bí mật lắm, ngươi nhất nên sớm cho bổn cung."
Nhìn bóng lưng nàng rời , Tịch Hàm Thanh nũng nịu : "Điện hạ đừng vội mà ~"
Mặc dù hai gặp gì cả, nhưng tin tức về việc công chúa điện hạ và công tử Tịch hẹn hò riêng tư ở thủy tạ với cử chỉ mật nhanh chóng lan truyền khắp phủ.
Tú Ân và Tú Nhan vô cùng bàng hoàng. Họ ngờ rằng Thẩm Thư điều họ là để hẹn hò với Tịch Hàm Thanh!
Đây là chuyện từng xảy đây.
Hai chút nghi ngờ. Tịch Hàm Thanh đột nhiên Thẩm Thư để mắt tới? Họ luôn ở bên cạnh Thẩm Thư, hề thấy Tịch Hàm Thanh gì để khiến Thẩm Thư vui cả.
Suy nghĩ kỹ, hai liền cảm thấy chắc chắn sự hiểu lầm nào đó.
.
Hàn Diệp biểu cảm Lục Thập Tam, đôi môi mỏng khẽ mở: "Ngươi thấy họ gì ?"
Lục Thập Tam là Hàn Diệp phái đến để bí mật bảo vệ Thẩm Thư. Mặc dù Tú Ân và Tú Nhan ở đó, nhưng Hàn Diệp vẫn yên tâm với võ công của hai họ.
Hắn bao giờ dùng đến Lục Thập Tam, nhưng chuyện hôm nay... Thẩm Thư cho hai tỷ lui và ở riêng với Tịch Hàm Thanh!
Hàn Diệp dùng đầu lưỡi day vòm họng, trong đôi đồng tử đen láy lóe lên ánh sáng của một con dã thú.
Lục Thập Tam cung kính thuật cuộc đối thoại của hai cho Hàn Diệp, nhưng một nửa thì dừng .
Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống. Hàn Diệp khẽ mím môi, đôi mắt đen láy như phủ vàng vô tình liếc qua, trong ánh mắt tìm thấy một chút ấm áp nào: "Sao tiếp tục?"
Trên trán Lục Thập Tam chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, đột ngột ôm quyền lớn: "Vì sợ điện hạ phát hiện, thuộc hạ dám đến quá gần. Lời tiếp theo Tịch Hàm Thanh ghé tai , thuộc hạ rõ. Xin chủ tử tha tội."
Lời dứt, luồng khí lạnh trong phòng lập tức bùng phát. Khí thế mạnh mẽ khiến ba Lục Cửu giật trong lòng.
"Ghé tai..." Hàn Diệp nghiến răng nghiến lợi, từng chữ từng chữ một tuôn từ kẽ răng.
"Chủ tử bớt giận, thuộc hạ nghĩ công chúa và Tịch Hàm Thanh quan hệ gì!" Lục Thập Tam vội vàng .
" , đúng , chủ tử." Lục Cửu cũng an ủi: "Tên Tịch Hàm Thanh đó ẻo lả, thể so với chủ tử dù chỉ một chút."
"Ngươi dám so với ?" Sắc mặt Hàn Diệp trở nên âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi d.a.o mỏng.
Lục Cửu nghẹn họng. Bây giờ hối hận còn kịp ?
Lục Ngũ khinh bỉ liếc một cái, nhưng lên tiếng khuyên nhủ Hàn Diệp.
"Ngươi gì." Hàn Diệp lên tiếng.
"Thuộc hạ nghĩ chủ tử tin công chúa ." Dựa lời thuật của Lục Thập Tam về cuộc đối thoại giữa Thẩm Thư và Tịch Hàm Thanh , đủ để rằng Thẩm Thư hề về cuộc gặp gỡ của hai họ.
Vì , nên tin Hàn Diệp hiểu.
Hàn Diệp liếc một cái, nhắm mắt để che vẻ u ám trong mắt, vẫy tay cho mấy lui xuống.
Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Lục Ngũ đúng. Ngay khi câu hỏi của Thẩm Thư, Hàn Diệp chuyện tối nay là một sự hiểu lầm.
Hắn chỉ tức giận vì...
Ghé tai...nữ nhân dám để nam nhân khác gần nàng như .
Hàn Diệp dùng đầu lưỡi day vòm họng, sự cố chấp trong mắt càng trở nên sâu đậm và mãnh liệt.
Đối với Thẩm Thư, bí mật về Hạ Ngôn Chi mà nàng hôm nay quả thật hữu ích.
Nàng vốn định khi giải quyết xong Lễ Bộ thượng thư, sẽ lợi dụng chút giá trị cuối cùng của Hạ Ngôn Chi để đuổi khỏi phủ công chúa, coi như một món quà tặng cho Nhị hoàng tử.
bây giờ xem , kế hoạch cần một chút đổi.
Hiện tại phủ Thừa tướng coi như lôi kéo một nửa. Thời gian để Cố Nguyên kinh doanh Lệ Mộng lâu kiếm ba mươi vạn kim cũng chỉ còn đến một nửa. Không thể đạt yêu cầu của nàng .
Khoản tiền nàng còn nhiều mục đích sử dụng lớn.
Thẩm Thư giường suy nghĩ. Bên tai vang lên giọng êm dịu, dần dần, suy nghĩ của nàng bắt đầu tan biến, hàng mi dài khẽ run, đôi mắt cũng từ từ khép .
Nhận thấy bên cạnh chìm giấc ngủ, Hàn Diệp đặt cuốn sách xuống. Đôi mắt đen láy của chằm chằm nàng, sâu thẳm và nóng bỏng, cuộn trào những con sóng dữ dội.
Đầu ngón tay nhanh chóng điểm huyệt ngủ của Thẩm Thư. Nàng chỉ khẽ nhíu mày, nhưng đôi mắt hề phản ứng.
Nhớ chuyện , đôi đồng tử nóng bỏng nhuốm màu u ám. Ánh mắt dịch chuyển, rơi xuống đôi tai trắng như tuyết.
Gần một tháng , hai tuy ngủ chung giường, nhưng ở giữa luôn một cách. Họ cũng từng chuyện gì khác. Ngay cả những tiếp xúc gần đây nhất, cũng chỉ là nắm tay mà thôi.
hôm nay, nàng để nam nhân khác ghé tai...
Đôi đồng tử đen láy càng trở nên sâu thẳm, răng bắt đầu ngứa ngáy. Hàn Diệp từ từ cúi xuống, há miệng ngậm lấy dái tai mềm mại, khẽ liếm. Trong mắt lóe lên một tia u ám, hàm răng khẽ dùng lực cắn xuống.
Nhìn thấy dấu vết để , cơn sóng dữ dội trong mắt Hàn Diệp càng thêm cuộn trào. Một ngọn lửa vô danh bắt đầu lan tỏa khắp nơi.
Hàn Diệp nhạo bản , thật tự chuốc lấy phiền phức.
Vì đến phòng thí nghiệm, và động cơ của Hàn Diệp cũng coi là nguy hiểm, Thẩm Thư hề về chuyện .
...
Sau khi trở về từ phủ Thừa tướng, Thẩm Duyệt trong lòng thấy , nên sáng hôm , nàng đến cung của Diệp Quý phi thỉnh an.
Nhìn thấy quầng thâm mắt nàng, Diệp Quý phi đau lòng thôi. Bà vẫy tay, gọi nàng đến cạnh , quan tâm : "Hôm qua ngủ ngon , quầng mắt nghiêm trọng như ."
"Mẫu phi." Thẩm Duyệt khẽ cau mày, do dự một lúc lâu vẫn hỏi: "Con một chuyện hiểu, chúng nhất định kéo Thẩm Thư về phe ?"
Diệp Quý phi ngẩn một lúc, như nhớ điều gì đó mà vỗ vỗ tay nàng an ủi: "Mẫu phi con thích nó, nhưng mà..."
"Không ạ." Thẩm Duyệt ngắt lời Diệp Quý phi, vội vàng : "So với đại kế của hoàng , việc con thích ghét Thẩm Thư đều quan trọng, đó là chuyện nhỏ. Con hỏi như , là vì con cảm thấy Thẩm Thư hề đơn giản. Suy nghĩ của nó quá kỳ quái, khiến thể đoán ."
Sau đó, nàng kể cặn kẽ chuyện ngày hôm qua cho Diệp Quý phi . Sắc mặt của Diệp Quý phi cũng dần trở nên nghiêm trọng.
"Duyệt nhi." Diệp Quý phi nghiêm nghị : "Đầu tiên, một chuyện hôm qua con sai."
Đồng tử Thẩm Duyệt co , thể tin Diệp Quý phi lẩm bẩm: "Mẫu phi, gì cơ?"
"Mẫu phi con chắc chắn tức giận lắm." Diệp Quý phi thở dài giải thích: " hôm qua chỉ Thừa tướng phu nhân ở đó, mà còn nhiều phu nhân của các triều thần, trong đó cũng thiếu của Tứ hoàng tử ."
Nói đến chuyện , là một lời nhắc nhở nữa cho Thẩm Duyệt. Nàng bực bội : "Mẫu phi đúng. mẫu phi, ý của con, hiểu ?"
Thẩm Thư dám công khai đối đầu với nàng mặt bao nhiêu . Kèm theo đó, Thừa tướng phu nhân ngày hôm qua đối với nàng chắc chắn cũng thêm chút bất mãn, ngược Thẩm Thư bằng ánh mắt khác.
Kết quả như , đối với họ chút lợi lộc nào. Cho nên, thế nào nữa, Thẩm Thư cũng giống sẽ giúp đỡ họ.
Mặc dù trong lòng một sự phán đoán, nhưng khi Thẩm Duyệt như , Diệp Quý phi cảm thấy đến lúc đề phòng Thẩm Thư.
Bà nheo mắt , trong mắt lóe lên một tia độc ác: "Những gì Duyệt nhi mẫu phi đều cả . Con yên tâm, chuyện mẫu phi sẽ bàn bạc với hoàng con."
Bà với giọng đầy hiểm độc: "Nếu tài năng của Thẩm Thư thể dùng cho chúng , thì cũng cần thiết giữ nữa."
Ánh mắt Thẩm Duyệt lóe lên, chút phấn khích: "Mẫu phi định tay với Thẩm Thư ?"
"Khoan ." Diệp Quý phi vỗ vỗ mu bàn tay nàng, hiệu cho nàng bình tĩnh : "Chúng hãy xem xét tình hình thêm một chút."
Bà linh cảm, sẽ sớm thôi.
Trong lòng Thẩm Duyệt dâng lên một chút tiếc nuối, tiếc nuối vì thể thuyết phục Diệp Quý phi g.i.ế.c Thẩm Thư.
thể , linh cảm của Diệp Quý phi thật sự chuẩn.
Một buổi chiều, trong con hẻm vắng vẻ ít qua , một cánh cửa gỗ hẹp từ từ đẩy .
Một cái đầu thò ngoài quan sát xung quanh. Thấy ai, liền khập khiễng vội vã bước qua ngưỡng cửa.
Tên tiểu đồng phía lo lắng, sợ hãi can ngăn: "Thiếu gia, lão gia và phu nhân dặn ở nhà tĩnh dưỡng, ngoài."
Vương Tử Mặc lườm một cái, chán ghét : "Sợ gì! Ngươi thì ai mà !"
Trong lòng tiểu đồng vẫn còn sợ, nghĩ một lý do khác: " thời gian Hoàng thượng định còn đến, là chống thánh chỉ đấy."
Cơ thể Vương Tử Mặc cứng , nhíu mày khó chịu, hạ giọng : "Chẳng sắp đến !"
"Chỉ còn vài ngày nữa thôi." Nhớ điều gì đó, Vương Tử Mặc hừ lạnh một tiếng: "Hơn nữa, cho dù phát hiện thì cũng phụ lo liệu. Hoàng thượng thật sự thể vì chuyện nhỏ mà gì ?"
" mà..." Tiểu đồng do dự dứt, Vương Tử Mặc quát tiếng ngắt lời: "Trước đây đưa ngươi về bên cạnh là vì thấy ngươi lanh lợi thông minh, nếu ngươi tham sống sợ c.h.ế.t thì thể về. Chỉ là..."
Vương Tử Mặc ẩn trong bóng tối của con hẻm, ánh mắt lạnh lẽo: "Sau ngươi cũng cần xuất hiện mặt thiếu gia nữa."
"Không ." Tiểu đồng dọa sợ, cuống quýt : "Nô tài sợ, nô tài sẽ cùng thiếu gia, nô tài sẽ bảo vệ thiếu gia!"
"Hừ, thế thì còn tạm ." Vương Tử Mặc khẩy, trong mắt lóe lên vẻ dâm đãng hỏi: "À , ngươi cái kỹ viện đó tên là gì nhỉ?"
"Thiếu gia, đó kỹ viện, gọi là Lệ Mộng lâu. Họ chỉ bán tài nghệ, bán ." Tiểu đồng nhắc nhở.
"Mặc kệ bán , mặt thiếu gia đây, họ đều hầu hạ." Vương Tử Mặc khinh thường .
"Vâng, thiếu gia đúng."
Tiểu đồng miệng thì xu nịnh, nhưng đôi mắt sâu thấy đáy, mang theo chút mỉa mai, giống vẻ nhút nhát, sợ sệt .
Lệ Mộng lâu, tầng cao nhất
Lộ Sương cô nương trong gương, khen ngợi: "Thật xinh . Lúc cứu , nghĩ, may mắn là đến muộn, nếu một mỹ nhân nhỏ bé như , há chẳng sẽ bỏ lỡ ?"
Tiểu Mi cúi đầu ngại ngùng: "Lộ tỷ, tỷ đừng trêu nữa."
"Sao là trêu chứ, Tiểu Mi vốn dĩ xinh mà." " , đúng , hơn nữa còn thông minh như thế."
Lộ Sương mỉm dịu dàng, đặt tay lên vai nàng, cúi qua gương, thẳng mắt Tiểu Mi hỏi: "Muội chuẩn sẵn sàng ?"
Nghe , nụ mặt Tiểu Mi biến mất, đó là sự kiên quyết và căm hận. Nàng lạnh lùng : "Lộ tỷ yên tâm, vẫn luôn mong chờ ngày ."
"Lộ tỷ, quá nhanh ?"
" , với tính cách của Vương Tử Mặc, chắc chắn sẽ đến Lệ Mộng lâu nữa. Đợi Tiểu Mi chuẩn kỹ hơn lên cũng mà."
" , mới bảy ngày trôi qua, để Tiểu Mi đối mặt với kẻ thù g.i.ế.c phụ của , quá nguy hiểm ? Lỡ như tên đó nhận Tiểu Mi thì ..."
"Không ." Lộ Sương cũng bất lực lắc đầu, nàng giải thích: "Bây giờ chính là thiên thời địa lợi nhân hòa. Vương Tử Mặc đang mang tội lớn là lăng mạ hoàng thất, lúc để gặp chuyện là thời cơ nhất. Hơn nữa, nếu thể sẽ xáo trộn kế hoạch của điện hạ. Chúng thể liên lụy đến điện hạ."
Lời thốt , đều im lặng. Câu cuối cùng chính là tử huyệt của họ. Khi điện hạ cứu, họ hạ quyết tâm, tuyệt đối liên lụy đến điện hạ, trở thành gánh nặng của nàng.
"Lộ tỷ đúng." Tiểu Mi đồng tình. Nàng những tỷ đang lo lắng cho , an ủi: "Mọi yên tâm, chuẩn sẵn sàng , thể là nóng lòng lắm ."
Muốn cho tên súc sinh đó trả giá!
"Cứ theo lời dặn của điện hạ, đừng vì loại cầm thú đó mà tự hại ." Lộ Sương khuyên nhủ: "Đừng quên, mục tiêu của chúng là họ rơi xuống vực sâu, chứ cùng lên hoàng tuyền. Hiểu ?"
Tiểu Mi khẽ nhếch khóe môi : "Lộ tỷ yên tâm, lời của điện hạ dám quên, nhưng những gì điện hạ hứa, cũng sẽ đúng ?"
Lộ Sương ôm nàng lòng, tựa đầu đầu nàng, kiên định : "Phải, chúng tin tưởng điện hạ."
Nàng là cứu họ khỏi vực sâu, nàng nhất định năng lực đó.
"Ừm." Tiểu Mi mỉm , lòng càng thêm kiên định.
lúc , cánh cửa mở , Cố Nguyên đeo mặt nạ , khẽ ho một tiếng: "Vương Tử Mặc đến."
Mấy , vẻ mặt đồng loạt trở nên nghiêm túc.
Lộ Sương dậy lấy một viên thuốc đưa cho Tiểu Mi: "Ăn . Chúng luyện tập vô , nhất định sẽ thành công."
"Vâng!" Tiểu Mi cầm lấy viên thuốc, chút do dự nuốt .
Khoảnh khắc nàng bước khỏi căn phòng đó, mặt lập tức hiện lên vẻ quyến rũ, kiều diễm, như thể nàng vẫn luôn chỉ là Tiểu Mi của Lệ Mộng lâu.
Nhìn bóng lưng nàng, Lộ Sương mới dám để lộ vẻ lo lắng sợ hãi: "Công tử, ngươi Tiểu Mi sẽ chứ."
"Yên tâm ." Cố Nguyên an ủi: "Ta cài ở phòng bên cạnh, hễ động tĩnh gì sẽ qua cứu ngay."
Khi kế hoạch , lòng cũng kinh hãi. Thật luôn cảm thấy lừa. Lúc nữ nhân mua về, giao dịch, bao giờ sẽ để tham gia chuyện tranh giành quyền lực trong triều cả!
Phủ công chúa
Thẩm Thư chiếc trường kỷ ở ban công Linh Nguyệt Hiên. Nàng lười biếng, thong thả ngước mắt vầng trăng khuyết, im lặng, dường như đang suy tư điều gì đó.
Lúc , Tú Ân bước ban công bẩm báo: "Điện hạ, bên Lệ Mộng lâu thành công."
"Thật ." Thẩm Thư dậy, ngược sáng khiến rõ vẻ mặt nàng: "Tiểu Mi thế nào ?"
Tú Ân nuốt nước bọt, mấp máy môi do dự: "Đã..."
Thẩm Thư nheo mắt hỏi: "Vương Tử Mặc ?"
Tú Ân vội vàng : "Hiện đang chạy trốn về phủ Lễ Bộ thượng thư."
"Cử thông báo cho Tứ hoàng tử." Thẩm Thư lên, đôi mắt hoa đào lạnh lùng đến thấu xương: "Nói với rằng món quà bổn cung chuẩn xong ."
"Vâng." Tú Ân nhanh chóng rời .
Tú Nhan liếc bóng lưng nàng , từ từ : "Điện hạ cũng sẽ ?"
"Bổn cung , chẳng sẽ bỏ lỡ vở kịch ?" Thẩm Thư lạnh.
Tú Nhan hiểu ý: "Vậy nô tỳ sẽ giúp điện hạ y phục."
Khi ngoài, vặn gặp Hàn Diệp đang uống thuốc trở về, mùi thuốc thoang thoảng bay mũi.
Cúi đầu đang khoác chiếc áo choàng đen, Hàn Diệp khẽ cong khóe mắt : "Điện hạ định ngoài ?"
Thẩm Thư lười biếng đáp: "Ừm. Ngươi cứ ngủ , cần đợi bổn cung."
Hàn Diệp đồng ý. Hắn đưa tay buộc chặt áo choàng cho Thẩm Thư, dịu dàng : "Điện hạ về sớm nhé."
Thẩm Thư ngước mắt liếc . Ánh trăng chiếu lên mái tóc, đôi mắt đen láy cũng trở nên lấp lánh lạ thường. Nàng gật đầu, đội mũ áo choàng lên, lướt qua .
Sau đó, một giọng nhàn nhạt từ trong trung vọng : "Biết ."
Nhìn bóng lưng nàng, Hàn Diệp lặng lẽ thở dài. Xem đêm nay cũng nếm trải cảm giác chờ đợi thê tử trở về sủng ái .
Kẻ vui sầu. Tại phủ Lễ Bộ Thượng thư, ngay khoảnh khắc thấy Vương Tử Mặc dính m.á.u trở về, Lễ Bộ Thượng thư trong lòng giật thót, ba chữ "xảy chuyện " hiện lên trong đầu.
"Phụ , phụ cứu con, phụ ." Vương Tử Mặc run rẩy, hoảng loạn : "Con thực sự cố ý, tại con ả tiện nhân đó chịu lời con. Chỉ là một nữ tử kỹ viện mà còn bày đặt lập bảng trinh tiết gì chứ. Con chỉ là lỡ tay, lỡ tay mới g.i.ế.c c.h.ế.t ả thôi."
"Câm miệng!" Lễ Bộ Thượng thư đá ngã xuống đất, chỉ mà mắng lớn: "Ta với ngươi là đừng ngoài, đừng ngoài mà! Ngươi thì , ngoài còn đến kỹ viện gây án mạng!"
Vương phu nhân lúc thành tiếng. Thấy nhi tử đá ngã xuống đất, bà vẫn nhịn mà đau lòng, vội vàng đỡ Vương Tử Mặc dậy, lóc : "Lão gia, đủ lão gia. Bây giờ việc cấp bách là nghĩ cách ạ."
" đúng đúng." Vương Tử Mặc vội vàng gật đầu: "Phụ , bây giờ là lúc nghĩ cách. Phụ cứu con!"
Trong mắt lóe lên một tia độc ác, tàn nhẫn : "Hay là lặng lẽ giải quyết hết những ở Lệ Mộng lâu , như sẽ ai nữa."
"Chát!"
Lễ Bộ Thượng thư giận đến mức hận thể rèn sắt thành thép: "Trước đây ngươi lời , chỉ cho rằng ngươi nhất thời hồ đồ, nhưng đến bây giờ, ngươi vẫn còn nghĩ như . Tất cả ở Lệ Mộng lâu, ngươi nghĩ phụ ngươi là nhân vật hô mưa gọi gió , g.i.ế.c nhiều như cũng thể giấu !"
Vương Tử Mặc sờ lên khuôn mặt đánh lệch, trong lòng tức giận hổ. Hắn buông xuôi : "Vậy phụ ? Chẳng lẽ thật sự đưa con đến Đại Lý Tự !"
"Không ." Vương phu nhân cắt ngang một tiếng. Bà Lễ Bộ Thượng thư cầu xin: "Lão gia, vết thương của Mặc nhi còn lành hẳn. Nếu đưa thằng bé Đại Lý Tự, nơi đó hàn khí nặng như sẽ để bệnh tật cả đời."
Đầu óc bà nhanh chóng xoay chuyển, nghĩ điều gì đó, bà vội vã : "Lão gia, chúng thể tìm Nhị hoàng tử. Ông phò tá nhiều năm, Nhị hoàng tử nhất định sẽ giúp chúng ."
Mặc dù với nữ tử , nhưng bà thật sự nỡ để đứa nhi tử duy nhất của chết.
Lễ Bộ Thượng thư trong chính sảnh, suy nghĩ một lúc lâu cũng chỉ cách . Ông vội vàng : "Từ hôm nay, đưa . Tránh bão , đừng về. Ta sẽ tìm Nhị hoàng tử ngay bây giờ."
"Được ." Vương phu nhân , vội vàng đỡ Vương Tử Mặc dậy chuẩn thu dọn đồ đạc rời , còn Lễ Bộ Thượng thư cũng chuẩn xuất phát.
Ai ngờ...
"Vương Thượng thư định tìm ai ?"
Một giọng đầy ẩn ý vang lên, khiến Lễ Bộ Thượng thư kinh ngạc dừng bước.
Còn Vương Tử Mặc và , ngay khoảnh khắc thấy đến, trong lòng cũng trống rỗng, nỗi sợ hãi ngừng tràn .
"Tứ, Tứ hoàng tử." Lễ Bộ Thượng thư lẩm bẩm, trong lòng chỉ hai chữ, xong .
Tứ hoàng tử về phía ghế chính. Nhìn thấy mấy họ, chậm rãi : "Đã muộn thế còn đến quấy rầy Vương Thượng thư, ngài phiền chứ?"
Thấy cả ba đều gì, Tứ hoàng tử chút tổn thương : "Xem , Vương Thượng thư phiền . Không ai để ý đến bổn điện hạ, ngay cả một chén ... cũng ."
Nói , thu nụ lạnh lẽo khóe môi, đôi mắt u ám, âm trầm chằm chằm ba .
Và đúng lúc , một giọng trêu chọc, lạnh nhạt vang lên: "Tứ hoàng là mà còn cố hỏi . Gia đình Vương Thượng thư lúc đang bận rộn, rảnh để ý đến ."
Nghe thấy giọng , Lễ Bộ Thượng thư giật thót. Ông tuyệt vọng nhắm mắt , rằng là thật sự xong đời .
Cơ thể Vương Tử Mặc cứng đờ. Hắn sợ hãi tức giận nữ nhân mặc áo choàng từ từ bước . Dưới chiếc áo choàng đó, khuôn mặt tuyệt chính là kẻ đầu sỏ hại - Thẩm Thư!
Nghĩ đến việc một cái chân và tình cảnh hiện tại của đều là do Thẩm Thư gây , tức đến nghiến răng nghiến lợi, mắt trợn trừng, lao đến xé xác nàng .
Ngồi ghế bên cạnh Tứ hoàng tử, Thẩm Thư hờ hững chống cằm. Nàng Vương Tử Mặc, u ám : "Ánh mắt của Vương công tử bổn cung thật đáng sợ. Có g.i.ế.c bổn cung như g.i.ế.c nữ tử ?"
"Cái gì?" Tứ hoàng tử cố ý kinh ngạc : "Ta còn tưởng Vương công tử đầy m.á.u là do thương, vội vàng chữa trị. Không ngờ đây là m.á.u của một thiếu nữ, dính án mạng . Bây giờ ngươi định... bỏ trốn ."
Ánh mắt Tứ hoàng tử lạnh băng, Vương Tử Mặc run rẩy trong lòng.
Lễ Bộ Thượng thư bất lực thở dài, dặn dò Vương phu nhân: "Cho pha , đưa Mặc nhi xuống ."